Trí Tuệ Đại Tống – Chương 584: Quyển 9 – Chương 48: Chỉ có thế thôi – Botruyen

Tải App Truyện CV

Trí Tuệ Đại Tống - Chương 584: Quyển 9 - Chương 48: Chỉ có thế thôi

Thạch Trung Tín há mồm, trước kia ông ta còn ôm chút hi vọng thành công, cố tìm lý do nào đó giải thích, vì như đám người Vân Tranh chỉ quá loa, bọn họ không biết kế hoạch chi tiết, Cao Kế Tuyên cầm quân bao năm hẳn phải hiểu nguy hiểm trong đó, nhưng giờ nghe chính miệng Cao Kế Tuyên thừa nhận, không khác nào rơi xuống vực sâu: – Nạp mạng sao?

Cao Kế Tuyên gật mạnh đầu: – Đúng!

– Ông điên rồi, ông là thứ khốn kiếp, nếu vì vinh hoa phú quý thì đừng lấy lý do bao biện làm gì, lão tử tuy đông nhi tử, nhưng sinh chúng ra không phải để đi nạp mạng, tước vị không còn thì thôi, ít nhất còn được phú quý.

Cao Kế Tuyên bóp vai Thạch Trung Tín, đưa mặt tới gần, nhếch mép cười dữ tợn: – Cao gia ta đã hiến mạng của mình ra rồi, lần sau sẽ tới Thạch gia, Tào gia, đế vương là con ác long, phải có máu thịt m?i no bụng, ông định chạy đi đâu.

Thạch Trung Tín gạt tay Cao Kế Tuyên, co chân chạy thục mạng, nhảy lên xe ngựa, quát mã phu: – Về kinh, về kinh, mau mau lên.

Mã phu quân mạnh roi, bốn con tuấn chồm lên, kéo giật xe lớn, làm Thạch Trung Tín ngã lăn tới cuối xe, vẫn lớn tiếng thúc giục xa phu tăng tốc.

….

Tại Liêu Đông xa xôi, Lão Ngụy và Bột Bột đã tìm kiếm đủ mọi cách thoát thân, nhưng vô ích, hoàng thất nước Liêu sở dĩ chọn khu hồ đầm này là vì nó dễ thủ khó công, chỉ cần phong tỏa ba lối ra hẹp thì toàn bộ Áp Tử hà thành không gian khép kín. Chỉ là năm nay hoàng đế tới sớm, băng trên Áp Tử hà còn rất dày, cho nên mới có người vượt qua băng xâm nhập vào được.

Có điều Lão Ngụy không gấp, bọn họ sống ở khu suối nước nóng rất thoải mái, phong tuyết Liêu Đông tới nơi này liền biến thành mưa bụi lờ mờ đầy tình thơ ý họa, trong sơn cốc rất nhiều dã thú, không thiếu cây cối, thêm vào hàng hóa bọn họ chuẩn bị cho tộc nhân của Bột Bột, sinh hoạt nơi này không gian khổ, thậm chí còn có chút nhã thú.

Sơn cốc này là nơi tị nạn của tộc Nạp Lý Hãn, hàng năm khi hoàng đế nước Liêu bắt đầu xuân nại bát là phụ nữ trẻ nhỏ sẽ trốn hết vào nơi này, cả tộc chỉ có những chiến sĩ cường tráng nhất ở lại trông coi bò dê, đến khi xuân ấm băng tan hoa nở bọn họ mới trở về bên sông tiếp tục săn bắn chăn thả.

Đây là quà trời ban cho tộc Nạp Lý Hãn, Bột Bột kiên trì nói thế, mỗi lần đi săn, nó chỉ cho mọi người giết những con già yếu, không được tổn hại tới những con khỏe mạnh hay còn nhỏ tới đây tránh mùa đông, đó là tộc quy của toàn bộ người Nữ Chân.

Săn bắn trong sơn cốc quá đơn giản, đám sơn dương cho dù thấy đồng bọn bị chết cũng chẳng hoảng loạn bỏ chạy, mà tiếp tục gặm rêu và số cỏ non hiếm hoi, rất cam chịu, nhàn đến phát chán.Trương Sĩ Vũ vỗ tay: – Bệ hạ anh minh, nếu được thế thì may quá.

– Hai kẻ đó là ai?

– Bệ hạ, một kẻ là Địch Thanh, một là Vân Tranh, cả hai suốt ngày chỉnh binh luyện ngựa, cướp bóc khắp nơi, Đại Tống là nước lễ nghi, sao chấp nhận được? Nhất là Vân Tranh, kẻ này cướp bóc thành quen, quan gia nước thần khuyên giải vô số, nhưng kẻ này không chịu sửa đổi, đáng hận vô cùng.

– Vậy sao? Da Luật Hồng Cơ vỗ tay vịn ghế cười nhạt:

Quỷ nô nướng quân bước tới: – Bệ hạ, hoàng đế nước nam không thể điều khiển được thần tử của mình, không bằng để lão nô dẫn mười vạn binh mã, bắt Vân Tranh, Địch Thanh, lột da nhồi cỏ treo ở đại điện nước nam, để răn đe kẻ sau.

Xu mật phó sứ Tiêu Khoa nhíu mày lên tiếng: – Nước Tống các vị có ý gì đây?

Trương Sĩ Vũ khom người tâu: – Bệ hạ, khi thần xuất sứ, hai vị tướng quân Vân, Địch cướp lễ vật rồi, có nói, sau này lễ vật Đại Tống chỉ có thế mà thôi.

Văn võ nước Liêu bốn xung quanh quát tháo, một số người nóng tính đã rút đao ra, Da Luật Hồng Cơ giơ tay ra hiệu cho bọn họ im lặng, lạnh lùng nói: – Nói như thế nước Tống muốn xé minh ước Thiền Uyên sao? Vậy thì Trương Sĩ Vũ, mang lễ vật của người đi đi, đây là lần cuối trẫm thể hiện sự tôn kính với hoàng đế nước Tống.

Tiêu Quan Âm ngồi sát bên Da Luật Hồng Cơ, chỉ nàng mới nhìn thấy huyệt thái dương của hắn đang đập mạnh, hắn nói thật đó là cực hạn rồi, chỉ cần Trương Sĩ Vũ dám nói thêm một câu, rất có khả năng nhuộm máu Liêu Đông.

Trương Sĩ Vũ thi lễ nói: – Đa tạ bệ hạ không giết, khi thần nhận việc này là đã biết không thể sống mà rời nước Liêu rồi. Không dấu bệ hạ, ở Đông Kinh Đại Tống, người nhà đã làm đám tang, nay bệ hạ cho thần còn sống mà đi, thực là nằm ngoài dự liệu.

– Nhớ năm xưa ký hiệp ước Thiền Uyên, Tống Liêu năm mươi năm không có chiến sự, biên cương tuy luôn có va chạm nhỏ, nhưng hòa bình vẫn là chính, hiệp ước Thiền Uyên đã cứu sống vô số người, dù là Tống hay Liêu đều được hưởng lợi lớn.

Sắc mặt Da Luật Hồng Cơ hoàn hoãn hơn: – Nếu đã thế vì sao người nước Tống muốn hủy minh ước, để chiến hỏa cháy trở lại?

– Bệ hạ, là vì không công bằng! Trương Sĩ Vũ dõng dạc nói: