Tiên Hà Phong Bạo – Chương 772: Thánh chủ hàng lâm. (1) – Botruyen

Tải App Truyện CV

Tiên Hà Phong Bạo - Chương 772: Thánh chủ hàng lâm. (1)

Toàn bộ Phiêu Miểu Viên, có thật nhiều lâm viên phủ đệ như vậy mỗi một cái phủ
đệ lâm viên đều có linh tỉnh, thai nghén một phương không gian.

Trong một hoàn cảnh tài nguyên ưu việt như thế này, xác suất đột phá Bất Hủ
Kim Đan còn hơn ngoại giới gấp 10 lần, gấp mấy chục.

Phủ đệ kia tọa lạc phía tren linh tỉnh, ích lợi đối với tu giả tu luyện tăng
phúc không biết gấp bao nhiêu lần.

– Đúng vậy, ngươi mỗi ngày trực tiếp tiến vào linh hồ này tu luyện, làm cho
tu luyện lột xác nhanh hơn vài lần.

Tàn hồn kiếp trước cười nói.

Vì quen thuộc hoàn cảnh, Từ Huyền lại tại phủ đệ của mình lâm viên phụ cận đi
dạo một hồi.

Hắn rất nhanh phát hiện, Mông Thủy cùng Vô Không Minh lại ngụ ở bên cạnh mình.

– Từ Huyền, ngươi khả năng không biết. Tại Phiêu Miểu Viên chỉ có Bất Hủ Kim
Đan, mới có tư cách có được Lâm viên phủ đệ của mình, mà nếu muốn cũng phải
trả một cái giá lớn nhất định.

Mông Thủy kềm nén không được hưng phấn mà nói.

– Ngươi là làm sao mà biết được?

Từ Huyền có chút giật mình, tin tức của Mông Thủy thoạt nhìn so với chính mình
càng linh thông.

– Chẳng lẽ ở bên trong lâm viên phủ đệ của ngươi không có quản gia.

Mông Thủy ngạc nhiên mà nói.

– Quản gia???

Từ Huyền khẽ giật mình.

Hưu….hưu…!!! Vèo —

Đúng lúc này, một Tiên Tử mang theo ráng ngũ sắc mông lung quanh quẩn phiêu
lạc đến cửa vào Lăng Phương Viên.

Từ Huyền cùng Mông Thủy ghé mắt nhìn lại, tiên tử đạm nhã tuổi chừng mười
sáu, cung trang tơ lụa, siêu nhiên thoát tục khí tức của nàng cũng làm cho
người ta giật mình.

Bán Bộ Kim Đan!

Từ Huyền cảm nhận được một cỗ áp bách cường đại.

– Tiểu nữ tử Trầm Nguyệt Minh là quản gia của Lăng Phương Viên, xin hỏi nhị
vị, ai là Từ Huyền đại nhân?

Cung trang Tiên Tử có tu vi Bán Bộ Kim Đan nhu hòa như vân yên (mây khói mờ
ảo), mờ mịt như huyễn.

– Tiểu nữ tử Trầm Nguyệt Minh là quản gia của Lăng Phương Viên, xin hỏi nhị
vị, ai là Từ Huyền đại nhân?

Cung trang Tiên Tử Bán Bộ Kim Đan nhu hòa như vân yên (mây khói mờ ảo), mờ mịt
như huyễn.

Từ Huyền cùng Mông Thủy, đồng thời khẽ giật mình.

Cung trang Tiên Tử trước mắt xinh đẹp khí chất điềm nhiên, đủ để cho tuyệt đại
đa số nam tử thế gian tim đập thình thịch.

Từ Huyền rất nhanh kịp phản ứng:

– Đúng là Từ mỗ!

Phủ đệ lâm viên của Mông Thủy có một quản gia, như vậy nàng này chính là quản
gia của lâm viên phủ đệ mình.

– Bắt đầu từ hôm nay, Nguyệt Minh là quản gia trong phủ đệ của Từ đại nhân.
Đại nhân nếu có sự tình gì rườm rà hoặc là nghi vấn, cũng có thể tìm Nguyệt
Minh.

Cung trang Tiên Tử lập tức hạ thấp người hành lễ, đôi mắt sáng có chút dò xét
Từ Huyền bất động thanh sắc nói.

– Được!

Từ Huyền vô ý thức gật nhẹ đầu.

Nhưng trong đầu hắn đang suy nghĩ, không nghĩ tới Nhị Động Thiên Phiêu Miểu
Viên đãi ngộ tốt như vậy, ngay cả quản gia cũng là Bán Bộ Kim Đan.

Không chỉ là có tu vi Bán Bộ Kim Đan mà còn một cô gái tuyệt sắc xinh đẹp tựa
thiên tiên.

Mông Thủy đứng ở một bên, trong mắt khó tránh khỏi có chút hâm mộ ghen ghét.

Ở bên trong phủ đệ lâm viên của hắn cũng có quản gia, đồng dạng là Bán Bộ Kim
Đan, nhưng không giống như Từ Huyền, thủ hạ chính là quản gia còn là một tuyệt
sắc nữ tu.

Từ Huyền lòng mang thấp thỏm không yên, đi vào Lăng Phương Viên.

– Đại nhân mời đến.

Trầm Nguyệt Minh ưu nhã, săn sóc, vì Từ Huyền dẫn đường, giống như một nha
hoàn tiêu chuẩn.

