– A a a…
Hai vị nửa bước Kim đan bên người, trong nháy mắt bị ám diễm bốn màu nuốt hết.
Thực lực Từ Huyền, đã đạt đến mức độ có thể trong nháy mắt chém giết nửa bước
Kim đan.
Bảnh đùng bành…
Từ Huyền cùng Thiên Hạt vương giả giao thủ chốc lát, cùng vị bất hủ Kim đan dị
tộc này đánh cho cân sức ngang tài.
– Tiểu tử này…
Ngay cả Thanh Thạch chí tôn ở xa xa, cũng có chút ngoài ý muốn , nhưng đáng
tiếc hơn nửa tâm lực của hắn, đều bị Thiên Hạt cổ thành, cự thần binh, kim
ngẫu Tiểu Sửu kiềm chế.
– Phượng Ma Dực!
Sau lưng Từ Huyền triển khai một đôi ma cánh to lớn dài rộng đến 60, 70
trượng, một cỗ sức mạnh bàng bạc âm u, rót vào thể nội.
Thoáng chốc, thần thông thực lực của Từ Huyền, lại tăng lên một bậc.
Thái!
Từ Huyền bổ ra một chưởng, trong ám diễm bốn màu kia, quanh quẩn một tầng hư
diễm ám hắc, trực tiếp nguyên tại chỗ lưu lại một hồng câu cháy đen.
Thiên Hạt vương giả ngơ ngác, “Bành” thân thể bị đánh bay ra ngoài, trên mặt
đất lăn mấy vòng, trong chật vật liên tục rút lui, vận chuyển pháp lực cùng
sức mạnh huyết mạch, ngăn cách lửa khói bên ngoài cơ thể.
Từ Huyền giờ khắc này, hoàn toàn lực ép hắn.
Xoạt hô!
Phượng Ma Dực sau lưng Từ Huyền rung lên, lửa khói hung hăng, giết tới vị trí
hai hạt kiềm Thiên Hạt cổ thành lộ ra.
Vung lên nắm đấm thép, mạnh mẽ đánh tới, khu vực hoá đá phụ cận, nhất thời
bị nổ ra một lổ thủng khổng lồ.
– Hắn muốn tiến vào cổ thành…
Đám người Thiên Hạt vương giả, kinh hãi đến biến sắc, cũng đã là không kịp.
– Đừng hòng!
Một âm thanh hùng hồn oanh lôi cuồn cuộn, từ trên trời giáng xuống, Thanh
Thạch chí tôn quát lên.
Chỉ thấy Thanh Thạch chí tôn lấy ra di lạc báu vật Đại địa nguyên giáp. Đánh
bay cự thần binh, cũng không để ý khu vực hoá đá dưới chân, phá không giết
về phía Từ Huyền.
Ầm ầm ầm… trong Thiên Hạt ma thành mơ hồ chui từ dưới đất mà ra.
Thanh Thạch chí tôn cũng không để ý, trong lòng hò hét:
– Cho ta hai tức thời gian, một quyền đánh chết tiểu tử kia!
– Phá Vạn quyền!
Dưới chân Từ Huyền xuất hiện một toà núi lớn nguy nga hùng tráng, hắn liền
sừng sững ở phía trên, thân hình chìm xuống, chậm rãi đánh ra một quyền.
Trong nháy mắt, thiên vũ mơ hồ chấn động, Từ Huyền phảng phất hóa thành người
khổng lồ chống đỡ thiên địa.
Ở dưới dung linh hợp thể, quyền quang màu vàng sậm trong Phá Vạn quyền, khiếu
động ám diễm bốn màu che ngợp bầu trời, như viễn cổ Hắc Long, giương nanh múa
vuốt, bễ nghễ hoàn vũ, đốt cháy tất cả…
Bành bảnh!
Thân hình Thanh Thạch chí tôn đi tới cứng lại, bị lửa khói gào thét nhấn chìm.
Băng răng rắc!
Sức mạnh một quyền kia của đối phương, thậm chí trực tiếp băng liệt toàn bộ
khu vực hoá đá.
Nguyên bản nham thạch cứng rắn, đại phiến đổ nát, hóa thành đầm lầy màu đen
tanh tưởi, ùng ục ùng ục vang vọng.
– Tại sao lại như vậy…
Thanh Thạch chí tôn kinh hô rống giận “Hừng hực đằng”, thân hình liên tục rút
lui, trên Nham tinh thân thể màu xanh, lưu lại từng tia từng tia cháy đen.
Giờ khắc này, Bất Hủ chí tôn cường hoành Thần Hoang đại địa, cũng có mấy
phần chật vật.
Đám người Thiên Hạt vương giả, kinh ngạc đến ngây người, trợn mắt ngoác mồm.
Vừa nãy một quyền kia của Từ Huyền, nếu là đánh trên người bất hủ Kim đan phổ
thông, hơn nửa là chết chắt.
Mà ở nơi này, hắn thành công đẩy lùi Nất hủ chí tôn, vì mình thắng được cơ
hội.
Ầm!
Ma cánh Từ Huyền chấn động, đạp ở trên Phương Ấn Sơn to lớn, thân hình rơi vào
trong ao đầm.
Thiên Hạt ma thành kia, mở ra một lối vào đen như mực.
– Xoạt!
