Đôi khi, Hạ Tuyết nghĩ mình nên gọi điện thoại cho Dương Minh, hỏi một chút
hắn đang làm gì vậy, nhưng lại không biết dùng lý do để gọi điện thoại.. Chẳng
lẽ bắt Dương Minh mời mình đi ăn cơm vì lâu rồi chưa sử dụng vé cơm dài hạn.
Thời gian trôi qua, Hạ Tuyết không còn giống như một tiểu nữ hài mới tới lớn,
mà bây giờ đã là lãnh đạo gánh vác một đội, cả người cũng trở nên thành thục
giỏi giang hơn nhiều, để thân thiết hơn cùng Dương Minh rồi nói ra những lời
kia, Hạ Tuyết thật có một chút không biết nói cái gì. Mà Dương Minh, tựa hồ đã
trưởng thành hơn , nghe ca ca nói Dương Minh vừa lập được công, Hạ Tuyết trong
lòng cũng thở dài, mình và hắn ngày càng xa cách rồi… Có đôi khi, Hạ Tuyết
nhớ lại những chuyện mình và Dương Minh trải qua , từ lúc ban đầu trong phòng
thẩm vấn hiểu lầm Dương Minh, về sau hiểu được Dương Minh tiếp nhận hắn rồi
cùng trở thành bạn tốt.. Nghĩ đến thời gian trước kia thật là tốt đẹp a….
Dương Minh ở sở cảnh sát đem mình “Đẩy ngã”, thì bị Trần Phi bắt gặp… Cùng
Dương Minh tại quán rượu Vương gia, uống rượu say, chỉ chút nữa thôi là xảy ra
chuyện. Hạ Tuyết không biết mình có thích Dương Minh hay không, trong đáy lòng
nàng không bài xích người con trai đó, nếu có thể tiến thêm một bước mà
nói….thì Hạ Tuyết nghĩ mình chắc không có cự tuyệt đâu. Nhưng là thử nghĩ
xem Dương Minh, thật sự là rất hoa tâm, cho dù hắn có một chút năng lực đặc
thù được ca ca coi trọng đi nữa, nhưng hắn cũng không nên như thế a, thật là
không biết Trần Mộng Nghiên làm sao mà chịu được? Hạ Tuyết có chút choáng váng
đầu, mặc dù nàng cũng không phải là cái loại cố chấp không cách nào tiếp nhận
tình huống như thế , nhưng chẳng qua là cảm thấy có chút không thoải mái mà
thôi. Bất quá lúc trước, ca ca đột nhiên nói với mình, muốn mình cùng Dương
Minh đi Vân Nam thi hành nhiệm vụ, Hạ Tuyết trong lòng không khỏi hưng phấn
lên, mặc dù nàng cũng biết lần này đến Vân Nam hành trình nhiệm vụ này rất
nguy hiểm, nhưng có Dương Minh làm bạn, Hạ Tuyết không biết tại sao, có cảm
giác thấy rất an tâm, thật giống như trời sập thì có Dương Minh chống cho
mình. Nàng rất mong đợi thậm chí có chút khẩn trương. Hạ Băng Bạc có chút kinh
ngạc muội muội lại có thể dễ dàng đồng ý nhiệm vụ lần này, trước kia nếu muốn
an bài nàng vào cục điều tra thần bí, bọn họ đều không chịu, mà hiện tại sao
lại sảng khoái chấp nhận như vậy? Hạ Băng Bạc còn tưởng rằng phải dùng đến lão
già ở nhà để tạo áp lực lên Hạ Tuyết, bây giờ nhìn lại không cần dùng đến rồi.
Thật ra thì, Hạ Tuyết đáp ứng làm nhiệm vụ, là vì muốn được ở cùng Dương Minh
. Đáp ứng xong, Hạ Tuyết nghĩ , mình và Dương Minh cùng đi thi hành nhiệm vụ,
thế nào Dương Minh cũng mời mình đi ăn một bữa để bồi dưỡng một chút ăn ý cùng
tình cảm. Nhưng chờ thật lâu, Hạ Tuyết cũng không nhận được điện thoại Dương
Minh, Hạ Tuyết có chút thất vọng, nàng gọi điện cho ca ca , giả vờ vô ý hỏi về
tình trạng Dương Minh gần đây, biết được Dương Minh gần đây cũng không có thi
hành nhiệm vụ nào,mà là ở thành phố Tùng Giang thu xếp mọi chuyện. Dương Minh
trước khi đi tại sao không tìm mình thương lương một chút? Còn phiếu cơn hại
dài của mình đâu rồi, nếu cứ đợi hắn chẳng phải mình đã sớm đói mà chết rồi.