Từ Huyền cơ hồ có chút thấp thỏm lo âu, nàng này là cường giả Bán Bộ Kim Đan,
đặt ở Thánh Cảnh bên ngoài, tuyệt đối là đỉnh phong cường giả.

Hơn nữa, Trầm Nguyệt Minh chính là tuyệt sắc giai nhân khí chất siêu nhiên.

Bất quá biểu hiện ra Từ Huyền bình tĩnh trấn định, không kiêu ngạo không siểm
nịnh, ngược lại có vài phần phong phạm của chủ nhân.

Đem Từ Huyền nghênh vào Lăng Phương Viên, trong mắt Trầm Nguyệt Minh xẹt qua
một tia dị sắc.

Trước đó theo tin tức nàng đoạt được, chủ nhân mình hầu hạ là thiên tài có
thực lực mạnh nhất lần khảo hạch này. Đối phương đặt ở trong lịch đại khảo
hạch đều là người nổi bật.

Nhưng tuyệt đối không nghĩ tới, chủ nhân của Lăng Phương Viên tu vi mới vừa
vặn bước vào Nguyên Đan trung kỳ, tuổi cũng còn trẻ như vậy.

Lần đầu tiên, nàng đã sinh ra lòng khinh thị.

Suy đoán của nàng chính là dùng tu vi Bán Bộ Kim Đan cùng tuyệt sắc mỹ mạo của
chính mình, đối phương nhất định sẽ kinh sợ.

Nhưng mà thanh niên trước mắt này vẫn có bộ dạng bình thản ung dung.

Điều này không khỏi làm cho Trầm Nguyệt Minh có một chút kinh ngạc cùng tò mò.

Từ Huyền trở lại phủ đệ trên linh hồ.

Trầm Nguyệt Minh thần sắc cung kính rót nước trà cho Từ Huyền.

Ở bên trong Lăng Phương Viên cho dù là nước trà bình thường đều có linh vận
hương thơm, dư vị vô cùng.

Tạng phủ trong cơ thể Từ Huyền như là đươc linh thủy vỗ về, cảm giác thoải mái
dị thường.

Một ly trà như vậy, tu giả bình thường mà được uống chỉ sợ cũng có thể tinh
tiến tu vi, đặt ở bên ngoài Thánh Cảnh cũng chỉ có những cường giả đỉnh phong
mới có cơ hội nhấm nháp.

Từ Huyền thản nhiên mà ngồi, hướng Trầm Nguyệt Minh hỏi thăm một ít tình huống
có quan hệ Thánh Cảnh cùng Nhị Động Thiên Phiêu Miểu Viên.

Trầm Nguyệt Minh biết gì đáp nấy, thần sắc hơi cung kính.

Nhưng Từ Huyền ẩn ẩn từ trong ánh mắt nàng bắt đến một tia khinh thường cùng
trong trẻo nhưng lạnh lùng.

– Tu vi của nàng này cao như thế, hơn nữa tư sắc tuyệt tự nhiên chỉ biểu hiện
ra đối với ta cung kính.

Từ Huyền cũng không có để ở trong lòng.

Hỏi thăm một lát, Từ Huyền đối với Thánh Cảnh đã có đại khái rất hiểu rõ.

Thiên Đô Thánh Cảnh, bản thân cơ hồ tương đương với một cái không gian nửa độc
lập ở bên trong động thiên phúc địa này.

Khối động thiên phúc địa, có được độc lập linh tuyền, mà Thiên Địa Linh Mạch
cũng cùng ngăn cách cùng ngoại giới.

Nếu mà so sánh, hoàn cảnh linh khí tại đây cơ hồ dừng lại tại thời kì Hoang Cổ
của Tiểu Ngư Giới.

Tại Tiểu Ngư Giới, Bất Hủ Kim Đan đã là một cái cực hạn.

Bên ngoài Thánh Cảnh một ít cường giả phong hoa tuyệt đại trải qua thiên tân
vạn khổ, có đại kỳ ngộ bên người mới miễn cưỡng tấn chức Bất Hủ Kim Đan, đã
đúng là kỳ tích.

Nhưng mà sau khi tấn chức Bất Hủ Kim Đan thì đừng mơ tưởng tiến thêm được nữa.

Mà ở Thiên Đô Thánh Cảnh, chưa hẳn như thế, tối thiểu tại đây chí ít có Kim
Đan đại thành cường giả, thực lực so với Kim Đan bình thường cường đại hơn vài
lần.

Ở trong Thánh Cảnh, Tam đại Động Thiên.

Nhất Động Thiên là địa phương đại bộ phận Thánh Cảnh môn đồ tu luyện giao hội,
ngay cả Nhị Động Thiên cường giả cũng có lúc đi qua.

Nhị Động Thiên là Phiêu Miểu Viên, tại đây từng do Thượng Cổ đại thần thông
cải tạo, chủ nhân ở lại nơi đây phần lớn đạt tới Bất Hủ Kim Đan cấp độ, đã
thuộc về hạch tâm cao tầng của Thánh Cảnh.

Tam Động Thiên là Động Thiên Thánh chủ khống chế, thần bí nhất, bình thường
chỉ có Tam đại chấp pháp trưởng lão, có tư cách vào trú. Động Thiên này chính
là ở chỗ sâu nhất trong Thánh Cảnh, tục truyền có thể câu thông Giới Ngoại
không gian.

Ngoài ra Từ Huyền còn biết, ngoại trừ Thiên Đô Thánh Cảnh ra thì Tiểu Ngư Giới
còn có mấy cái Thánh Cảnh khác.