Một tiếng khóc váng tai của trẻ con đánh thức toàn bộ Vân phủ đang chìm trong giấc ngủ say, Lão Liêu thì ngay từ lúc sương mù chưa tan đã dẫn một đám nha hoàn đứng trước cổng vòm của nội trạch chầu chực, nghe thấy tiếng khóc ấy lập tức chỉ huy đám nha hoàn chuẩn bị nước non cơm sáng, mãi nhũ nương thấy không ra, mặt đã có dấu hiệu nổi giận.
– Lão gia nói tiểu thiếu gia do người chiếu cố, không cần thiếp thân. Nhũ nương vội vàng chạy ra, thi lễ với Lão Liêu, giải thích:
Lão Liêu nhíu mày: – Sao chỉ có tiểu thiếu gia, Nhị tiểu thư cũng dậy rồi, mau bế qua cho lão gia đi.
Nhũ nương khó xử lắm, chuyện này liên quan tới đấu tranh nội trạch, làm sao nàng dám xen vào.
– Nhìn một cái là biết ngay thứ nông cạn rồi, đừng có mang thói xấu nơi khác vào Vân gia, nhanh lên, bế Nhị tiểu thư tới cho lão gia, nếu không lão gia nổi giận đấy.
Lão Liêu vừa mới dứt lời liền nghe thấy Vân Tranh lớn tiếng quát: – Khuê nữ của ta đâu?
– Nhanh, nhanh!
Nhũ Nương hốt hoảng chạy vào phòng Cát Thu Yên, nhưng Cát Thu Yên đã bế con đi rồi, còn Lục Khinh Doanh đang đứng bĩu môi dưới mái hiên.
Vân Tranh nhìn hai đứa con nằm trong nôi, không ngừng làm mặt quỷ dỗ con, nhưng chuyện không được như mong muốn, bọn chúng khóc càng lớn, nhũ nương tròn mắt nhìn hầu gia lúc bế thiếu gia, lúc bế tiểu thư, hát bài ca kỳ quái, hai vị phu nhân chẳng giúp lại còn cười ngặt ngoẽo.
Nói cũng lạ, đứa bé vào lòng mẹ là không khóc không quấy nữa, tròn mắt nhìn người xa lạ, trẻ mới đầy tháng nhũn như sợi mì, Vân Tranh mới bế một lúc đã thấy đau lưng mỏi gối.
Nhìn nhũ nương thấp thỏm bên ngoài, Vân Tranh nhíu mày nói với hai lão bà: – Con mình phải tự mình nuôi.
Lục Khinh Doanh chỉ bầu ngực đồ sộ của Cát Thu Yên: – Chàng nhìn đi, có hai cái này đủ cho con ăn, nhũ nương thành đồ trưng bày.
Vân Tranh lườm Lục Khinh Doanh: – Nàng cũng phải cho con bú, tốt cho con tốt cho nàng.
Tịch Nhục ấp úng: – Thiếu gia đi nửa năm, nhị thiếu gia.– Sau này gọi là nhị lão gia, hay gọi Vân Việt là được, nhà có thêm tiểu thiếu gia, tiểu tiểu thư rồi, gọi thế không hợp.
Tịch Nhục gật đầu: – Phu nhân đã vì Nhị lão gia xin cưới Tần Quốc công chúa, nô tỳ đồng ý, thiếu… Lão gia đừng trách phu nhân, Nhị lão gia nhất định muốn cưới nô tì làm thiếp, nô tỳ không cưỡng lại được.
– Chẳng lẽ ngươi muốn gả cho Vân Nhị?
Vân Đại hỏi câu này, cả Lục Khinh Doanh và Cát Thu Yên cũng dừng đũa, ngạc nhiên nhìn Tịch Nhục.
Tịch Nhục sắp vò nát khăn tay rồi, lúng ta lúng túng mãi mới nói: – Nhị lão gia là nam nhân tốt nhât, ôn nhu nhất, làm sao nô tỳ không đồng ý, chỉ là nô tỳ lo không hiểu nghi lễ hoàng gia, khiến công chúa không vui, gây họa cho nhà ta.
Vân Tranh đứng dậy đi quanh Tịch Nhục, cúi đầu ghé sát mặt nhìn Tịch Nhục, khi nha hoàn đầu tiên của mình đỏ mặt cúi đầu xuống mới chép miệng: – Ai dạy ngươi thế, ngươi là đứa không bao giờ suy tính mấy chuyện này, năm xưa ta cưới phu nhân về, ngươi cũng có thèm nghĩ gì đâu, vẫn thích gì làm nấy. Hừ hừ, chẳng lẽ nửa năm không gặp đã biết toan tính rồi.
– Không liên quan tới Nhị lão gia. Tịch Nhục mặt đỏ rát xua tay liên hồi:
Lục Khinh Doanh lắc đầu, đúng là nha đầu ngốc, Vân Nhị muốn kiếm cho Tịch Nhục sau này có chỗ dựa vững chắc, ai ngờ bị nha đầu này làm hỏng rồi.
Vân Tranh hừ một tiếng, vỗ bàn: – Đồ vô dụng, lúc còn bé thì khôn ngoan lanh lợi là thế, sao càng lớn càng ăn hại, ngay cả bản lĩnh chiếu cố lão bà của mình cũng không có, mấy năm nay rèn luyện vứt cho chó ăn rồi, ta mặc kệ nó, nó dám cưới nữ nhân hoàng gia thì phải có thủ đoạn bảo vệ chu toàn cho ngươi, nếu không ta đánh gãy chân nó, nam nhân Vân gia không có loại vô trách nhiệm.
Tịch Nhục bật khóc bị đám Lục Khinh Doanh kéo đi, Vân Tranh ngồi xuống gõ bàn, mấy năm nay mình bôn ba ở ngoài quá nhiều, ít chỉ bảo nó, giờ không nắm rõ tính cách của nó thay đổi thế nào rồi.
Chỉ biết suốt ngày nó lêu lổng với huynh đệ Tô gia, Lục Khinh Doanh còn len lén nói, nó có thanh danh cực lớn ở Thanh Lâu, còn là kinh thành tứ công tử quái quỷ gì đó.
Tài hoa thi phú kinh người của Tô Thức đã thể hiện ra, người ta làm thơ từng bài từng bài đã là giỏi, tên này làm thơ như đổ nước trong chum ra, thi từ của hắn được đám kỹ nữ thay nhau truyền bá, giờ đã thượng khách ở Câu Lan viện.
Vân Tranh chỉ nghĩ thôi đã thấy đau đầu, phải nói chuyện với ba thằng khốn kiếp này thôi, xem chúng rốt cuộc tính toán gì, suốt ngày lêu lổng là không được, tuổi còn nhỏ, hoang phí cuộc sống tương lai, tuổi già hối hận, lúc đó làm thêm vài bài thơ tuyệt tác, mua vui cho người khác, còn bản thân sống khốn khổ, không đáng.
HẾT!