Nhiếp Hàn ngồi xếp bằng ở trên Ma Hạt Sơn khổng lồ kia, nửa khuôn mặt trắng
nõn, nửa khuôn mặt khác đen kịt. Có vẻ dữ tợn ghê tởm, không ngừng giãy dụa.
Mỗi thời mỗi khắc, Nhiếp Hàn đều đang tranh đấu cùng Thiên Hạt ma tâm.
Loại tinh thần giao phong kia, kéo dài tám năm dài.
Từ Huyền lòng sinh kính nể, có thể làm được điểm này, cần ý chí cường đại đến
mức nào?
Đương nhiên, cũng không thể không kể công Tuyết Vi, nắm giữ Nhân Ngư chi lệ
nàng, dành tiếp viện cùng phụ trợ cường đại cho Nhiếp Hàn.
– Ngươi đã đến rồi…
Nhiếp Hàn giẫy giụa, nhìn phía Từ Huyền, có mấy phần chờ mong.
Trên mặt Tuyết Vi, cũng lộ ra hi vọng.
Cho tới nay, vị chủ nhân này luôn có thể đánh vỡ thường quy, có thể biến không
thể thành có thể, lần này, sẽ có ngoại lệ hay không?
Từ Huyền khẽ gật đầu, chợt bắt đầu quan sát Ma Hạt Sơn to lớn kia.
Ma Hạt Sơn tồn tại, vô cùng quỷ dị, thật giống như là một loại man thú thượng
cổ cường đại nào đó, nhưng không có dấu hiệu sự sống, chất liệu tương tự tài
liệu luyện khí, nhưng mà có khác nhau.
Thiên Hạt ma tâm kia, liền bắt nguồn từ Ma bò cạp sơn thần bí cổ lão này .
Từ Huyền trầm ngâm một lát, để tàn hồn kiếp trước ước định một thoáng.
– Đây là một bộ thi thể ma vật viễn cổ, khi nó còn sống, e rằng có thể khiêu
chiến Nguyên Thần đại đạo. Còn cỗ linh hồn tồn tại trong thi thể kia, cùng ta
giống như vậy, cũng là tàn hồn, thế nhưng so với ta, nó càng hoàn chỉnh một
ít.
Tàn hồn kiếp trước phân tích nói.
Từ Huyền gật đầu một cái, tàn hồn kiếp trước so với bản tôn kiếp trước chân
chính, chỉ là một tàn hồn ý chí rất bé nhỏ không đáng kể.
– Lịch sử tồn tại Di lạc chín thành, chí ít cũng có mười vạn năm trở lên, sau
khi cự ma bò cạp này chết, thân thể dĩ nhiên bảo tồn hoàn chỉnh như vậy.
Từ Huyền hơi líu lưỡi.
Tàn hồn kiếp trước không để ý lắm nói.
– Kim đan sau khi chết, thân thể đều có thể bất hủ hơn mấy trăm ngàn năm, mới
xưng là bất hủ Kim đan. Huống hồ cự ma bò cạp này, chính là chủng tộc cổ lão
nhất Thần hoang thế giới, lúc đỉnh cao ngay cả Nguyên Thần đại đạo cũng có thể
khiêu chiến. Còn nữa, thi thể cự ma bò cạp này, ở sau khi chết, rõ ràng đã bị
luyện chế quá, vì vậy có điểm tương tự tài liệu luyện khí.
Ở dưới tàn hồn kiếp trước phân tích, Từ Huyền dần dần biết được bản chất Thiên
Hạt ma tâm tồn tại.
Thiên Hạt ma tâm, cũng không phải là bản thân linh hồn của thi thể Ma Hạt Sơn,
mà là một linh hồn mạnh mẽ nào đó đến từ ngoại giới xâm lấn ký gửi.
Càng khó mà tin nổi hơn chính là, Thiên Hạt ma tâm có một bộ phận ma tâm, rất
lâu rất lâu trước, liền dựng dục bên trong Thiên Hạt Ma kiếm.
Chỉ sợ là bắt nguồn từ ban đầu luyện chế Ma kiếm.
Thiên Hạt ma tâm, thông qua Thiên Hạt Ma kiếm môi giới, tiến tới xâm lấn tâm
linh thế giới của chủ nhân Nhiếp Hàn.
– Ngươi bây giờ có hai đối sách. Một, trợ giúp Nhiếp Hàn, bức lui Thiên Hạt
ma tâm, cái này không phải rất khó. Thứ hai, trợ giúp Nhiếp Hàn, hàng phục
Thiên Hạt ma tâm. Cái sau độ khó phiêu lưu càng to lớn hơn, nhưng đối với Niếp
Hàn mà nói, cũng mang ý nghĩa kỳ ngộ to lớn.
Tàn hồn kiếp trước nói.
Từ Huyền ý nghĩ dần dần rõ ràng, ngay sau đó liền cùng Tuyết Vi, Nhiếp Hàn
thương lượng.
– Chủ nhân, Nhiếp Hàn cùng Thiên Hạt ma tâm, hiện nay là trạng thái nửa dung
hợp, nhờ vào đó, mới có thể chưởng khống Thiên Hạt ma thành, chống đỡ đám
người Thanh Thạch chí tôn ở ngoại giới xâm lấn. Một khi loại bỏ ma tâm, chúng
ta sẽ đối mặt cường địch ngoại giới.
Tuyết Vi mang theo sầu lo nói.