Cho nên Hạ Tuyết rất tức giận, nàng muốn tìm Dương Minh hỏi cho ra lẽ, nhưng
là vừa định gọi cho Dương Minh thì nghĩ lại mình gọi điện thoại cho Dương Minh
chỉ để hắn mời mình ăn cơm, điều này Hạ Tuyết không mở miệng được. Lúc Hạ
Tuyết còn đang rối rắm, thì Dương Minh gọi điện tới làm cho Hạ Tuyết có chút
mừng rỡ.
” A lô? Cảnh sát Hạ Tuyết đây “
Hạ Tuyết mặc dù trong lòng rất kích động, bất quá ngoài mặt cũng làm ra vẻ
bình thường.
“Tôi Dương Minh.đây” Dương Minh cho là Hạ Tuyết không có nhìn điện thoại nên
nói như vậy:
“Cô hiện tại có rãnh không?”
“Để tôi xem coi … “
Hạ Tuyết trong lòng rất vui, nhưng mà nàng làm bộ căng thẳng như đang xem xét
công việc:
“Hiện tại cũng không rảnh lắm , có chuyện gì không?”
“Vậy cô tới bờ biển một chuyến nha?” Dương Minh nói.
“Bờ biển?” Hạ Tuyết trong lòng sung sướng , đêm hôm khuya khoắt, Dương Minh
gọi mình ra bờ biển làm gì? Chẳng lẽ tìm mình hẹn hò sao? Nghĩ tới đây, Hạ
Tuyết trong lòng một trận khẩn trương cùng kích động hỏi: “Bây giờ?”
“Ừ, tôi bắt được hai thằng cướp, cô tới dắt bọn chúng về đồn đi.” Dương Minh
nói
À? ” Hạ Tuyết nghe Dương Minh nói…, ngây ra cả người, Dương Minh bắt hai tên
cướp? Hắn gọi mình tới chỉ để bắt bọn cướp, mà không phải hẹn hò mình. Hạ
Tuyết có chút tức giận, tuy vậy nhưng không có cách nào mắng hắn, vì hắn làm
vậy là hợp tình hợp lý chỉ là mình hiểu lầm mà t Hạ Tuyết rất tức giận, nhưng
là cũng chỉ có thể nén giận nói:
“Được tôi sẽ dẫn người tới “
Dọc theo đường đi, Hạ Tuyết sắc mặt rất âm trầm, cho nên khiến cho những người
đi cùng Hạ Tuyết tưởng có đại án nào , nên không dám nói lời nào, vẫn đi theo
Hạ Tuyết đến bờ biển, mỗi người vào trận sẵn sàng đón quân địch cầm súng lên
cảnh giới tứ phía
Nhưng khi Hạ Tuyết xuống xe liền khôi phục nụ cười:
“Dương Minh, lâu rồi không gặp, mới vừa thấy mặt thì đã mang phiền phức tới
cho tôi?”
“A, đây không phải là giúp cô bắt cướp sao? Theo lý thuyết, chuyện này căn bản
không chuyện của chúng tôi nha “
Dương Minh cũng là cười nói:
“Nếu không phải suy nghĩ cho cô một chút công lao thì tôi đã sớm giết bọn hắn
rồi…”
Tên cướp lùn sau khi nghe Dương Minh nói không khỏi sửng sốt, Dương Minh nói
lời này là có ý gì? Đùa sao, còn dám nói muốn giết chết mình? Lá gan của hắn
thật đúng là lớn a? Bất quá, hắn cũng là không có nhận rõ ràng tình huống
trước mắt mà hô to:
“Đồng chí cảnh sát ta có chuyện muốn kiện hắn
“Ngươi muốn kiện cái gì? ” Hạ Tuyết sửng sốt, có chút không giải thích được
nhìn lấy hai tên cướp cạn này bị Dương Minh cho ăn hành té trên mặt đất
“Tôi muốn kiện người này hắn đánh chúng tôi, cố ý gây thương tích, hắn chẳng
những đánh chúng tôi, khi chúng ta đầu hàng chịu trói, hắn còn dùng gậy điện
giật chúng tôi ” tên cướp lùn hô to.
“Vậy các ngươi thật đúng là muốn may mắn rồi, hắn không có đánh chết ngươi
cũng không tệ rồi.
” Hạ Tuyết gật đầu, nói:
“Hắn làm lớn hơn ta, ta không quản được, ai bảo các ngươi tập kích đặc công
ngu thì chết còn kiện với chả cáo