Lục Cẩn Niên chưa bước đến phòng ngủ, nhưng xuyên qua khe cửa mở liền có thể
thấy được cảnh tượng trên giường.
Bầu Tôn đè trên người Kiều An Hảo, đang ra sức cởi bỏ quần áo trên người cô.
Còn Kiều An Hảo vô lực nằm trên giường, đôi mắt đen láy nhưng lỏng lẻo vô hồn
nhìn trần nhà, trông như con búp bê xinh đẹp.
Tức giận xen lẫn đau khổ chực trào, trong nháy mắt tràn ngập từng đường ven
máu.
Anh lăn lộn trong làng giải trí lâu như thế, cũng biết có một số loại sao nữ
leo lên đài cao từ cuộc sống về đêm bẩn thỉu, nên ít nhiều sẽ giữ chút thuốc
kích thích.
Lục Cẩn Niên như cảm thấy có gì đó đập mạnh vào trái tim mình, hô hấp nhất
thời trở nên khó khăn. Trong nháy mắt, sắc mặt anh trở nên hung tợn, ngay sau
đó liền giơ chân, hung hăng đá văng cánh cửa phòng ngủ, đằng đằng sát khí lao
vào bên trong.
Cánh cửa bị đá tạo nên tiếng vang rất lớn, khiến nhà sản xuất Tôn giật mình,
bèn nghiêng đầu nhìn về phía cửa. Nhưng chưa kịp nhận diện được người, thì ông
ta đã bị Lục Cẩn Niên chạy tới trước mặt, tóm lấy cánh tay và thụi một đấm vào
mặt.
Lục Cẩn Niên dùng toàn lực đấm bầu Tôn méo mặt sang hẳn một bên, cơ thể mập
mạp bị mất thăng bằng liền “Rầm”, ngã ngửa ra mặt sàn.
Lục Cẩn Niên hừng hực lửa nóng đi tới trước mặt bầu Tôn, khom người kéo cơ thể
béo tròn lên, rồi một cước mãnh liệt đá văng ông ta ra tới phòng khách.
Sàn nhà trơn trượt, bầu Tôn bị ***ng trúng ghế sofa thì mới dừng lại được. Còn
chưa định thần, thì bất chợt một cái ghế vung tới, nện thẳng vào người ông ta.
Bầu Tôn không kịp né tránh, chỉ biết ôm mình kêu rên đau đớn.
Lục Cẩn Niên như không thấy bầu Tôn thống khổ, khuôn mặt hung bạo từng bước
từng bước đi tới, dựng bầu Tôn lên, cong chân mạnh mẽ đá vào bộ phận bên dưới
ông: “Ai cho ông động vào cô ấy! Mẹ mày ai cho phép mày động vào cô ấy!”
Cứ theo sau mỗi lời nói là một cú thụi, một cú đấm, một cú đá. Lục Cẩn Niên
như phát điên, gầm lên: “Mẹ mày dám! Xem hôm nay tao phế mày ra sao!”
Lục Cẩn Niên vừa thốt ra lời, liền nhớ lại cảnh tượng lúc nãy, ghen tuông và
đau khổ, khiến anh hoàn toàn mất lý trí, tức giận đùng đùng túm lấy cái ly
thủy tinh bên cạnh, hung hăng ném vào đầu ông ta.
Chớp mắt, máu đỏ từ đầu bầu Tôn chảy xuống.
–
Kiều An Hạ và trợ lý của Lục Cẩn Niên chạy đến, đang khúc bầu Tôn bị Lục Cẩn
Niên đá ra khỏi phòng ngủ.
Kiều An Hạ thấy cảnh này, sắc mặt lập tức trắng toát, liền lùi ra sau một
bước.
Mà trợ lý của Lục Cẩn Niên lần đầu tiên thấy cảnh tượng bạo lực như vậy, mặc
dù đang rất sốc, nhưng lúc thấy bầu Tôn bị chảy máu đầu, tức khắc lấy lại được
bình tĩnh sau cơn sợ hãi, sau đó vội vàng xông lên ôm lấy Lục Cẩn Niên đang
cầm nửa phần ly thủy tinh còn lại định đâm vào cổ tay lão ta: “Ông Lục, đủ
rồi! Cứ tiếp tục như vậy, sẽ gây ra án mạng mất!”