Tiên Hà Phong Bạo – Chương 773: Thánh chủ hàng lâm. (2) – Botruyen

Tải App Truyện CV

Tiên Hà Phong Bạo - Chương 773: Thánh chủ hàng lâm. (2)

Các đại thánh cảnh này có thế lực siêu nhiên vô thượng một giới này.

Thiên Đô Thánh Cảnh là chí cao chúa tể trong phạm vi thế lực của Tam Dương
Cảnh.

– Chủ nhân vào Lăng Phương Viên hàng năm sẽ có một chút bổng lộc, ngoại trừ
linh thạch, còn có một chút linh đan, tài liệu trân quý.

Trầm Nguyệt Minh lại cười nói, đề cập tại đây, ánh mắt nàng nhẹ nhàng sáng
lên.

Hiển nhiên bổng lộc của chủ nhân Lăng Phương Viên thập phần phong phú, đủ để
cho nàng là Bán Bộ Kim Đan cũng phải động tâm.

Từ Huyền đối với mấy cái bổng lộc này cũng không có gì chờ mong.

Hắn chính thức chờ mong chính là cửu phẩm truyền thừa Linh Bảo ban thưởng ở
cửa ải cuối cùng kia.

Sau khi tiến vào Thánh Cảnh, bài danh Top 3 thiên tài cũng không phải lập tức
có thể đạt được truyền thừa Linh Bảo.

Kế tiếp mấy ngày, Từ Huyền tĩnh tu cùng chờ đợi.

Đại khái tại thời điểm ngày thứ ba.

Đoạn Trưởng Lão cùng Bàng Trưởng Lão, đến tìm ba người Từ Huyền.

– Mông Thủy, Vô Không Minh, ta dẫn các ngươi đi Thánh Binh Khố nhận lấy
truyền thừa bảo khí được ban thưởng.

Bàng Trưởng Lão mặt không biểu tình, đem hai người này mang đi.

Trong lòng Từ Huyền tức thì càng thêm mong đợi.

– Từ Huyền, không cần phải gấp gáp, ban thưởng không phải ít. Ta trước vào
động phủ của ngươi ngồi một chút.

Đoạn Trưởng Lão hơi vui vẻ.

Từ Huyền hơi có vẻ kinh ngạc, đem Đoạn Trưởng Lão nghênh đến Lăng Phương Viên.

Hắn cảm giác vị Đoạn Trưởng Lão này rất dễ thân cận, làm người cũng tương đối
hòa khí.

– Bái kiến Đoạn Trưởng Lão!!!

Trầm Nguyệt Minh, tâm thần run lên, một mực cung kính hành lễ.

Toàn bộ Thánh Cảnh, chỉ có mười hai vị trưởng lão, địa vị gần với Tam đại chấp
pháp trưởng lão, thân phận cao thượng, thực lực thâm bất khả trắc.

Từ Huyền cùng Đoạn Trưởng Lão tiến vào phủ đệ, ngồi đối diện mà nói.

Nói chuyện với nhau trong nháy mắt, Đoạn Trưởng Lão đối với Từ Huyền thập phần
hòa khí, giống như một trưởng lão đối với vãn bối chiếu cố.

– Trên người Từ Huyền này có cái gì đặc thù mà ngay cả Đoạn Trưởng Lão cũng
coi trọng hắn như thế.

Trầm Nguyệt Minh âm thầm buồn bực.

Theo nàng biết, Đoạn Trưởng Lão ở bên trong Thánh Cảnh làm người tương đối
thanh cao, Bất Hủ Kim Đan bình thường đều không thể nào để vào mắt.

Mà giờ khắc này, tại sao Đoạn Trưởng Lão đối với một vị môn đồ mới vừa vào
Thánh Cảnh quan tâm và khách khí như vậy?

Nói chuyện với nhau một lát, Từ Huyền rốt cục nhịn không được hỏi:

– Đoạn Trưởng Lão, ban thưởng cửa ải cuối cùng của ta, đến cùng lúc nào có
thể lấy được.

– Phần thưởng của ngươi là cửu phẩm truyền thừa bảo khí, không phải chuyện
đùa, ta đã hướng Nhất Động Thiên chấp pháp trưởng lão xin chỉ thị qua, nghe
nói trong vòng nửa tháng mới có thể quyết định.

Đoạn Trưởng Lão cười nói.

Cửu phẩm truyền thừa bảo khí!

Trầm Nguyệt Minh hạ thấp người hầu hạ, trong lòng rung động:

– Chỉ là một Nguyên Đan trung kỳ thiên tài, lại có thể đạt được bảo khí đẳng
cấp cao nhất một giới này hơn nữa còn là truyền thừa bảo khí!

Trong lòng nàng không biết có tư vị gì, dùng tu vi chính mình là Bán Bộ Kim
Đan đều rất khó được một kiện thất phẩm bảo khí, mà môn đồ mới vừa gia nhập
Thánh Cảnh có thể một bước lên trời.

Vì cái gì hắn có thể gặp may mắn như thế?

Trầm Nguyệt Minh đối với vị chủ nhân mới này sinh lòng ghen ghét cùng hâm mộ,
cũng sinh ra càng nhiều nữa sự nghi ngờ.

Lại trò chuyện chỉ chốc lát, Đoạn Trưởng Lão chuẩn bị đứng dậy cáo từ.