Nghe vậy, sắc mặt Từ Huyền rùng mình, điều này cũng mang ý nghĩa, đối sách thứ
nhất đơn giản nhất, đã bài trừ ở bên ngoài.
– Kiệt kiệt kiệt… Tiểu tử, chỉ bằng ngươi một cảnh giới linh hồn bất hủ Kim
đan sơ thành, cũng nghĩ hàng phục bản tọa?
Khuôn mặt Nhiếp Hàn lại bắt đầu giãy dụa, Thiên Hạt Ma kiếm trong tay ong ong
vang vọng.
– Nhiếp Hàn, ngươi thấy thế nào?
Từ Huyền mang theo ý trưng cầu, cũng không để ý tới Thiên Hạt ma tâm kêu gào.
– Phương pháp thứ hai.
Nhiếp Hàn cắn chặt hàm răng, khuôn mặt banh kính, cỗ ý chí trên người này,
càng ngày càng cứng cỏi.
– Được!
Từ Huyền cũng không ngoài ý muốn.
Hắn trước tiên ở trong cổ thành, điều dưỡng một, hai ngày cho nguyên khí quay
về đỉnh cao. Lúc này mới bắt đầu thương nghị cùng Tuyết Vi.
Trong kế hoạch, Từ Huyền làm chủ, Tuyết Vi là phụ, trợ giúp Nhiếp Hàn hàng
phục Thiên Hạt ma tâm.
Ngày thứ ba.
Từ Huyền hít sâu một hơi, lực lượng linh hồn bất hủ Kim đan, ở trong cổ thành
tuôn ra rung động, chợt chậm rãi thu liễm.
Vù!
Ngân Từ Nguyên Châu trong cơ thể, xuất hiện giữa trời, trôi lơ lửng ở trên
không ma bò cạp sơn.
Chi chi!
Một mảnh quang văn màu bạc mỹ lệ, bao phủ toàn bộ Ma Hạt Sơn, lực tràng ngân
từ trực tiếp tác dụng lên trên.
Ngân Từ Nguyên Châu, là một cái đặc thù nhất trong chín đại di lạc báu vật,
cũng không phải là đơn thuần Kim thuộc tính, nó đến từ Thiên Cơ tộc thần bí
trí tuệ nhất, ở trình độ nhất định, khắc chế sức mạnh Ngũ hành cùng tất cả
tiên pháp thần thông trong thiên địa.
Nguyên Châu vừa hiện, Ma Hạt Sơn cùng Thiên Hạt Ma kiếm trong tay Nhiếp Hàn
nhẹ nhàng rung động.
– Đáng trách, Thiên Cơ tộc báu vật…
Trong Ma Hạt Sơn truyền đến Thiên Hạt ma tâm rống giận rít gào.
Từ Huyền khỏi bày giải, đi tới trước mặt Ma Hạt Sơn, một chưởng vỗ tới, thôi
thúc Mộng Hồi đại pháp, hồn lực huyền bí ảo diệu, giống như vòng xoáy luân
bàn, bao phủ toàn bộ Ma Hạt Sơn.
Khanh!
Đỉnh đầu Nhiếp Hàn, Thiên hạt Ma kiếm trong tay cũng mạnh mẽ chém ở trên Ma
Hạt Sơn.
Hai sức mạnh linh hồn cùng nhau công về Thiên Hạt ma tâm.
Tuyết Vi cũng lấy ra Nhân Ngư chi lệ, thần bí đầu độc sức mạnh tinh thần,
mang theo một loại trấn an thôi miên, vô hình suy yếu, ảnh hưởng Thiên Hạt ma
tâm.
Ầm ầm ầm…
Toàn bộ Thiên Hạt ma thành, bắt đầu lay động mãnh liệt.
Thanh Thạch chí tôn biến sắc, thi triển thiên phú thần thông, cố thủ lĩnh vực
của mình.
Hắn cho rằng Từ Huyền đang nghĩ cách để cổ thành chạy ra khỏi khống chế, nhưng
lại không biết, làm như vậy, ngược lại là hiệp đồng đám người Từ Huyền, liên
thủ ngăn chặn Thiên Hạt ma tâm.
– Đừng hòng!
Trong Ma Hạt Sơn tuôn ra khí tức ma đạo nguyên hồn bá đạo tuyệt cường, đem chủ
nhân tam đại di lạc báu vật, cự tuyệt ở ngoài cửa.
Từ Huyền cảm giác sức mạnh Ma Hồn trong Thiên Hạt ma tâm, bàng bạc vô tận, sâu
không lường được.
Bành bành!
Từ Huyền cùng Tuyết Vi, đều bị đánh văng ra ngoài mấy trượng, tâm thần hơi
chút bị thương.
Bất quá, tâm thần bị thượng nhẹ, hai người đều không úy kỵ.
Từ Huyền có Nguyệt Quang Bí Châu, Tuyết Vi có Nhân Ngư chi lệ, đều có thể trị
hết linh hồn.
Sau nửa ngày.
– Trở lại!
Lần này Từ Huyền để Minh Tước đứng trên bờ vai.
Dung linh hợp thể!
Trong phút chốc, Từ Huyền cùng Minh Tước tâm linh phù hợp, huyết mạch, sức
mạnh, tâm thần, tụ hợp chung một chỗ.
Hô!
Toàn thân Từ Huyền lan tràn một tầng quang văn ám kim, dựng lên ám diễm bốn
màu cao nửa trượng, cỗ khí tức cấm kỵ này, tùy theo lan tràn ra tới, khiến
linh hồn người ta rùng mình.