Đã bao nhiêu lâu rồi không được thoải mái như thế này? Lý Đông Sở dùng tay vuốt mái tóc hoa râm bên vai, mình năm nay mới có bốn một tuổi thôi, đáng lẽ không thể nhiều tóc trắng thế này.
Dựa vào đầu vào tường, chuyện hai mươi năm qua xuất hiện trước mắt như đèn kéo quân.
Năm xưa mình là thanh niên bừng bừng nhiệt huyết, từ biệt tân hôn thê tử, từ đó sinh tử chiến đấu ngày qua ngày, tháng qua tháng, năm lại năm.
Thời gian quá lâu rồi, đã quên mất dung mạo xinh đẹp của thê tử, chỉ còn nhớ đôi mắt sáng như sao dưới ánh nến của nàng.
Tay bất giác nắm chặt cái túi gấm cũ nát, bên trong có một lọn tóc, không cần nhìn cũng biết, tóc trong đó màu đen nhánh, tóc nữ tử mười tám tuổi làm sao không đen?
– Gia quyến ở thành Thái Nguyên, vậy về thăm đi, chớ đợi thêm nữa, còn đợi hoa đào rụng xuống đất mất rồi.
Lý Đông Sở vội ngẩng đầu lên, chỉ thấy một thiếu niên mặc nho phục màu xanh, khí độ hơn người đứng xa xa nhìn mình. Người này khác tất cả mọi người trong quân ngũ, tóc tùy ý buộc cái đuôi ngựa, tay còn cầm cuốn sách, nụ cười thân thiện, nhưng đôi mắt sáng làm người ta không dám nhìn thẳng.
Quân doanh chỉ có một người như vậy.
– Đại trượng phu…
Lý Đông Sở hít một hơi, ưỡn ngực muốn nói những lời khảng khái, nhưng thanh niên kia cắt ngang: – Đại trượng phu trước tiên phải chăm lo cho cha mẹ vợ con không lo cơm ăn áo mặc trước mới có thể đi chết, nếu tâm đã bay đi, vậy đừng miễn cưỡng, quân tư mã bù cho ngươi mười ba năm bổng lộc, ta phê chuẩn rồi. Cầm lấy tiền về nhà bố trí lại gia nghiệp, quốc gia quyết không thể để thần tử lấy gia sản ra chi viện giữ biên cương.
– Ti chức đã nhận bổng lộc rồi.
– Mỗi năm ba đảm lúa mạch? Đó là bổng lộc của tiểu binh, không phải của chỉ huy sứ. Vân Tranh thong thả đi tới: – Bây giờ ngươi thay giáp trụ mới, chiến mã mới, vinh điệu của một chỉ huy sứ không thể thiếu cái nào, cho ngươi hai tháng nghỉ phép về nhà, nên báo ân thì báo ân, nên trả oán thì trả oán. Binh tướng trong quân của bản soái dù khi lên chiến trường hi sinh cũng không thể có tiếc nuối nào.
Lý Đông Sở kích động quỳ một chân xuống: – Thuộc hạ tuân lệnh.
Cùng lúc đó Cao Kế Tuyên cũng đang vẫy tay.Bến tàu Đăng Châu, sóng lớn gió to, mười lăm chiếc thuyền lớn chậm rãi ra khơi, Cao Kế Tuyên cáo biệt Trương Đông Nghiêu, Cao Hoài Đức, Cao Nhạc… Chuẩn bị canh giữ Đăng Châu, đợi tin lành của họ.
Thạch Trung Tín thì lòng đầy âu lo: – Lão Thạch này đúng là vô dụng, nhưng chẳng lẽ Bàng Tịch, Hàn Kỳ, Địch Thanh, Vân Tranh đều vô dụng, chuyện họ không nghĩ thành công, vì sao ông nhất định muốn thi hành.
Cao Kế Tuyên vuốt râu ung dung đáp: – Họ ghen tị thôi.
– Ghen tỵ? Địch Thanh biết chuyện, ngay trong đêm chạy tới phủ Hà Gian tọa trấn, còn Vân Tranh, vừa về nhà vài tháng, không dám ăn Tết đã chạy đi giữ Nhạn Môn Quan. Đó là hai vị danh tướng được thiên hạ công nhận, chỉ cần nhìn họ khẩn trương như thế là hiểu lớn chuyện rồi.
– Lại nhìn đám Bàng Tịch, Hàn Kỳ cũng ngày đêm vận chuyển lương thảo, dù có trở mặt với Vương An Thạch ở chính sự đường cũng ưu tiên cho hai nơi ấy, cuối cùng tới Vương An Thạch cũng phải tạm hoãn phép lệnh của mình lại.
– Ừ, Lão Cao, chuyên này nếu ông không thành công, khiến nước Liêu cắn trả thì kết cục của ông sẽ rất thảm, tới khi đó đừng liên lụy bọn ta, ta chỉ chịu trách nhiệm cung cấp thuyền thôi.
Cao Kế Tuyên nhân biến rộng sóng nhấp nhô, rất lâu sau mới nói: – Bình hầu, ông nói đi, chúng ta phụng sự ai, quan gia hay vạn dân thiên hạ?
Thạch Trung Tín không chút do dự nói: – Tất nhiên là quan gia.
– Nếu đã là quân gia, ông nói xem vì sao chúng ta phải đi để ý suy nghĩ của người khác? Lần tập kích Da Luật Hồng Cơ này là do bệ hạ tự bày mưu, tự khởi động, tự hạ lệnh chấp hành, ông nói xem, bệ hạ muốn chứng minh mưu trí và vũ lực của mình, kẻ làm thần tử chúng ta chỉ còn cách hoàn thành bằng mọi giá thôi.
– Tể tướng có chức trách chấp chính, tham tri chính sự có chức trách phò ta đế vương thi hành, đại tướng quân có chức trách an định bốn phương. Đám Bàng Tịch, Hàn Kỳ, Địch Thanh, Vân Tranh cũng là thần tử của đế vương, có lý do gì không làm theo ý muốn đế vương?
– Bình hầu, tại sao ông bỗng nhiên lại do dự, huân quý chúng ta là gia thần của quan gia, ông cứ tính xem ưu điểm của chúng ta là gì, ngoại trừ tuân lệnh bệ hạ một cách vô điều kiện, chúng ta còn cái gì? Phú quý của chúng ta đều cho tổ tiên vào sinh ra tử đổi lấy, hiện giờ chúng ta không có bản lĩnh đó, vậy chỉ còn một con đường vì quan gia bán mạng thôi.
– Ông nghĩ ta không biết chuyện này khó khăn trùng trùng à, cửu tử nhất sinh à? Cao Hoài Đức là đường huynh của ta, đám Cao Đăng là cháu ta, Trương Đông Nghiêu càng là danh tướng hiếm có của tướng môn chúng ta, đẩy họ đi nạp mạng, lòng ta như dao cắt.
– Nhưng không đi mà được à? Địch Thanh, Vân Tranh sắp thay thế chúng ta rồi, ông biết kết cục của bị thay thế là gì không? Bình hầu, ông biết không?