Hôn Trộm 55 Lần – Chương 631: Giấy chứng nhận (2) – Botruyen

Hôn Trộm 55 Lần - Chương 631: Giấy chứng nhận (2)

Cô với anh mà nói, chính là độc dược, biết rõ sẽ bị mất mạng, nhưng lại không
thể kiềm chế được muốn đi đến gần.

Giống như là hiện tại, rõ ràng bị cô gây thương tích đầy người, thương tích
đầy mình, chỉ cần nhìn cô uất ức, một giọt nước mắt, cả đêm cùng ngủ, anh cũng
đã bắt đầu muốn hãm sâu.

Anh không thể không thừa nhận, bản lãnh của cô thật sự khá lớn, luôn có thể dễ
như trở bàn tay liền nắm được sinh mệnh của anh, dao động tim của anh.

Anh vĩnh viễn sẽ không thể nào hiểu, trên cái thế giới này, tại sao phải tồn
tại một cô gái như Kiều An Hảo, để cho anh không có nửa điểm phòng bị, tùy
thời cũng có thể vì một động tác lơ đãng của cô, đã phá vỡ thế giới của mình.

Anh lúc này rất tỉnh táo, tỉnh táo nhìn ý tưởng chân thật nhất từ đáy lòng của
bản thân.

Cho dù cô từng chà đạp triệt để tôn nghiêm của anh, cho dù cô nói anh không
xứng yêu cô, cô vì một người đàn ông khác không chịu tha thứ cho anh, cô đối
với anh là tàn nhẫn vô tình, từng bước từng bước đẩy ngã tất cả của anh, ***ng
vào ranh giới cuối cũng của anh, nhưng là, anh vẫn đối với cô như thế chưa
từng từ bỏ ý định, hay là muốn cùng cô một chỗ.

Anh hiểu được, anh vẫn luôn hết cách với cô, cho nên lúc ban đầu, bị cô vứt bỏ
mình, anh mới một thân một mình đi tới “đất khách quê người”. ( nơi xa lạ)

Ngoài cửa sổ bóng đêm hoà thuận vui vẻ, ánh đèn mê ly.

Lục Cẩn Niên một điếu tiếp một điếu thuốc, hút không gián đoạn chút nào, nội
tâm của anh cũng vẫn luôn không ngừng đấu tranh.

Bị thương làm cho quá triệt để, chỉ thiếu mất tự tin và dũng khí cơ bản nhất.

Những loại biểu hiện lúc này của cô, rõ ràng là muốn cùng anh ở cùng nhau,
nhưng anh vẫn cố tình không dám nghĩ tới phương diện kia.

Bởi vì anh cực kì sợ cái loại cảm giác từ trên đám mây rơi xuống địa ngục,
nước sông chênh lệch với mặt biển đó.

Anh không bao giờ muốn để chính mình trải qua cảm giác đó nữa, hết hai lần đến
ba lần nếm trải cái loại kinh nghiệm sống không bằng chết đó.

Không ai biết, lúc ban đầu anh buông tha tình yêu của mình với cô, rốt cuộc đã
trải qua hành hạ như thế nào, cũng không người nào biết, anh rốt cuộc dùng bao
nhiêu ngày đêm không ngủ, mới dám nói mình chết tâm mà buông tay.

Lục Cẩn Niên nghĩ tới đây, hơi hạ tầm mắt xuống, nhìn về phía mình lúc này
đang cầm điếu thuốc, mang theo đồng hồ đeo tay màu đen.

Tâm như tro tàn, tro tàn lại cháy.

Hai loại lựa chọn, thế nhưng anh lại không biết nên lấy hay bỏ cái nào.

Lục Cẩn Niên cứ lẳng lặng như vậy ở trên sân thượng ngồi một đêm, cho đến khi
thành thị từ ngủ say đã theo ánh mặt trời lên cao trở nên náo nhiệt, anh rốt
cuộc mới có phản ứng, từ trên ghế đứng lên, đi tới trước tủ treo quần áo, cầm
một bộ quần áo thay, sau đó sờ soạng ví tiền, đi ra khỏi gian phòng trong quán
rượu.

Ước chừng qua hơn một giờ, Lục Cẩn Niên mới quay trở lại, trong tay ôm hai túi
giấy, đặt ở trên sofa phòng khách, sau đó đi về phía phòng ngủ, nhẹ nhàng đẩy
cửa ra, thấy Kiều An Hảo vẫn còn đang ngủ say.

Tư thế ngủ của cô cũng không tốt, chăn đắp bị cô đá hơn một nửa rơi xuống
giường, lộ ra một mảng lớn ở phía sau lưng cùng một cái chân thon dài.

Lục Cẩn Niên nhìn một lúc, đi lên trước, kéo chăn lên, đắp kín người cô, thuận
tiện mở lớn điều hòa trong phòng ngủ lên một chút, anh chăm chú nhìn cô rất
lâu, mới xoay người đi ra khỏi phòng ngủ.

Sau đó một mình đi đến trước cửa sổ sát đất trong phòng khách, hai tay nhét
vào túi quần, mắt không chớp một cái nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ.

Đây là ngày trong bốn tháng tới nay Kiều An Hảo được ngủ ngon như vậy

Một giấc ngủ đến khi tỉnh, khi mở mắt ra, đã là một giờ chiều.

Cô lung tung nắm tóc, mắt buồn ngủ mơ hồ ngồi dậy, có chút mờ mịt nhìn quanh
hoàn cnhr xung quanh một vòng xong, lúc nhìn thấy tây trang của đàn ông được
treo ở một bên thì cô mới giật mình tỉnh táo lại.