Ngận Thuần Ngận Ái Muội – Chương 1903: Tiền đổi cách xưng hô – Botruyen

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương 1903: Tiền đổi cách xưng hô

Trần Mộng Nghiên cũng thấy cha mẹ Dương Minh thật sự không thiếu những thứ này
cho nên thấy Dương mẫu kiên trì nàng cũng lên tiếng khuyên một câu.

– Đúng rồi, Mộng Nghiên, các con cũng đã chuẩn bị sinh cháu cho ta, làm sao
còn gọi cô chú? Có phải nên đổi cách xưng hô đi không?

Dương mẫu sau khi nghe được lời của Trần Mộng Nghiên bỗng nhiên nói.

“Ah?” Trần Mộng Nghiên sửng sốt, nhưng nhất thời lại thấy chút có lỗi, tuy
rằng nàng đã rất quen thuộc với cha mẹ của Dương Minh nhưng đột nhiên muốn
nàng đổi cách xưng hô thì vẫn chưa thích ứng được. Nhưng trong lòng nàng cũng
rất cao hứng bởi vì điều này chứng minh rằng gia đình Dương Minh đã công nhận
nàng rồi.

– Bà muốn cho con nó đổi cách xưng hô tại sao lại không chuẩn bị tiền lì xì
chứ? – Dương Đại Hải nghe thấy lời của Dương mẫu, lại thấy bộ dáng quẫn bách
của Trần Mộng Nghiên thì vội vàng đứng ra giảng hòa:

– Bây giờ bọn nó còn nhỏ, cũng không vội vàng nhất thời.

Dương Đại Hải nghĩ là Trần Mộng Nghiên chưa chuẩn bị xong cho nên cũng không
muốn quá gấp. Tuy rằng điều kiện cuộc sống của nhà mình tăng mạnh, Dương Đại
Hải không còn là công nhân hạ cấp, Dương mẫu cũng không còn là lao công thời
vụ. Hai người bọn họ một là chủ tịch tập đoàn công nghiệp Danh Dương, một
người là quản lý tiểu khu Công Nghiệp của công ty, rất tương xứng với gia đình
dư dả của Trần Mộng Nghiên.

Nhưng điều đó chỉ đúng dưới tình huống Dương Minh có một người bạn gái. Bây
giờ Dương Minh không chỉ có một mình Trần Mộng Nghiên là bạn gái mà còn có Lâm
Chỉ Vận và Chu Giai Giai, nếu để cho Trần Mộng Nghiên thay đổi cách xưng hô
chẳng lẽ lại không để cho hai cô bé kia thay đổi hay sao?

(Đoạn này kết hợp với đoạn trên tưởng có nhiều bạn gái nên không xứng với TMN,
hóa ra là có nhiều bạn gái thì không thể để mỗi một đứa đổi cách xưng hô đc
T.T, vãi cả tác giả)

Tuy rằng ban đầu Trần Mộng Nghiên là bạn gái của Dương Minh, cũng coi như là
bạn gái đầu tiên nhưng Lâm Chỉ Vận lại là cô bé phát sinh quan hệ với Dương
Minh sớm nhất, là hắn thiếu nợ người ta. Điểm này Dương phụ và Dương mẫu biết
rõ trong lòng, vì thế bảo họ chia rẽ Dương Minh và Lâm Chỉ Vận là không thể
nào.

Nếu như dựa theo thứ tự đến trước và đến sau thì Lâm Chỉ Vận mới là người bạn
gái đầu tiên của Dương Minh.

Nhìn lại Chu Giai Giai, yêu Dương Minh đến tận xương tủy, cũng không cần để ý
đến sinh tử mà thay hắn chặn súng. Loại tình yêu khắc cốt minh tâm này há lại
có thể dễ dàng tách ra được sao?

Cho nên Dương phụ và Dương mẫu thật sự khó xử, nếu như Trần Mộng Nghiên nguyện
ý, không nói gì thì họ cũng sẽ vui mừng mà đồng ý.

Nhưng vấn đề bây giờ là nếu để Trần Mộng Nghiên đổi cách xưng hô thì cũng
không thể không để Lâm Chỉ Vận và Chu Giai Giai giữ nguyên cách xưng hô cũ.
Làm sao lại có thể phân biệt đối xử như vậy chứ?

Như vậy tuy rằng Trần Mộng Nghiên sẽ cao hứng nhưng Chu Giai Giai cùng Lâm Chỉ
Vận sẽ mất hứng, đó không phải là phá hủy sự hòa thuận gia đình hay sao?

Trên thực tế thì chỉ là Dương phụ và Dương mẫu nghĩ nhiều mà thôi. Thứ nhất là
Trần Mộng Nghiên cũng không phải là chưa chuẩn bị mà là hưng phấn không biết
nói cái gì cho phải. Thứ hai là nếu nàng đổi cách xưng hô thì tại sao lại
không để cho Chu Giai Giai và Lâm Chỉ Vận cùng đổi chứ? Trần Mộng Nghiên đã
sớm đón nhận hai nàng từ đáy lòng, đem hay nàng trở thành chị em ruột của
mình, ba người sớm đã không còn lục đục gì với nhau nữa rồi.

Nghe lời Dương Đại Hải nói, trong lòng Trần Mộng Nghiên quýnh lên, nàng thật
ra đã sớm nghĩ đem chuyện của mình định xuống vào ngày hôm nay. Nếu như Dương
Minh đi thật thì không biết tới lúc nào mới có thể trở về. Nàng cũng muốn đem
thân phận con dâu Dương gia của nàng xác lập trước khi hắn rời đi. Như vậy sau
này, khi Dương Minh vắng mặt nàng ở trong nhà hắn cũng thuận lý thành chương,
không cần phải lúng túng về vấn đề thân phận nữa.

