Trí Tuệ Đại Tống – Chương 548: Quyển 9 – Chương 12: Phá đám – Botruyen

Tải App Truyện CV

Trí Tuệ Đại Tống - Chương 548: Quyển 9 - Chương 12: Phá đám

Bàng Tịch tới Vân gia chỉ có một gói đậu nành rang, chẳng đưa chủ nhà, trực tiếp mở trên thảm trắng trải ở hoa viên, nhón một hạt cho vào miệng: – Già rồi, răng kém, vậy mà thấy nhai thứ cứng mới thích, luôn thấy thứ này mới ngon, Vân hầu còn trẻ răng tốt, ăn nhiều vào, tránh sau này hối hận.

Vân Tranh cười khổ, thứ này ăn muốn nôn ra rồi, bốc một nắm cho vào tay chà bong vỏ, thổi đi, cho từng hạt vào miệng mới cảm khái: – Con người lúc đói thì ăn mới thấy ngon, no rồi chẳng thấy nữa. Bàng công còn chưa biết, Bao công đưa lương thực tới quân doanh, đa phần là các loại đỗ đậu, Vân mỗ thời gian qua ăn nhiều quá rồi.

Hàn lâm học sĩ Trương Quan Phủ vỗ tay cười: – Nhiều quá không hay, nhiều quá không hay, lão phu và Bàng công mỗi ngày không thể thiếu thịt. Vân hầu, đây là hàm tiền tử của hiệu Lão Tương phố mã hành, nghe nói đã qua ba đời, lão phu và lão chưởng quầy là hảo hữu nhiều năm, thứ này quý đấy, muốn nhiều không được, hôm nay ngài có phúc rồi.

Hàn Kỳ cười mắng: – Cái lão già này, trong nhà thê thiếp vô số, đêm ngày chinh phạt, tất nhiên cơ thể trống rống, cần thứ kích dương đó, còn thiếu niên khí huyết phương cương làm sao chịu nổi? Không bằng để lại, lát nữa lão phu mang đi.

Vân Tranh tất nhiên biểu thị mình không thích món này, mọi người liền trêu đùa một lượt rồi bỏ qua, bầu không khí vô cùng hài hòa.

Hàn lâm học sĩ Lý Thục thấy Vân Tranh cứ thi thoảng liếc mắt ra cửa thì lấy làm lạ: – Chẳng lẽ Vân phủ hôm nay còn có khách quý?

Vân Tranh vội giải thích: – Hôm nay các vị tướng công tới đây, Vân mỗ còn tưởng rằng Vương công của tam ti sứ, Tằng công của tương tác giám sẽ tới, cho nên có chút thiếu tập trung, không phải là cố ý thờ ơ.

Tống Kỳ hớp một ngụm trà, đủng đỉnh nói: – Tằng công không tới được rồi, Lưu Cầu vào kinh tiến công, trong đó có lưu huỳnh tốt nhất, ông ta vì thế mà trốn trong Tương tác giám hai tháng, muốn gặp không dễ. Nghe nói còn có kế hoạch phải hải khác đi Lưu Cầu, không biết khi nào thực hiện. Còn về Vương công, ha ha ha, người ta đang bận thi thành ( Nông điền thủy lợi pháp), cũng không có thời gian tới, mọi người đều bận, chỉ đám bọn ta rảnh rang, thật hổ thẹn.

Té ra thế, đám người này hôm nay tới đây chẳng tốt lành gì, để dằn mặt y, Bàng Tịch vừa mới lên tiếng đã hỏi có phải y định đổi khẩu vị không, lấy thứ thức ăn không thích hợp như đậu nành ra ví dụ, cái thứ ăn nhiều đầy bụng là cảnh cáo y. Trương Quan Phủ là lão khốn kiếp, mời mình ăn dái hươu trước khi mình ăn đậu, muốn làm mình nứt bụng mà chết à?

Chỉ có lão già Tống Kỳ còn đỡ, nói mình chỉ cần làm việc là tốt, đừng để ý tới việc khác sẽ tiêu diêu tự tại.

Lý Thục thở dài: – Tất nhiên, nếu lão phu mà là chủ sự Thanh Đường, tất nhiên sẽ dùng thủ đoạn chia rẽ, lôi kéo, ly gián. Nhân tâm vốn ác độc, Tuân Tử đã có luận thuật rồi, thế gian không thể chỉ toàn quân tử, quân tử hợp nghiên cứu học vấn, không hợp quản lý một phương.

– Muốn làm học vấn thì đừng làm quan, muốn làm quan thì đừng nghiên cứu học vấn, hai thứ này vốn đối lập với nhau, học vấn sạch sẽ không thể để những thứ lộn xộn vấy bẩn.

Hàn Kỳ vỗ tay nói lớn: – Ngày thu luận thiện ác, đây đúng là chủ đề hay, các vị ngồi đây đều là năng thần trị quốc, hôm nay chúng ta loại bỏ chuyện vụn vặt trên triều, thảo luận thiện ác làm đèn soi sáng cho người sau.

– Hay lắm, hay lắm, luận tới thiện ác sao có thể thiếu lão phu được.

Trên tường cao đột nhiên xuất hiện một cái đầu người, Hàn Kỳ giật mình ngẩng đầu, chỉ thấy Địch Thanh chớp mắt vịn tay nhảy qua tường, rầm một cái đáp đất, nách kẹp hai hũ rượu, cười vang đi tới.

Trương Quan Phủ chỉ Địch Thanh cười mắng: – Tướng quân leo tường cũng xuất hiện rồi, hôm nay thật náo nhiệt, xu mật sứ thế này thật hiếm thấy.

– Phó xứ. Địch Thanh đính chính, ngồi khoanh chân trên thảm, đặt hai hũ rượu xuống: – Vân hầu đắc thắng trở về, lão phu vốn muốn qua thăm, lại nghe thấy cao luận của chú vị lòng ngứa ngáy không chịu được nên leo tường qua góp vui, chớ trách, cùng lắm hôm nào để ngươi cũng leo tường nhà lão phu là được, bất kể thế nào hôm nay cũng phải uống cho thống khoái. Nói xong quay sang Lão Liêu đứng hầu hạ: – Lấy đấu ra đây.

Lão Liêu vội sai phó dịch đi lấy đấu, Hầu Tử tới rót rượu, thấy rượu đổ ra màu đỏ thẫm, biết là rượu ngon, càng tỏ ra cẩn thận.

Địch Thanh hai tay cầm đấu lớn, hướng về phía Vân Tranh: – Loạn Thạch pha quỷ khóc thần sầu, trong loạn lạc ở Lam Sơn, địch nhiều ta ít mà giành được phần thắng, dùng kế sách quỷ thần khiến kẻ thù tan ra, lão phu hay tin khoái hoạt múa mã sóc dưới trăng một đêm, khoái chí vô cùng, Địch Thanh chúc mừng đại tướng quân!

Vân Tranh bê cái đấu nặng nề lên: – Đó là nhờ tướng sĩ anh dũng, cạn.

Nói xong hai người ngửa cổ uống cạn, cười lớn, uống rượu là phải đúng người hợp ý mới có tư vị.