Thân hình loáng một cái, Từ Huyền tiến vào lối vào, đồng thời hơi chuyển động
ý nghĩ một chút, đem cự thần binh cùng kim ngẫu Tiểu Sửu thu vào ký ức tinh
hải.
Một bước cuối cùng ấy, hoàn toàn ở trong chớp mắt.
Một đòn sấm sét, đẩy lui Thanh Thạch chí tôn, thiểm điện tiến vào Thiên
Hạt ma thành.
Trong đó, lấy ra Phương Ấn Sơn là vì đối kháng trọng lực vô hình của Thạch
Thanh chí tôn, đột phá ràng buộc.
Chờ mấy người phản ứng lại, Từ Huyền kia đã thành công tiến vào Thiên Hạt cổ
thành.
Thậm chí, ngay cả kim ngẫu Tiểu Sửu cùng cự thần binh kia biến mất như thế
nào, đều sờ không tới đầu óc.
Tất cả những thứ này, thoáng như trong mộng.
– Pháp bảo kia, dĩ nhiên là lúc Thần hoang đại địa vừa mới sinh ra, lưu lại
Tiên Thiên bảo vật Phương Ấn Sơn …
Thanh Thạch Cự Nhân nhìn vị trí Từ Huyền cùng Phương Ấn Sơn khổng lồ loé lên
rồi biến mất, sắc mặt dị thường khó coi, tiện đà có chút âm tình bất định.
Hắn nhận thấy được di lạc báu vật Đại địa nguyên giáp cảm ứng rung động.
Phương Ấn Sơn của Từ Huyền, cùng Đại địa nguyên giáp của hắn, đều là pháp
bảo Thổ thuộc tính.
Khác nhau ở chỗ, Phương Ấn Sơn thuộc về pháp bảo thần thông hạng nặng, năng
lực phụ trợ cường đại.
Đại địa nguyên giáp của Thanh Thạch chí tôn, lấy phòng ngự làm chủ, có công
hiệu phụ trợ nhất định.
Ở chất liệu đẳng cấp, Phương Ấn Sơn tuyệt đối không kém Đại địa nguyên giáp,
niên đại càng thêm cửu viễn, cách xa di lạc báu vật.
Nếu như bỏ đi câu đố trong bản thân di lạc báu vật, bao quát cùng số mệnh Thần
hoang đại địa, đơn giản chỉ so thần thông uy năng, Phương Ấn Sơn mơ hồ vẫn
vượt qua di lạc báu vật.
Đương nhiên, chỉ nói phòng ngự, Phương Ấn Sơn có khả năng không phải là đối
thủ của Đại địa nguyên giáp.
Nhưng này đủ khiến trong lòng Thanh Thạch chí tôn chấn động, pháp bảo của mình
là một trong di lạc Cửu Bảo, tại sao có thể bại bởi pháp bảo cùng thuộc tính
khác, cho dù là không phân sàn sàn?
– Nếu như ta có thể được đến toà Phương Ấn Sơn này, kết hợp với Đại địa
nguyên giáp, bất hủ Kim đan đại thành sẽ đạt tới. Đến lúc đó, coi như là
Nguyên Thần đại đạo trong truyền thuyết hiện thân, cũng có sức đánh một
trận…
Ánh mắt Thanh Thạch chí tôn hưng phấn, nội tâm kích động không thôi.
– Thanh Thạch tiền bối, tiểu tử kia tiến vào cổ thành… Chúng ta bây giờ
nên làm gì?
Khí sắc Thiên Hạt vương giả không tốt, thấp thỏm bất an nói.
Vừa nãy trận chiến ấy, hắn ở trên tay Từ Huyền ăn thiệt thòi không nhỏ.
– Phong tỏa cổ thành! Chỉ cần Thiên Hạt ma tâm kia triệt để chiếm tâm linh
Nhiếp Hàn. Đến lúc đó là ngày chúng ta ra tay, cướp đoạt ba di lạc báu vật.
Âm thanh Thanh Thạch chí tôn vang dội, nắm chắc phần thắng.
Thực lực Bất hủ chí tôn, để hắn ở Thần hoang đại địa, hoàn toàn đứng ở thế
bất bại. Có thể cùng hắn chống lại, vẻn vẹn là Bất hủ chí tôn địa vị ngang
nhau.
Hắn thi triển thần thông hoá đá, lại một lần nữa ngưng kết hoá đá khu vực
phụ cận Thiên Hạt cổ thành.
Khu vực hoá đá, đám người Thanh Thạch chí tôn bắt đầu dằng dặc chờ đợi.
Vì ba di lạc báu vật, coi như đợi thêm mười năm, bọn họ cũng cam tâm tình
nguyện.
Cùng lúc đó…
Từ Huyền đột phá cường địch, tiến vào Thiên Hạt cổ thành.
Trước mắt toà di lạc cổ thành này, đen kịt âm u, ma khí hừng hực. Mơ hồ tụ
hợp cùng các loại lực lượng âm u trong Vạn độc đầm.
– Chủ nhân!
Nơi sâu xa Cổ thành bay tới một thiếu nữ tuyệt sắc.
Tuyết Vi!
Từ Huyền nhìn thấy Tuyết Vi, mang theo kinh hỉ, cũng hơi thở ra một hơi.
Chỉ chốc lát sau, Từ Huyền cùng Tuyết Vi tiến vào nơi trọng yếu trong cổ
thành.