Dương Minh kinh ngạc nhìn ba cô gái, không ngờ được các nàng lại kiên định như
thế. Dương Minh thở dài, xem ra tâm ý của ba nàng là không thể cải biến được
dù bất cứ như thế nào, nếu vậy thì sinh một đứa bé cũng không phải là không
được. Ít nhất là nếu mình có mệnh hệ gì thì cha mẹ, còn có cả Mộng Nghiên và
mấy nàng nữa cũng đều có chỗ để ký thác.
– Dương Minh, chúng em đều không nói đùa.
Trần Mộng Nghiên nhìn Chu Giai Giai và Lâm Chỉ Vận một cái rồi chậm rãi gật
đầu.
– Mẹ, ý của mẹ như thế nào? – Dương Minh gãi đầu gãi tai, có chút lúng túng
nhìn mẹ của mình.
– Chuyện này tất nhiên là tốt rồi.
Dương mẫu chuyển từ vẻ mặt không vui sang vẻ mặt hồi hộp:
– Nếu mẹ có một đứa cháu nội, con thích bận rộn chỗ nào thì đi mà bận rộn,
mười năm hai mươi năm cũng được, mẹ cùng chơi với cháu nội.
Dương Minh nhất thời đổ mồ hôi, không cần phải tuyệt tình như vậy chứ? Có cháu
nội là ngay lập tức mình từ miếng bánh ngọt trở thành mấy thứ râu ria tạp nham
rồi.
Nhưng mà như thế cũng tốt, bây giờ đã rời sự chú ý của mẹ đi cũng bớt cho
Dương Minh không ít miệng lưỡi.
Bữa cơm tối là đặt ở khách sạn quốc tế Tùng Giang, một nhà sáu người ngồi
quanh một cái bàn tròn, bởi vì muốn xác định về chuyện sinh cháu nội cho nên
Dương phụ và Dương mẫu không có đề cập lại vấn đề nhiệm vụ của Dương Minh
Hai lão xem chừng nhiệm vụ lần này cũng không phải là quá nguy hiểm, nếu không
thì cũng không thể nào đi thi hành lâu đến như thế. Càng là việc nguy hiểm thì
lại càng nhanh nhanh chóng chóng, cho nên cái kiểu đánh lâu dài như thế này
đến tám phần là chuyện tương đối phiền toái, nhưng sự nguy hiểm thì thực ra
lại tương đối nhỏ.
Hơn nữa Trần Mộng Nghiên cũng đã giải thích, kẻ địch lần này đã từng bị Dương
Minh đuổi chạy trối chết một lần ở Tùng Giang lúc trước. Lần này chẳng qua là
truy theo tung tích đến chỗ của hắn mà thôi. Cho nên Dương phụ và Dương mẫu
nghĩ rằng Dương Minh đã đuổi theo đánh người ta thì chắc chắn là phải lợi hại
hơn đối phương rồi. Dương Minh mà không lợi hại thì kẻ địch làm sao mà phải
chạy trốn?
Sở dĩ phải đi lâu như thế cũng là vì kẻ địch cực kỳ giảo hoạt, hành tung bất
định, việc tìm kiếm tương đối khó khăn mà thôi.
Buổi tối, Dương Minh cùng Trần Mộng Nghiên, Lâm Chỉ Vận và Chu Giai Giai ngủ
chung một phòng, cũng chính là phòng của Dương Minh trước kia. Phòng ngủ tuy
nhỏ một chút nhưng nếu chen chúc nhau mà nằm thì vẫn có thể đủ chỗ.
Trần Mộng Nghiên cũng rất hưng phấn, lại có chút ít thấp thỏm, dù sao thì cũng
là lần đầu tiên nếm thử tư vị mang thai, tâm tình của một đứa con gái cũng rất
là kích động. Hơn nữa ngày hôm nay cũng đúng vào giai đoạn nguy hiểm nhất của
Trần Mộng Nghiên, tỷ lệ dính thai lúc này là rất lớn.
Mà Lâm Chỉ Vận lại có chút buồn rầu, nàng vừa mới hết tháng, hôm nay đúng là
thời kỳ siêu cấp an toàn, nói gì đi nữa thì cũng không mang thai được. Nghĩ
đến chuyện này làm cho Lâm muội muội mặt mày sầu não:
– Chị Mộng Nghiên, đại sự nối dõi tông đường này phải rơi vào trên người chị
rồi.
Lâm Chỉ Vận nói thế khiến cho Trần Mộng Nghiên có chút ngượng ngùng:
– Không phải còn có Giai Giai nữa hay sao?
– Em…. Em cũng vừa mới hết tháng mà…
Chu Giai Giai nhất thời hoảng hốt đỏ thẫm hai má:
– Mấy hôm trước ở làng du lịch cũng là lúc đến cái kia, lúc này mới hết có
bốn ngày, hẳn là vẫn trong thời kỳ an toàn.
– Hả? Không phải vậy chứ, chỉ còn một mình chị? – Trần Mộng Nghiên nghe hai
nàng nói, lại so sánh với nỗi buồn của hai nàng mà không khỏi cười khổ nói:
– Các em đã không được rồi, nếu chị còn không được nốt thì không phải trở
thành tội nhân thiên cổ hay sao?
– Chi nên chị Mộng Nghiên phải cố gắng lên! – Chu Giai Giai mở trừng hai mắt:
– Hôm nay bọn em không đoạt với chị, cho chị độc chiếm Dương Minh, chị không
được làm cho bọn em thất vọng đâu đấy!
