Editor: Tiểu Cân
“Mệt thì cũng phải xử em xong rồi mới ngủ được.” Lục Cẩn Niên nói xong, lại
tiếp tục ngăn chặn môi cô, hôn đến triền miên, sau đó bế cô lên giường, áp
dưới thân, cởi bỏ từng cúc áo, nụ hôn nóng bỏng của anh không bỏ sót bất kỳ
nơi nào trên cơ thể cô.
Lúc anh tiến vào cơ thể cô, động tác ngừng một chút, ghé bên tai cô, giọng nói
nhẹ nhàng quan tâm, lẫn một chút ám muội nóng bỏng: “Kiều Kiều, tối qua anh ở
Mỹ đã muốn như vậy rồi…” Sau đó, anh dùng lực mạnh một cái, kết tụ xông vào.
Tục ngữ có câu, tiểu biệt thắng tân hôn.
(Tiểu biệt thắng tân hôn: Nhiều người dùng cách nói “tiểu biệt thắng tân hôn”
để chỉ việc xa cách một chút, sẽ mang lại cảm xúc “mạnh” hơn cả cảm xúc trong
đêm tân hôn. )
Nhưng Kiều An Hảo vẫn cảm thấy không thể chịu nổi sức chiến đấu của Lục Cẩn
Niên, cuối cùng, sự thật chứng minh, Lục Cẩn Niên hoàn toàn thổi bay nhận thức
của cô, anh lặn lội đường xá xa xôi mà không mệt tí nào, cô thì đã hữu khí vô
lực trước rồi, mềm nhũn như vũng nước, không thiết nhúc nhích gì nữa.
–
Khi Kiều An Hảo tỉnh lại, Lục Cẩn Niên cũng đã thức dậy rồi, một tay ôm cô
đang ngủ say, một tay bấm bấm di động.
Kiều An Hảo chỉ hơi cử động đầu, Lục Cẩn Niên đã nhận ra, anh nghiêng đầu nhìn
cô một cái, chỉ để hỏi một câu “Thức dậy?” rồi lại tiếp tục nhìn vào điện
thoại di động, ngón tay lại chuyển động trên màn hình di động, lại hỏi: “Có
đói không?”
Kiều An Hảo lắc lắc đầu, có chút tò mò nâng cằm tiến sát lên màn hình di động
trước mặt Lục Cẩn Niên: “Anh xem cái gì thế?”
Sau khi Kiều An Hảo nói xong thì điện thoại vang lên hai tiếng, cô nhíu mày,
mò mẫm lấy điện thoại của mình, phát hiện thì ra là Lục Cẩn Niên nhắn tin tới,
trong tin nhắn là hai tấm hình, Kiều An Hảo vừa mở tin nhắn vừa quay đầu kì
quái nhìn khuôn mặt hoàn mĩ của Lục Cẩn Niên, hỏi: “Cái gì vậy?”
“Điện thoại gửi cho anh.” Hỏi một đằng Lục Cẩn Niên trả lời một nẻo, sau đó
không cần biết cô có đồng ý hay không mà rút điện thoại trong tay cô, ấn mở
tin nhắn, lưu lại hai tấm hình mình vừa gửi vào album ảnh.
Kiều An Hảo tò mò rướn cổ lên nhìn, thì ra đó là hai tấm ảnh Lục Cẩn Niên chụp
chiến tích lúc chiều, một tấm là một đống túi xách, một tấm là đầy ắp đồ phía
sau xe.
Kiều An Hảo buồn bực hỏi: “Gửi cho em hai tấm hình này làm gì?”
Lục Cẩn Niên không nói gì, chỉ mở tin nhắn tổ kịch “Thời gian khuynh thành”,
bên trong đang tìm Lâm Thi Ý, gửi lời mời kết bạn.
Kiều An Hảo nhất thời xù lông: “Anh gửi cho cô ấy vào làm gì chứ? Ngộ nhỡ cô
ấy không đồng ý thì sao, em hủy kết…”
Kiều An Hảo còn chưa kịp nói ra từ “bạn” cuối cùng thì điện thoại đã gửi thông
báo, đối phương đã chấp nhận lời mời kết bạn.
Lục Cẩn Niên thêm Lâm Thi Ý làm bạn bè nhưng lại không để ý phản ứng của cô,
mà còn trực tiếp thêm vào bạn thân, Lâm Thi Ý gửi cho cô một tin nhắn, mặc dù
chỉ là một tin nhắn, đọc không ra thái độ của đối phương nhưng Kiều An Hảo chỉ
vừa xem mấy chữ vẫn có thể tưởng tượng ra Lâm Thi Ý đang ngạo mạn như thế nào:
“Cô chủ động kết bạn với tôi là có chuyện gì à?”
Lục Cẩn Niên không có ý kiến gì, còn nhấn vào cái camera, sau đó chọn hai tấm
hình mình vừa gửi cho Kiều An Hảo, rồi bấm một dòng chữ: “Hôm nay ở ACR ăn
trưa xong, chồng yêu còn đưa tui đi dạo phố cho tiêu cơm, sau đó…”