Ngận Thuần Ngận Ái Muội – Chương 1956: Tha cho cúng tôi đi i – Botruyen

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương 1956: Tha cho cúng tôi đi i

Chẳng lẽ… Một ýnghĩ kinh người hiện lên trong đầu, ýnghĩ này vừa hiện ralàm
hắn kinh hãi, chẳng lẽ Dương Minh làmột võlâm caothủ, mới vừa rồi làmột thủ
đoạn điểm huyệt? Nghĩ đến loại này ,tên cướp toàn thân run run hô to:

-“Đại hiệp thamạng, đại hiệp tabiết sairồi”

Mặc dùDương Minh nghe thấy lời của hắn nhưng không rảnh đáp lại, mà lànhìn tên
cướp đang chạy ,bàn taytùy ý runlên một thanh phichâm bắn rangoài trực tiếp
xuyên vào cơthể tên cướp cao, hắn rên lên một tiếng bổ nhào xuống biển.

Dương Minh đitới, trực tiếp xách cổ áohắn ném xuống cát:

-“Còn muốn chạy sao ?Nhưng màhình như mày chưa xinphép taothì phải.

Tên cướp bóc caobị Dương Minh lôi đigiống như chim ưng bắt con gà convậy đó,
nhất thời cả người runrẩy ngẩng đầu lên nói:

“Hảo hán thamạng a ,chúng tôi mắt mùnhư mùkhông biết đại hiệp chính làthiên
tài luyện võ, chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã luyện được tuyệt thế công phu,
xin tha chobọn ta “

-“… ”

Dương Minh đối với lời tên cướp caocủa cũng không biết nói sao, haitên cướp
này cũng cóchút thông minh đó chứ. Dương Minh tung một cước đem tên cướp
caođạp baylên, rơi xuống kế bên tên cướp thấp

-“Chúng màlàm ăncũng lâu quá rồi, thôi thì để taogiúp một tayđưa bọn mày vào nhà lao, chotụi bây ởtrong đó màhổ với báo”

-Hả?

Hai tên cướp nghe Dương Minh nói xong liền sợ hãi. Bọn cướp trợn tròn mắt, bọn
chúng đúng làkhông nghĩ tới Dương Minh muốn đưa bọn chúng vào đồn cảnh sát

-“Hảo hán thamạng a,chúng tahướng lên trời màlạy, dù saochúng tôi cũng bị anhđánh chomột trận rồi, hảo hán tha chochúng tôi đi.”

“Ah, mày không nói thì thôi, taocòn không nghĩ tới, mày nhắc làm taocảm thấy
còn chưa cóđánh đủ, taocòn phải tiếp tục cố gắng a” Dương Minh nói xong, liền
nhặt lên haicây gậy điện trên bãi cát nói

“Tao còn chưa thấy người bị điện giật nướng sống lần nào,tao muốn nhìn thử một
lần điện giật nướng người sống thì radạng gì”

“Không nên nhangàn vạn lần không nên nha”

Tên cướp lùn nhìn Dương Minh cầm gậy điện lên, nhất thời bị làm chosợ đến
không nói ralời ,cảm giác bị điện giật hắn vừa rồi mới hưởng qua, cảm giác như
muốn chết đisống lại, nếu tiếp tục bị giật hắn thà chết đi choxong.

“Hảo hán thamạng a,hảo hán, đừng chích nữa, nếu tôi bị giật chết, đến lúc đó
anhcũng thoát không được liên quan, liền biến thành tội phạm giết người đó “

Tên cướp cao hô to,hắn sợ Dương Minh chích điện hắn, nên chỉ cóthể hùdọa Dương
Minh mong được hắn thacho.

“ A…” Dương Minh nghe tên caonói xong ,cũng lâm vào trầm tư:

“Đem mày giết chết , taocũng không thoát khỏi liên quan sao?”

“Đúng vậy đó Đúng vậy đó anhnghĩ đi, đến khiđó anhchính làphạm tội giết người
rồi.”

Tên cướp caocòn tưởng Dương Minh sợ rồi, nên vừa gật đầu vừa nói.

-“ À, taobiết rồi. ” Dương Minh gật đầu nói

-“Thật đáng tiếc, một năm trước taocũng giết chết haithằng cướp, chẳng những không bị dính líu, còn được khen ngợi, nói ta làphòng vệ chính đáng nữa đó.”

“Hả? ” tên cướp caosửng sốt, nhưng ngay sauđó vội vàng nói:

“Không giống nhau, khẳng định là haitên cướp kiađộng thủ với anh ,bị ngươi
đánh chết, chonên anhmới không cóchuyện gì, anhthuộc về phòng vệ chính đáng
nhưng haingười chúng tôi đã đầu hàng, anhđánh chết chúng tôi, không thuộc về
phòng vệ chính đáng đâu.”

