Lục Cẩn Niên bấm đến đây thì dừng, không bấm nữa.
Không thể không thừa nhận, dấu ba chấm đó của Lục Cẩn Niên dùng thật sự quá
mức có hiệu quả.
Rõ ràng là khoe mà lại không nói ra, tất cả xin vui lòng xem hai bức hình phía
dưới.
Tự nhiên lúc này Kiều An Hảo mới hiểu mục đích Lục Cẩn Niên kết bạn với Lâm
Thi Ý, đầu tiên là bạn bè, rồi mới có thể là bạn thân, sau đó thì phản kích
mạnh mẽ lại.
Lúc Lục Cẩn Niên chuẩn bị ấn đăng thì chợt nhớ ra cái gì đó, rồi vào phần tag
bạn bè, thêm Lâm Thi Ý, lúc này mới quyết định bấm đăng, chỉ là chưa kịp bấm
thì Kiều An Hảo đột nhiên lên tiếng: “Chờ một chút.”
Lục Cẩn Niên dừng lại, hơi hơi cúi đầu nhìn Kiều An Hảo đang rúc trong cánh
tay mình.
Kiều An Hảo vươn tay, rút điện thoại di động từ tay anh, sau đó bấm thêm ba
chữ vào dòng chữ Lục Cẩn Niên vừa viết, sửa thành: “Hôm nay ở ACR ăn trưa
xong, chồng yêu Lục Cẩn Niên còn đưa tui đi dạo phố cho tiêu cơm, sau đó…”
Kiều An Hảo bấm xong ngẩng đầu nói :”Anh không biết là viết như thế này hay
hơn à?”
“Có khác nhau sao?” Lục Cẩn Niên hỏi lại bốn chữ này đúng lúc nhìn thấy năm
chữ “Chồng yêu Lục Cẩn Niên”, càng nhìn càng giống như đang ngắm cảnh đẹp, sau
cùng xoay đầu sang chỗ khác, đưa lưng về phía Kiều An Hảo, nhoẻn miệng một
cái.
Kiều An Hảo vừa đăng status chưa được một phút thì Lâm Thi Ý lại gửi một tin
nhắn đến: “Kiều An Hảo, cô rảnh tới mức không còn gì để tám nữa à?”
Một tin nhắn nữa lại gửi đến ngay sau đó: “Rốt cuộc là cô có ý gì?”
Khi Kiều An Hảo còn đang suy nghĩ có nên trả lời hay không thì đã bị Lục Cẩn
Niên rút mất điện thoại, anh gõ hai câu, Kiều An Hảo đọc thấy: “Ý tứ cực kỳ rõ
ràng, chính là làm mất mặt.”
Câu nói này trực tiếp quá… Kiều An Hảo còn chưa kịp mở miệng ngăn lại thì Lục
Cẩn Niên đã bấm gửi đi.
Sau đó Lục Cẩn Niên lại ấn vào ảnh đại diện của Lâm Thi Ý, trực tiếp hủy bạn
bè thân thiết.
“Sao không xóa cô ấy luôn đi? Có khi cô ấy cho em vào danh sách đen rồi, hoặc
là cũng hủy bạn bè thân thiết rồi…” Kiều An Hảo hỏi.
“Khi làm cho một người ganh đua so sánh với người khác, cô ta sẽ chú ý tới
người này từng giây từng phút, chắc chắn sẽ không hủy bạn bè với em, mà anh
hủy bạn bè thân thiết với cô ta là vì sợ cô ta phát tiết đăng cái nội dung gì
khiến em phiền lòng.” Lục Cẩn Niên trả lại điện thoại cho Kiều An Hảo.
Kiều An Hảo suy nghĩ một chút, cảm thấy Lục Cẩn Niên nói rất đúng, đây là phản
ứng tâm lý bình thường của rất nhiều người, thẳng thắn mà nói, Lục Cẩn Niên
trút giận giúp cô như thế, cô thật sự rất vui, nên được đằng chân lân đằng
đầu, cả gan hỏi: “Lục Cẩn Niên, lòng dạ anh cũng thật hẹp hòi, ai lại chấp
nhặt với một cô gái, chẳng nhẽ anh không biết các cụ vẫn nói người đàn ông tốt
không đánh phụ nữ sao?”
Lục Cẩn Niên bị mắng là “lòng dạ hẹp hòi” cũng không hề giận mà giọng nói còn
chắc chắn mang theo chút kiêu ngạo nói: “Vậy thì sao? Chỉ cần là chuyện của
em, anh không ngại lòng dạ mình hẹp hòi.”
Cô gái anh vẫn luôn hằng mong được nâng niu, chở che trong lòng bàn tay, sao
có thể cho phép người ngoài bắt nạt?
Trước kia, khi cô chưa phải là của anh, anh vẫn luôn ở phía sau lưng cô nghĩ
mọi biện pháp để giúp đỡ cô, huống hồ giờ đây cô đã là vợ của anh, sao anh có
thể vì phong độ của bản thân mà để cho cô chịu uất ức?