Nói xong, Kiều An Hạ nhìn thoáng qua con dao gọt hoa quả trong tay mình, hướng
về phía Lâm Thi Ý nở nụ cười, giọng nói có chút châm biếm nói: “Tôi còn tưởng
bản lĩnh của cô được nhiều hơn cơ, mới nhẹ nhàng xẹt qua một đường, đã bị dọa
thành như vậy! Cô thật sự nghĩ là tôi đã hủy khuôn mặt của cô à?”
Kiều An Hạ hung hăng ném con dao trong tay xuống đất, sau đó chạy ra khỏi
phòng Lâm Thi Ý, lúc đến cửa, nhìn thấy trợ lý của Lục Cẩn Niên, dứt khoát
nói: “Đi nhặt giày của tôi đi!”
Sau đó, cả người chạy vội đến trước thang máy, trực tiếp ấn nút lên tầng cao
nhất.
–
Lâm Thi Ý không phải là chưa từng giật dây đem phụ nữ tặng cho nhà sản xuất
Tôn, vì thế lúc anh ta nhìn thấy tin nhắn của Lâm Thi Ý, ngay lập tức liền
sáng tỏ ý tứ của cô, thế nên mới nhanh chóng rời khỏi suối nước nóng, lái xe
trở về khách sạn.
Dọc đường đi, nhà sản xuất Tôn vẫn suy nghĩ, lần này Lâm Thi Ý sẽ đưa ai đến
cho anh, khi anh ta mở cửa phòng mình ra, lúc đi vào phòng ngủ, nhìn thấy
người nằm trên giường thì toàn thân đều trở nên kích động trong nháy mắt.
Anh ta không thể nghĩ tới, Lâm Thi Ý thế nhưng lại đem Kiều An Hảo đến cho
gã… Đây chính là người mà gần đây gã luôn thèm nhỏ dãi!
Cô gái bị hạ thuốc, tinh thần và trí tuệ đều trì trệ, cả người vô lực cuộn
mình trên giường, thân thể mềm mại như nước, có lẽ do chịu tác dụng của thuốc
mà mặt cô gái đỏ ửng, vì mặc đồ bơi mà để lộ một diện tích lớn da thịt, cũng
theo đó phiếm hồng, nhìn qua vô cùng mê hoặc.
Nhà sản xuất Tôn nhìn hình ảnh kia ở trên giường mình, suýt nữa đã kích động
đến mức buông vũ khí đầu hàng, anh bước vài bước đến bên giường, nhìn chằm
chằm khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp của Kiều An Hảo trong chốc lát, tim anh ta
đập thình thịch, rồi lấy điện thoại ra, gửi một tin nhắn cho Lâm Thi Ý. Sau
đó, vươn tay vuốt ve khuôn mặt sống động nhỏ nhắn của Kiều An Hảo, đứng dậy đi
tắm rửa.
Nhà sản xuất Tôn qua quýt tắm mình trong vòi hoa sen một lúc, khi lau người,
còn do dự một chút, cầm chai nước hoa xịt vài cái lên thân thể mập mạp của
mình, bấy giờ mới hết sức hài lòng buộc khăn tắm lại bên hông rồi đi ra ngoài.
Kiều An Hảo cảm thấy trong cơ thể mình như có một đám lửa đang bùng cháy mạnh
mẽ, cả người đều thấy vô cùng hưng phấn, tất cả các giác quan của cô đều trở
nên hết sức mẫn cảm, chỉ cần ai đó va chạm nhẹ nhàng vào da thịt là cô đã có
phản ứng mãnh liệt.
Từ trước đến nay, cô chưa rơi vào tình trạng này bao giờ, một tia lý trí còn
sót lại trong đầu giúp cô cảm thấy mọi chuyện thật không bình thường, nhưng
đầu óc càng ngày càng trì trệ, khiến cô không thể tự mình tìm ra cách để bản
thân bình tĩnh lại.
Loại đồ bơi mà Kiều An Hảo mặc có thể nói là loại bảo thủ nhất, cô gái cuộn
tròn người lại, xé cũng không xé được, cởi ra cũng rất khó khăn, cho nên trong
lúc nhất thời sốt ruột, nhà sản xuất Tôn liền dùng sức hơi lớn một chút. Sự
đau đớn khiến cho Kiều An Hảo nhíu nhíu máy, sau đó lại âm ỉ ngửi thấy được
một mùi hương thật xa lạ, mùi nước hoa vô cùng gay mũi, trộn lẫn với hương vị
hỗn loạn trên người đàn ông.
Đàn ông? Kiều An Hảo nhíu mày, mơ màng mở mắt, cố gắng dùng chút sức lực còn
lại nhìn chằm chằm bóng dáng trước mặt một lúc lâu, thế nhưng rốt cuộc vẫn
không nhận ra được là ai.