” Mày nói cũng cóđạo lýđó. ” Dương Minh gật đầu, liền cười cười nhìn tên cướp
caoxuống:

“Mày cũng hiểu biết nhiều đó chứ ?”

“Đương nhiên rồi, chúng tôi tuylàm cướp bóc, nhưng cũng rất tinh thông luật
pháp đó” tên cướp caođắc ýgật đầu

“Ồ, thế à.” Dương Minh cười nói:

“Bất quá cũng không sao, nếu làmột năm trước, tao cólẽ sợ không giết haiđứa
mày ,nhưng làhiện tại, giết chết cũng làkhông có gìhết.”

“A? “

Tên cướp caosửng sốt, không rõDương Minh nói lời đó là có ýgì.

Dương Minh không nói, trực tiếp lấy gậy điện thọc vào người tên cướp cao:

“Thằng lùn đã hưởng quacái mùi vị này rồi, lần này làđến phiên mày “

“A —— ” Tên caohét thảm một tiếng, bắt đầu theo dòng điện runrẩy lên: “Ngao
ngao ngao —— “

Điện giật trong chốc lát, Dương Minh phát hiện tên cướp caokhông bị điện giật
chết, cảm thấy cóchút nhàm chán, đưa gậy điện đưa cho TôNhã:

“Em chơi không?”

“Không chơi ,không có ýtứ gì… “

TôNhã lắc đầu, nàng cũng không cókhuynh hướng bạo lực.

“Nga, tađây đem điện ápchỉnh lớn một chút nha, xem cóthể haykhông giật điện
chết bọn họ “

Dương Minh bắt đầu nghiên cứu cây gậy điện

“A a a,không nên a” tên cướp cóvóc dáng thấp kêu lên:

“Anh không phải làmuốn đưa chúng tôi đicục cảnh sát sao? Anhthức thời một chút
đi, anhcòn đem chúng tađánh bị thương rồi, đưa đến cục cảnh sát, anhkhẳng định
cũng không thoát khỏi trách nhiệm đâu, anhnếu làcòn giật điện chúng tôi,
mauthả chúng tôi ra đi ,nếu không haihuynh đệ chúng tôi kiện anhtội cố ýthương
tích “

“ Đúng vậy ” tên cướp caovừa nghe tên cướp lùn nói cóđạo lý, cũng làvội vàng
hùa theo nói:

“Anh hiện tại nên thả chúng tôi đi, nếu không huynh đệ chúng tôi dù cóngồi tù,
cũng kiện anhtội cố ýgây thương tích “

“ Mày dài dòng quá rồi đó. ” Dương Minh đem gậy điện nhét vào trong miệng tên
cướp cao, nhấn công tắc, trong nháy mắt, liền xuất hiện một mùi vị khét lẹt.

Tên cướp caotrợn mắt trắng dã, bị điện giật tới hôn mê. Tên cướp lùn không
nghĩ tới Dương Minh lại không kiêng sợ gì, còn dám dùng gậy điện dạy dỗ bọn
họ, nhất thời cóchút nóng nảy:

“Mày còn dám xuống tay, taoliền báo cảnh sát, đem mày bắt lại “

“Tốt, vậy mày maubáo cảnh sát đi, vừa lúc taocũng chơi chán rồi, mày gọi điện
thoại đi, còn cóthể tiết kiệm được cho tamột chút tiền điện thoại đó.” Dương
Minh nói.

“Hừ, cóbản lãnh mày báo cảnh sát đi? Nói chúng taotự báo cảnh sát? Vậy không
phải làmày ngusao? “

Tên cướp cóvóc dáng thấp nói nói:

“Mày không dám báo cảnh sát, liền vội vàng kêu chúng tabáo ,để tránh chomình
phiền toái, mày hiện tại đem chúng tathả rađi, nếu không đến lúc đó mày cũng
chịu không nổi đâu. “

“Không cùng mày nhiều lời nữa, để taobáo cảnh sát. “

Dương Minh lắc đầu, bấm số Hạ Tuyết điện thoại.

Hạ Tuyết đã lâu rồi không cùng Dương Minh liên lạc, đối với Dương Minh, Hạ
Tuyết không biết lànên dùng loại tâm trạng gìđể đối mặt… Haingười từ lúc
banđầu đối địch nhau ,đến sauthành bằng hữu, rồi đến saucùng nhau thihành
nhiệm vụ, đến bây giờ đã cóchút ítquan hệ mập mờ. Nhưng màtừ saulễ mừng năm
mới cùng Dương Minh tại khuvực Vương giaphát sinh một tímập mờ sau khiHạ Tuyết
trở về, cùng Dương Minh liên lạc càng ngày càng một ít … Haingười gặp nhau
cũng ítđi…