Nằm như mèo trên ghế tựa, kệ cho lá rụng lên mặt, dù sao cũng chẳng đau, ngưa ngứa, Vân Tranh còn duỗi tay ra đợi xem khi nào lá rụng vào tay, nếu có lá rụng đúng tay là sung sướng kẹp vào sách.
Sách là cuốn Trúc thư kỷ niên, biên niên sử của nước Ngụy thời chiến quốc, nó được chôn cùng Ngụy Tương Vương, cho nên may mắn thoát khỏi vụ đốt sách tai tiếng của Tần Thủy Hoàng, sự kiện trên sách ghi chép nhiều điều trái ngược với thứ gọi là chính sử, Vân Tranh thời học đại học do tính cách có chút hận đời, nên thích cuốn sách này, chỉ là thời đại học muốn xem bản cổ của nó cực khó, chỉ có các giáo sư nghiên cứu xem thôi.
Lần này tới tây bắc Vân Tranh may mắn tìm được nó, Vân Tranh mừng phát cuồng, lịch sử Trung Quốc trước thời Tần là hàng loạt bí ẩn, bản chất mọt sách phát tác, muốn tìm hiểu cho kỹ, nếu mới tới đây thì y không hiểu nổi thứ văn tự tối nghĩa của nó, giờ kiến thức phong phú có thể chắp ghép chi tiết tàn khuyết lại rồi.
Sau khi nghiên cứu mới biết vì sao người ta lại chủ động từ bỏ nó, khiến rất nhiều cuốn sách cả đời sau đều không ghi chép lại.
Chính sử nói Nghiêu chọn Thuấn là người tài đức để nhường ngôi chứ không nhường ngôi cho con mình là Đan Chu, sự kiện này xưa nay luôn có một địa vị trọng yếu trong đạo đức luân lý nho gia, nó là hình mẫu của lấy nhân nghĩa trị quốc. Nhưng Trúc thư kỷ niên ghi ” Tích nghiêu đức suy, vi thuấn sở tù” và ” Hậu tắc phóng đế chu vu đan thủy ” tức là Thuấn giam cầm Nghiêu, rồi lưu đầy nhi tử của người ta rồi cướp ngôi, đâu ra chuyện nhường ngôi?
Thuyết nghi của Hàn Phi Tử tóm tắt “Thuấn bức Nghiêu, Vũ bức Thuấn, Thang đầy Kiệt, Vũ Vương phạt Trụ, bốn vị vương gia này đều là quân thần diệt vua”. Cho thấy Trung Quốc từ khi có chuyện thay đổi quyền lực thì chẳng ai là thủ đoạn quang minh.
Thế nên tiêu chuẩn đạo đức tối cao của nhà Nho bị cuốn sách này biến thành trò hề.
Thời đại học thì thích rồi, nhưng bây giờ thì khác, Vân Tranh đọc được một chỗ khác với chính sử là lấy lá cây đánh dấu, nhìn cuốn sách kẹp đầy lá cây, thở dài giao cho Lục Khinh Doanh: – Khóa cuốn sách này vào trong kho tàng, không được để đám Vân Nhị xem, đây là cuốn sách không nên xuất hiện.
Lục Khinh Doanh nhỏ giọng hỏi: – Nếu chàng sợ tổn hại sách quý, vì sao không in ra cho mọi người đọc.
– Vì tổ tiên chúng ta nói dối quá nhiều rồi, đọc được những lời chân thật này e không ai chịu nổi.Lục Khinh Doanh không tán đồng: – Người làm học vấn là phải cầu cái chân cái thực, sao lại kỵ húy chân tướng? Thiếp thân là nữ tử mà còn hiểu vì sao chàng xưa nay lòng dạ rộng rãi lại không nghĩ thoáng được?
Vân Tranh thở dài: – Trên đời này có những lời nói dối cần bảo vệ hơn sự thực, để con người còn có thể lừa nhau mà sống, hơn nữa cái nàng nói là đạo lý thôi, không phải thực tế, là quan viên không luyện được cái bản lĩnh nói dối không chớp mắt thì sao đứng chân được trên triều đường? Lát nữa nàng sẽ thấy một đám túc nho bác học, nghi biểu đường hoàng, thực chất trong lòng là đám quất thối…
Lục Khinh Doanh vội bịt mòm trượng phu nhìn quanh một lượt: – Được rồi, được rồi, thiếp hiểu vì sao phải cất kỹ cuốn sách này rồi, nói dối vẫn tốt hơn, lát nữa đừng có nói người ta là quất thối đấy.
Vân Tranh đưa sách cho lão bà, không ngờ Lục Khinh Doanh ngẫm nghĩ một lúc rồi cắn răng nhét thẳng vào bếp đun trà, thất kinh ngồi bật dậy: – Đừng…! Nhưng cuốn sách đã cháy một nửa, đành nằm xuống không đành lòng nhìn cuốn sách cháy rừng rực.
Phương thức của Lục Khinh Doanh có thể là sai, cũng có thể là chính xác nhất, dù sao nói dối đến cả nghìn năm rồi, lời nói dối đã thành sự thật, con người luôn hướng về phía tươi sáng và hạnh phúc, thế gian có thêm chút ảo tưởng, thêm một thứ tốt đẹp để hi vọng hơn là tối đen như mực, dù ánh sáng đó là giả tạo cũng tốt.
Lục Khinh Doanh nhìn cuốn sách cháy thành tro rồi còn dùng cời đánh nát tro mới thở phào: – Tốt rồi, kệ nó viết gì, chỉ mình chàng biết, không hại cho con cháu nữa.
Vân Tranh lại cuộn mình như mèo bệnh: – Nàng còn ác hơn Tần Thủy Hoàng, tránh xa ta ra, lúc này ta ghét nàng lắm, đợi lát nữa gặp các bậc đại nho, được họ hun đúc, học được nói dối rồi, sau đó chúng ta lại sống hạnh phúc.
Lục Khinh Doanh vừa bực mình vừa buồn cười, bế nhi tử lên lay trước mặt Vân Tranh: – Xem đi, đây là nhi tử chàng, nó đang mở to mắt nhìn xem cha nó nổi giận đấy.
Thấy nhi tử ngốc nhe cái răng móm ra chảy nước dãi nhìn mình cười, Vân Tranh vứt luôn Ngêu Thuẫn Vũ Thang đi, thánh quân dù có bị lợn lòi húc chết cũng liên quan quái gì tới mình, thời buổi này sống khó khăn, ở nhà chỉ còn chút niềm vui này, sao giận được.