Trí Tuệ Đại Tống – Chương 582: Quyển 9 – Chương 46: Không cần quá lo – Botruyen

Tải App Truyện CV

Trí Tuệ Đại Tống - Chương 582: Quyển 9 - Chương 46: Không cần quá lo

– Đừng đếm nữa, trong quân chỉ có ba mươi cái nồi, số khác đem đi làm tên rồi. Lý Đông Sở nhìn thấy Hầu Tử lẩm nhẩm đếm thì thở dài giải thích: – Thường ngày trong quân chỉ làm một bữa ăn cả ngày, hỏa phu nấu cháo xong đợi lạnh, đông lại, mỗi người một ngày một miếng, đơn giản thế thôi, là cách Văn Thành công chúa truyền lại.

Hầu Tử gãi đầu: – Ta đi theo đại soái, lúc thảm nhất cũng chỉ phải ăn đậu thôi, trừ đánh rắm nhiều một chút thì không có gì đáng ngại, các vị lừa cái bụng như thế thì đánh trận làm sao?

– Bao năm qua vẫn như vậy đấy, chẳng phải vẫn giữ vững được quân ải sao? Chẳng qua là một chữ quen thôi, khổ quen rồi.

Hầu Tử lấy bầu rượu của mình ra, đưa cho Lý Đông Sở: – Nhiều việc nói nghe thì đơn giản, từng trải rồi mới thấy được gian khó trong đó, ta chỉ là gia phó của đại soái, rất kính trọng những bậc anh hùng như ngài, chỉ có chút rượu thể hiện lòng thành.

Ngửi thấy mùi thơm của rượu, nước bọt chảy đầy miệng, Lý Đông Sở vẫn nói: – Trên đường hành quân không được uống rượu.

– Có ít lắm, chỉ uống giữ ấm người, không sao cả, chỉ cần không say sưa thì đại soái biết cũng mắt nhắm mắt mở cho qua thôi.

Lý Đông Sở cười ha hả, kiếm lấy một thùng nước sạch, đổ bầu rượu vào đó, lệnh hỏa phu đem cái thứ chẳng biết là rượu hay là nước chia cho mọi người.

Hầu Tử lắc đầu, phí rượu ngon, nhìn đám người múc hai chén kính thiên địa, sau đó mới dám uống, ai nấy trông ngây ngất cứ như là uống thứ rượu ngon nhất trần đời vậy.

– Chúng ta nhanh chóng tới Nhạn Môn Quan đi, đợi khi gia nhập đại quân rồi, mọi người sẽ biết đãi ngộ thực sự của dũng sĩ là thế nào.

Sau năm ngày hành quân đội ngũ của Lý Đông Sở tới được Nhạn Môn Quan, cảnh tưởng trước mắt làm hắn suýt nữa không nhận ra, không nói tới trên tường thành quân sĩ đứng gác nghiêm trang, hay dòng người lên xuống sửa chữa công sự, náo nhiệt như công trưởng, chủ yếu là vì có một cái trại sau quan.Từng hàng xe dài chở đầy hàng hóa nối nhau đi vào từng khu vực đã được phân tách bằng hàng rào lớn, mỗi khu đều khi tên một thương hiệu, đám thương nhân ăn mặc kiểu viên ngoại chạy đi chạy lại quát tháo chỉ huy dân phu rỡ những thứ rõ ràng không phải quân nhu hay lương thảo xuống, từng đàn dê, bò thi thoảng 'ò' một tiếng như muốn hòa nhịp với đàn ngựa, la ồn áo ngoài kia, tập nập còn bằng mấy thị tập trên trấn.

Ngơ ngác đi qua cái trại kỳ lạ đó, tới trước một nơi có thể khẳng định là hậu doanh, ngoài trại hào sâu, bên dưới cắm đầy chông nhọn, nhưng hơn chục chum nước lớn thoang thoảng bốc ra mùi rượu, chẳng lẽ nấu rượu? Rồi một đám người bịt mặt bằng khăn trắng đứng trước cửa doanh làm gì?

– Cứ theo lời bọn họ hướng dẫn mà làm, dần dần rồi sẽ hiểu. Hầu Tử vỗ vỗ vai Lý Đông Sở cười thần bí, cái vẻ mặt ngơ ngác này hắn nhìn thấy nhiều rồi.

Vân Tranh nằm dài trên ghế tựa, sau khi nghe Hầu Tử kể lại chuyện dọc đường, nhìn tấm biển “thiên hạ hùng quan” trên thành lâu, cảm khái: – Đại Tống thủng lỗ chỗ có thể cầm cự tới bây giờ chẳng phải do thiên mệnh, chẳng phải do văn hoa rực rỡ trấn áp tứ di, mà do một đám người ngu xuẩn bất chấp sinh tử, bất chấp vinh nhục ra sức bảo hộ, hoàng đế không nên tế trời, mà nên đi bái tế những anh linh thủ hộ vùng đất này mới đúng.

Khang Châu tri phủ Triệu Sư Đán dẫn ba trăm người già yếu ngăn cản Nông quân cho bách tính rút lui, đến bây giờ lại có một Lý Đông Sở không tiếc dùng tiền bản thân chiêu mộ binh sĩ vì Đại Tống thủ biên cương, hắn mới là anh hùng đích thực ở Nhạn Môn Quan này chứ không phải là Cao Kế Tuyên.

Triệu Trinh à Triệu Trinh, ngươi có biết mình may mắn lắm không, có biết bao người đang vì cái quốc gia này vào sinh ra tử.

Vân Tranh nói xong khép mắt lại, yên tâm rồi, biên quan có những người thế này còn lo gì không đánh bại được Liêu quân, Đại Tống sở dĩ có thể tồn tại được trong thế giới cường địch bao quanh là có đạo lý, trước kia mình nghĩ cái hoàng triều yếu ớt này có thể sụp đổ bất kỳ lúc nào, thậm chí cho rằng mình tạo phản thì không ai cản nổi, may măn là mình chưa làm thế.

Lý Đông Sở rất dễ an bài, hắn bị quan quân pháp ép tắm rửa, thay y phục rồi bái kiến Lý Thường, khi Lý Đông Sở căng thẳng đứng trước lều báo danh xong thì Lý Thường mang theo nụ cười như gió xuân tháng ba xuất hiện.

– Lý Đông Sở, tự Thư Hoàn, vốn là đại hộ Đại Châu, năm Thiên Thánh thứ chín đại khảo thất lợi bẻ bút lông theo nghiệp binh đao, ba năm từ chiến binh quan tới bảo giáp ti, năm Khánh Lịch thứ hai, người Liêu nam hạ cướp bóc, tại Ninh Vũ Quan dẫn dũng sĩ phòng thủ ba tháng không rời nửa bước, thăng chức tuần kiểm Đại Châu. Năm Khánh Lịch thứ ba, nhờ chém thủ cấp địch mà lên trong quản Ninh Vũ quân, từ đó không tiến thêm chút nào nữa.