Trước khi đi, Đoạn Trưởng Lão dùng thần thức truyền âm, hơi thâm ý mà nói:

– Từ Huyền, nếu như không có đoán sai, ngươi có lẽ đi qua Thần Hoang đại
địa, thậm chí mở ra qua Di Lạc Cổ Thành.

Từ Huyền tâm thần chấn động, đưa mắt nhìn Đoạn Trưởng Lão phi thân rời đi.

– Hắn làm sao lại biết rõ?

Trong lòng Từ Huyền thật lâu khó có thể bình phục.

Cần biết hắn tiến vào Thánh Cảnh, mới không lâu, Thánh Cảnh không có khả năng
nhanh như vậy điều tra đến chính mình đi qua Thần Hoang, đặc biệt là mở ra Di
Lạc Cổ Thành.

Hắn nghi hoặc trong lòng trùng trùng điệp điệp, rất nhanh nhớ tới, tại cửa ải
cuối cùng Thiên Lục Nguyên chính mình sử dụng qua Ngân Từ Nguyên Châu.

Lúc ấy, hắn cũng không có tế ra Ngân Từ Nguyên Châu chỉ tại nguy cơ hỗn loạn
trước mắt, sử dụng qua một cái chớp mắt.

Từ Huyền vốn cho là có lẽ không ai có thể nhìn ra mánh khóe.

Nhưng sự thật, cũng không phải là như thế.

Đặc biệt là Đoạn Trưởng Lão, cấp độ rất cao, chính là Kim Đan đại thành nhân
vật, đặt ở một giới này đều đạt trình độ cao nhất.

Bất quá rất nhanh trong lòng Từ Huyền bình tĩnh trở lại rồi.

– Nội tình cùng thực lực của Thánh Cảnh vượt xa quá Thần Hoang. Mà ngay cả
truyền thừa pháp bảo ban thưởng cho ta đều tiếp cận Di Lạc Côi Bảo. Thánh Cảnh
cao tầng cho dù biết rõ ta có được Di Lạc Côi Bảo, cũng chưa chắc sẽ nhúng
tay. Dù sao, Di Lạc Côi Bảo cũng phải do người có duyên đoạt lấy, những người
khác cho dù đạt được, cũng rất khó nhận chủ.

Từ Huyền thầm nghĩ.

Kế tiếp duy nhất nghi hoặc là, Đoạn Trưởng Lão trước khi đi có ánh mắt hơi
thâm ý nhìn hắn.

Đã qua mấy ngày. Vô Không Minh cùng Mông Thủy, trước sau trở về.

– Như thế nào rồi?

Từ Huyền đi qua tìm Mông Thủy.

Từ khi tiến vào Thánh Cảnh, quan hệ trong đó của Từ Huyền cùng Mông Thủy có
chút cải thiện. Thái độ của Mông Thủy đối với Từ Huyền thay đổi rất nhiều.

Có lẽ là bởi vì thực lực cường đại của Từ Huyền cường đại, lại có lẽ là cửa ải
cuối cùng Từ Huyền trợ giúp hắn khiến hắn an ổn đứng ở vị trí thứ hai.

– Thật sự là rung động, những truyền thừa bảo khí không cho phép dễ dàng nhận
chủ. Ta cũng bỏ ra tâm lực rất lớn mới đạt được một kiện.

Mông Thủy thở dài một hơi.

– Khôn Thủy Châu! Theo trưởng lão nói, châu này có thể rung chuyển núi sông,
uy năng vô cùng, cũng có thể phát động cường đại thần thông trói buộc.

Trong miệng hắn nhổ ra một viên Bảo Châu có lưu quang Oánh Oánh.

Châu này vừa hiện thân, trong nháy mắt Từ Huyền cảm nhận được một cỗ Thủy Linh
chi lực hùng hồn bàng bạc.

Khi Từ Huyền chứng kiến thuộc tính pháp bảo ở bên trong này thì cũng nhận ra
Khôn Thủy Châu gần với Di Lạc Côi Bảo Nhân Ngư Chi Lệ.

– Vô Không Minh được truyền thừa pháp bảo gì?

Từ Huyền tò mò hỏi.

Dù sao tu vi , thiên phú, thực lực, của Vô Không Minh tổng hợp mạnh nhất trong
đám thiên tài.

– Vô Không Minh có Thiên Vân Vũ Kiếm, vì thế không có lựa chọn kiếm khí, hình
như tìm được một kiện truyền thừa bảo khí loại phòng ngự.

Mông Thủy đáp.

Từ Huyền gật nhẹ đầu, công kích của Vô Không Minh ở bên trong, đồng giai, đã
mạnh đến mức tận cùng, trong tay Thiên Vân Vũ Kiếm vượt qua nửa kiện Thiên Hạt
Ma Kiếm, tự nhiên sẽ không lựa chọn kiếm khí.

Rồi sau đó, Từ Huyền bắt đầu dài dòng buồn chán chờ đợi, cảm giác mỗi một
ngày, đều trôi qua rất dài dằng dặc.

Trong lúc này, Trầm Nguyệt Minh đối với hắn vẫn như cũ cung kính cùng săn sóc.

Rốt cục năm ngày sau đó.

Đoạn Trưởng Lão tự mình tới, thần sắc hơi có vẻ gấp gáp:

– Từ Huyền, theo ta đi gặp Thánh Chủ.

Thánh chủ!

Trầm Nguyệt Minh, rung động thất sắc, khó có thể tin: Từ Huyền này cso tài đức
gì mà mới vừa vào Thánh Cảnh có thể nhìn thấy Thánh chủ chí cao vô thượng?