Hôn Trộm 55 Lần – Chương 235: Chỉ riêng cô ấy, cô không được động vào! (6) – Botruyen

Tải App Truyện CV

Hôn Trộm 55 Lần - Chương 235: Chỉ riêng cô ấy, cô không được động vào! (6)

Đàn ông? Kiều An Hảo nhíu mày, mơ màng mở to mắt, cố gắng nhìn xem người trước
mặt mình là ai, nhưng vẫn không thể nhìn ra được rốt cuộc là người nào.

Nhưng mà, cô lại có thể ngửi được mùi hương trên cơ thể người kia, biết người
đó không phải là Lục Cẩn Niên.

Kiều An Hảo nâng lên tay muốn đẩy ra bàn tay đang cởi bỏ quần áo của cô, nhưng
mà cô bị hạ thuốc, hoàn toàn không có một tí sức lực nào, vỗ vào tay của Tôn
tổng giống như trêu ghẹo, khiến cho bản tính háo sắc của Tôn tổng nổi lên, mất
hồn, nhịn không được cúi đầu, muốn hôn trên mặt của Kiều An Hảo.

Kiều An Hảo lờ mờ né tránh, không phải là tác dụng phụ của thuốc, mà là do cô
không biết ai đang hôn môi mình, nói tóm lại, làm cho cô thấy ghê tởm, cô giãy
dụa muốn né tránh sự xâm phạm của người đàn ông kia, nhưng cả người cô xụi lơ
không có có sức để chống cự.

Tôn tổng loay hoay một lúc lâu, rốt cục sắp cởi được quần áo của Kiều An Hảo,
đột nhiên điện thoại hắn vang lên.

Tôn tổng không muốn để ý đến, nhưng chuông điện thoại tiếp tục vang lên, Tôn
tổng không vui đứng dậy, nhìn thoáng qua màn hình điện thoại, thì ra là vợ hắn
gọi tới, vì thế vội vàng leo xuống giường, trốn vào toilet, nghe điện thoại.

Tuy rằng ý thức Kiều An Hảo mơ hồ, nhưng cô cũng biết tình huống này không
đúng, cho nên khi người đàn ông kia vừa rời khỏi, thì vùng vẫy muốn leo xuống
giường, kết quả, thế nào cũng không đứng dậy nổi, cuối cùng chỉ có thể dịch
người lại gần mép giường, ngã xuống giường.

Rơi xuống đất đau đớn, khiến cho cô rên một tiếng, sau đó vươn tay, vịn vào
một bên cái bàn, cố gắng đứng lên, kéo thân thể, đi về phía cửa.

Toàn thân cảm giác không có sức làm cho hai chân Kiều An Hảo giống như bị
liệt, mỗi lần nhấc lên thì giống như phải dùng sức lực của toàn thân, thật vất
vả miễn cưỡng đi tới cửa phòng ngủ, rốt cuộc cô không chống đỡ được nữa liền
ngồi xổm xuống.

Tôn tổng cúp điện thoại, đi ra khỏi toilet, nhìn lên trên giường không thấy
Kiều An Hảo, vội vàng đi ra khỏi phòng ngủ, nhìn thấy Kiều An Hảo đang ngồi
xổm trên đất, nở nụ cười hì hì, miệng gọi “Bảo bối”, rồi vươn người bế Kiều An
Hảo từ dưới đất đứng lên.

Lúc này tinh thần Kiều An Hảo hoàn toàn lờ mờ, ngoan ngoãn giống như con mèo
con, chẳng những không né tránh, ngược lại còn mềm nhũn dựa vào trong lòng Tôn
tổng.

Hành động đó của cô khiến cho lòng Tôn tổng ngứa ngáy khó nhịn, vội vã đặt cô
lên trên giường, sau đó tiếp tục hành động……

Kiều An Hảo ở trong phòng của Tôn tổng……

Những lời này có ý nghĩa như thế nào, trong nháy mắt Lục Cẩn Niên hiểu được.

Dựa theo thời gian Kiều An Hảo biến mất đến bây giờ, đã là nửa tiếng, bọn họ
đi từ suối nước nóng đến khách sạn của đoàn phim, nhiều nhất cũng chỉ mất nửa
tiếng, tính ra, nói cách khác, Kiều An Hảo ở trong phòng của Tôn tổng đã một
giờ……

Một giờ……

Ngón tay Lục Cẩn Niên run run lấy di động từ trong túi ra, gọi điện thoại cho
quản lý khách sạn, muốn lấy thẻ mở cửa phòng của Tôn tổng .

Thang máy đến tầng cao nhất, Lục Cẩn Niên đi ra, phục vụ khách sạn đã đứng ở
bên ngoài, Lục Cẩn Niên nhận thẻ mở cửa phòng, suy nghĩ một chút, bảo phục vụ
khách sạn rời đi, sau đó thì sải bước đến bên ngoài phòng của Tôn tổng.

Lục Cẩn Niên mở cửa phòng Tôn tổng ngay lập tức, trái tim giống như ngừng đập,
đầu ngón tay anh run run đẩy cánh cửa ra, phát hiện trong phòng yên lặng đến
quỷ dị, sau đó đi đến cửa phòng ngủ.