– Được! Chị bất cứ giá nào cũng phải làm được, tối nay nhất định không ngủ! –
Trần Mộng Nghiên nghe xong thì cắn răng một cái:
– Dương Minh, đến đây đi, chúng ta bây giờ bắt đầu…
Dương Minh đổ mồ hôi lạnh, không nghĩ tới Trần Mộng Nghiên lại hùng hổ đứng
lên, đúng là rất điên cuồng,…
Vốn Trần Mộng Nghiên còn bởi vì Chu Giai Giai cùng Lâm Chỉ Vận ở một bên mà
còn cảm thấy không ổn, nhưng vừa nghĩ đến đại sự nối dõi cho Dương gia, nghĩ
đến Dương mẫu vẫn đang chờ nàng sinh cháu nội thì cũng không để ý nhiều được
như thế nữa, đành mặc kệ mà thôi.
Lâm Chỉ Vận còn đỡ, nàng cùng Trần Mộng Nghiên cũng từng cùng ở chung một chỗ
như thế với Dương Minh cho nên lúc này ngoại trừ đỏ mặt một chút thì cũng
không cảm thấy gì.
Nhưng Chu Giai Giai lại khác, nàng còn chưa từng trải qua những chuyện này,
bây giờ thấy người mình yêu cùng chị em của mình diễn luyện trên giường ngay
trước mặt thì không khỏi cảm thấy miệng đắng lưỡi khô. Thân thể giãy dụa rất
mất tự nhiên, nàng không muốn nhìn xuống dưới nhưng mà ánh mắt lại không thể
rời bỏ đi được.
– Giai Giai, em làm sao vậy? – Lâm Chỉ Vận phát hiện Chu Giai Giai có chút
không ổn nên vội vàng hỏi.
– Em… em… em có một ý nghĩ, chúng ta có nên tham dự vào hay không?
Chu Giai Giai có chút ngượng ngùng:
– Em biết rõ chị Mộng Nghiên cùng Dương Minh làm thế là vì đứa bé, nhưng em
cũng muốn gia nhập vào…
Lâm Chỉ Vận nghe được lời của Chu Giai Giai thì cũng đỏ mặt tới tận mang tai:
– Giai Giai, thật ra thì chị cũng có cảm giác đó nhưng mà còn có thể khắc
chế, em… chẳng nhẽ em cũng muốn đi…?
– Anh… – Dương Minh tuy đang ở trên giường với Trần Mộng Nghiên nhưng vẫn
nghe được lời của Chu Giai Giai và Lâm Chỉ Vận, hắn không khỏi khẽ mỉm cười:
– Giai Giai, mau lại đây, để chị Mộng Nghiên được nghỉ ngơi một lát…
– Em… hay là thôi đi… – Chu Giai Giai xấu hổ đứng lên, nói thế nào thì đây
cũng là lần đầu tiên của nàng, làm sao mà dám cứ như thế gia nhập vào chiến
đoàn chứ?
Cuối cùng thì Chu Giai Giai cũng không cùng gia nhập, mà Dương Minh cùng Trần
Mộng Nghiên cũng đã mệt chết rồi, bốn người chen chúc ở trên cái giường nhỏ
của Dương Minh mà ôm nhau ngủ. Sáng sớm hôm sau, Dương Minh nói với cha mẹ một
tiếng bởi vì hắn còn có việc phải xử lý, không có thời gian nán lại.
Dương Minh còn phải mau chóng đến thăm Lưu Duy Sơn, ông là cha nuôi của mình,
chuyện cấp trên phái mình đi Vân Nam cũng phải nói với ông một tiếng.
Còn có Tiếu Tình, Tôn Khiết, Triệu Oánh, Hoàng Nhạc Nhạc,… còn cả Tô Nhã nữa,
mình cũng muốn nói lời từ biệt với tất cả. Dù sao hành trình đến Vân Nam cũng
chỉ còn ba ngày, đã là lửa sém lông mày rồi.
Ánh mắt của Dương phụ cùng Dương mẫu đồng thời rơi vào trên bụng của ba người
Trần Mộng Nghiên, điều này làm cho các nàng cảm thấy ngượng ngùng.
Dương Minh lại cười nói:
– Nào có nhanh như vậy? Mấy ngày này con sẽ cố gắng một chút, nhất định sẽ
làm cho cha mẹ được ôm cháu nội!
– Như thế còn được! Vậy các con đi đi, Dương Minh, đi thăm cha nuôi con một
chút, cũng đừng có đi tay không, mang theo lễ vật ngày hôm qua mấy đứa chuẩn
bị cũng được.
Dương mẫu chỉ vào mấy thứ mà Dương Minh xách tới ngày hôm qua nói.
Dương Minh dở khóc dở cười:
– Mẹ, những thứ này là biếu mẹ cùng với cha con, con sẽ đi mua mấy thứ khác
để thăm cha nuôi, những thứ này làm sao con lấy về được?
– Mẹ cùng cha con cũng chẳng dùng đến, con cứ đem đi đi, người nhà mình còn
cần nói nhiều như vậy à?
Dương mẫu đem đồ nhét vào trong tay Dương Minh:
– Con không đem đi, để ở đây cũng chỉ là lãng phí! Mẹ và cha con đều có tiền,
muốn gì cần gì đều có thể mua được, không cần con phải tặng, cũng không cần
con mua!