Trí Tuệ Đại Tống – Chương 549: Quyển 9 – Chương 13: Chẳng ai sống thoải mái – Botruyen

Tải App Truyện CV

Trí Tuệ Đại Tống - Chương 549: Quyển 9 - Chương 13: Chẳng ai sống thoải mái

Rượu mà Địch Thanh mang tới là hoàng tửu, không biết để bao lâu, loại rượu này pha với rượu mới, uống cực ngon, chỉ là Địch Thanh lại dùng rượu mạnh của Vân gia để pha.

Thế là Địch Thanh lấy cái cớ thắng lợi chúc mừng, mỗi người uống ba đấu lớn, Bàng Tình càng uống mặt càng trắng, đũa rơi khỏi tay hai lần, Hàn Kỳ mặt đỏ như Quan Công, đấm ngực chỉ phía bắc gào khóc, thất bại Hảo Thủy Xuyên qua bao năm, vẫn là nỗi đau trong lòng.

Lão già Tống Kỳ uống say nằm lăn ra cười, còn về phần Lý Thục đã được Lão Liêu dìu đi nghỉ, Trương Quan Phủ không cần biết người khác nói gì, cứ gật đầu cười lia lịa.

Còn về phần Địch Thanh mặt không đổi sắc, cầm dao xẻo thịt trâu ăn cả tảng, Vân Tranh không có mấy phản ứng, chắp tay cáo tội một tiếng, ra hậu sảnh, vịn tay vào chum nôn thốc nôn tháo.

Lục Khinh Doanh giúp trượng phu lau mặt, lo lắng nói: – Sao lại đều uống say khướt như thế?

– Nàng tưởng họ không biết ý Địch soái muốn phá đám à, đám hồ ly này nếu không muốn uống say thì chẳng ai ép nổi bọn họ, nãy giờ cứ vòng vo thăm dò ta chuyện Thanh Đường, ta không tiếp lời, trong lòng ai cũng có lửa đốt, dùng rượu phát tiết thôi, lát nữa còn có thể mượn rượu nói càn, đưa ra vài đề xuất quá đáng.

Khi Vân Tranh trở lại, không ngờ phát hiện có cả Triệu Trinh, hoa viên Vân gia từ lúc nào đã toàn thị vệ cung đình canh gác, cả tường, mái nhà cũng có, Lão Liêu vội đi tới nói nhỏ: – Bệ hạ không cho phép lão nô lên tiếng.

Vân Tranh gật đầu đi tới dùng đại lễ tham bái, Triệu Trinh xua tay, cầm cái bánh bao, gật gù cười nói: – Trẫm nghe đồn Vân gia có tiệc rượu nên tới, ừm, thứ này mùi vị không tệ.

Hoàng đế đã tới, Bàng Tịch đang say rượu tỉnh ngay tức thì, mắt sâu thăm thẳm làm gì có tí hơi men nào, Hàn Kỳ cũng thần thái sáng láng, cùng Địch Thanh trò chuyện vui vẻ, ai mà ngờ hai người này có thù sâu như biển. Chẳng những thế đám Tống Kỳ, Trương Quan cũng khoanh chân ngồi tiếp đãi hoàng thế, loại năng lực khống chế tinh thần cường đại như vậy, Vân Tranh tự thẹn không bằng.

Người đơn thuần một chút là Lý Thục say thật, Vân Tranh ít nhất có chút an ủi, nếu không thì người khác sao sống nổi.

Triệu Trinh thản nhiên ăn bánh bao trong sự bất an của Trâu Đồng Minh, nhìn đám Bàng Tịch cười: – Chư vị ai khánh tới chúc mừng Vân khanh sao?Bàng Tịch chắp tay nói: – Vâng, gặp lúc đại thắng, thần dân vui sướng, chúng thần sao có thể ngoại lệ? Nay biên phòng Đại Tống ta tốt nhất từ khi khai quốc đến giờ, đáng mừng đáng mừng.

Vân Tranh thì nói: – Trận này thần chỉ có chút công nhỏ, đâu xứng để bệ hạ mặc long ngư phục tới thăm, đó là lỗi của thần, trải qua đại chiến, thần mệt mỏi vô cùng, may nhờ bề hạ triệu hồi kinh sư, mới có thể nghỉ ngơi.

Triệu Trinh mỉm cười: – Uống nhiều thế rồi mà vẫn không chịu nói lời thật lòng sao?

– Bệ hạ, đó là lời trong lòng rồi, mục đích thì thần đã nói trước khi xuất chiến, đó là Thanh Đường, cuối cùng vì chiến mã, bù đắp thiếu sót cho Đại Tống ta, nay mục đích đã đạt, có Văn công tới giúp xử trí chuyện phiền hà, thần mừng không kịp, chẳng lẽ bệ hạ còn mong thần giúp người quản lý Thanh Đường?

– Thôi vậy, trẫm muốn nghe lời thật lòng là hi vọng xa vồi rồi, nếu khanh không thích nghi lễ rườm ra, vậy đừng trách trẫm tước vinh diệu của khanh, thời gian tới ở nhà đọc sách đi, đừng kiếm chuyện với ngự sử đấy, khanh cứ đánh họ, làm trẫm khó xử lắm. Trẫm chỉ đi ngang qua ghé vào nghỉ chân, các khanh cứ uống, trẫm không làm mất hứng nữa.

Triệu Trinh nói xong là đi, để lại đám thần tử đưa mặt nhìn nhau, nhưng ai cũng nhìn ra tâm tình hoàng đế cực tốt, lúc đi tựa hồ ngâm nga khúc từ nào đó.

Hoàng đế đi rồi, đám Bàng Tịch qua loa một lúc rồi về, Lý Thục cũng được gia phó Vân phủ dùng kiệu đưa về nhà, đại hội gian thần kết thúc một cách đầu voi đuôi chuột.

Nhìn đám người nhốn nháo đi hết, Địch Thanh mới nói: – Ước thúc bản thân cho tốt, để mối lời ăn tiếng nói lợp lễ chế, người ta tới cảnh cáo ngươi đấy.

Vân Tranh gật đầu, y làm sao thiếu đề phòng những kẻ đã dồn Địch Thanh vào chỗ chết được, cười nói: – Địch công đã biết nguyên nhân bị đau chân chưa?

– Ài, quân bảo thần không thể không chết, huống hồ là chút đau đớn, chẳng lẽ ngươi cho rằng ăn ít trứng gà uống ít rượu mà thành như thế, bệnh của mình lão phu còn không hiểu sao, cho ngươi biết, đó là lão phu sảng khoái làm một bữa cua béo đấy.