Vì thế Trần Mộng Nghiên kéo kéo chéo áo của Lâm Chỉ Vận cùng Chu Giai Giai nhỏ
giọng nói: “Chúng ta cùng nhau gọi?”

“Vâng…” Lâm Chỉ Vận cùng Chu Giai Giai cũng có tâm tư giống nhau, nhưng Trần
Mộng Nghiên không nói lời nào thì tất nhiên các nàng cũng không nói gì. Bây
giờ Trần Mộng Nghiên đã nói như vậy, các nàng còn phải đối gì nữa? Mặc dù
không hay cho lắm nhưng tất cả đều hiểu, cơ hội này nếu không nắm chặt thì sau
này chắc chắn phải hối hận.

– Cha… Mẹ…

Ba cô gái gần như đồng thời mở miệng làm cho hai người già sững sờ tận trong
lòng.

Bọn họ tuy đã biết Trần Mộng Nghiên không quá để ý chuyện Dương Minh có thêm
hai bạn gái là Lâm Chỉ Vận cùng Chu Giai Giai nhưng dù sao đi nữa nàng cuối
cùng vẫn là người vợ chính thức của hắn. Nhưng bây giờ Trần Mộng Nghiên lại
đem cho Lâm Chỉ Vận và Chu Giai Giai thân phận giống như nàng.

Có một lúc ba cô con dâu, Dương mẫu thật sự không biết phải làm sao, ngược lại
Dương Đại Hải gần đây tiếp xúc với các tràng diện lớn nhiều nên sau cơn sững
sờ đã nhanh chóng khôi phục tinh thần, ông vội vàng nói với Dương mẫu:

– Bà còn đừng ngây ra đó làm gì? Nhanh chóng đi lấy tiền lì xì cho bọn nhỏ
đi.

– Ah! Đúng đúng!

Dương mẫu lúc này cũng đã phục hồi lại tinh thần, bà vội vàng chạy vào phòng
để tìm tiền, nhưng trong nhà có bao nhiêu tiền mặt chứ? Mà cũng chẳng biết
phải chuẩn bị bao nhiêu tiền mới được. Hiện tại Dương gia đã không còn giống
Dương gia trước đây. Dương Đại Hải đi làm ăn cũng đều lấy triệu nhân dân tệ
làm đơn vị, số tiền lẻ tẻ như thế này thực sự là không thiếu.

Hành động của ba nàng Trần Mộng Nghiên thật ra cũng đã ngoài dự kiến của Dương
Minh, nhưng cẩn thận suy nghĩ một chút hắn đã bình thường trở lại. Các nàng
đều đã toàn tâm toàn ý theo mình, vậy trước khi đi cho các nàng một thân phận
danh chính ngôn thuận cũng thực sự cần thiết.

Sau này mình đi rồi, ba nàng tới nhà mình phụng bồi cha mẹ cũng danh chính
ngôn thuận, thân phận nữ bằng hữu vốn đã không ổn, nhưng sau khi đổi thành
“cha” và “mẹ” thì đã xác định thân phận vợ của Dương Minh. Mặc dù không chính
thức cử hành hôn lễ nhưng trong lòng các nàng đều đã chấp nhận sự thật này.

– Mẹ, không cần tìm nhiều đâu, mỗi người một trăm đồng, coi như có ý tứ một
chút là được. – Dương Minh cũng đoán được trong nhà mình không thể nào có
nhiều tiền mặt như vậy nên mới lên tiếng giải vây cho mẹ.

– Một trăm đồng cũng được sao? Ít nhất cũng phải mười vạn đồng chứ!

Dương mẫu có chút bận tâm, người ta gia đình bình thường một chút, tiền lì xì
lúc đổi cách xưng hô cũng đã năm vạn đồng, lấy điều kiện dư dả của nhà mình
cùng nhà ba nàng Trần Mộng Nghiên thì mười vạn cũng chẳng phải là nhiều lắm.

– Ha ha, cô,… mẹ à. – Trần Mộng Nghiên vừa bắt đầu gọi mẹ nên không quá quen:

– Dương Minh nói rất đúng, một trăm đồng là tốt rồi ạ.

– Đúng thế, tiền lì xì đổi xưng hô cũng chỉ là hình thức mà thôi. Các nàng
cũng không thiếu tiền.

Dương Minh cười nói.

– Vậy cũng được, nhưng cũng không thể chỉ có một trăm đồng, mỗi người nhận
trước một vạn, đợi ngày mai ngân hàng mở cửa mẹ lại đi rút tiền.

Dương mẫu lấy ra ba vạn đồng, trong nhà tổng cộng có hơn năm vạn đồng tiền
mặt, chia cho ba người cũng không ổn, chẳng nhẽ lại cho mỗi người một vạn sáu?
Vậy cũng khó coi, không bằng để một vạn đồng cho nó tròn.

– Không cần đâu ạ, một vạn là tốt rồi!

Trần Mộng Nghiên cười nhận lấy một vạn đồng đầu tiên, sau đó Lâm Chỉ Vận cùng
Chu Giai Giai cũng theo đó nhận tiền lì xì của mình

– Cầm tiền rồi thì sau này sẽ là người một nhà, ngày mai để cho cha đánh thêm
chìa khóa nhà cho mấy đứa, có thời gian cũng nên bớt ra đến đây ngồi một chút,
thằng bé Dương Minh cũng bớt lo lắng. Sau khi nó đi các con cũng nên đến đây
nhiều lên nhé!

Dương mẫu nói.