Trên người Kiều An Hảo dày đặc hương vị ngọt ngào, trong nháy mắt liền quét
sạch hết lý trí của Lục Cẩn Niên, anh chỉ còn sót lại một chút ý thức, thúc
đẩy ý nghĩ của anh muốn kéo cô từ trong ngực mình ra, nhưng tay của anh làm
sao cũng không nâng lên được.
Kiều An Hảo trong ngực anh, ngược lại còn nhón chân lên, chặn lại môi của anh.
Răng môi mềm mại giao nhau, hoàn toàn làm bạo phát dục vọng điên cuồng trong
cơ thể anh, lý trí trong nháy mắt tan thành mây khói, trong đại não của anh
cũng không còn hiện ra bất kỳ ý tưởng gì, chân cũng đã nâng lên, đá văng cửa,
ôm Kiều An Hảo, bước chân đi vào phòng, sau đó ngược chân đá vào cánh cửa,
liền đặt cô trên ván cửa, hôn càng sâu.
Lục Cẩn Niên hôn, mãnh liệt và khí phách, hôn đến khi Kiều An Hảo muốn ngất
xỉu vô lực, thân thể mềm mại, trong nháy mắt không có chút hơi sức.
Có thể là bởi vì thuốc, động tác của anh có chút nóng nảy, khẩn cấp cởi quần
áo của cô, bởi vì nút cài quá nhiều, cởi ra có chút khốn đốn khó khăn, anh
liền trực tiếp dùng lực xé ra, khiến cho nút cài bay tứ tung, rơi trên mặt
đất, phát ra tiếng vang thanh thúy liên tiếp.
Hai người còn chưa tới phòng ngủ, quần áo đã toàn bộ cởi sạch, từ cửa phòng
vươn vãi ra cả quầy rượu phòng khách, Lục Cẩn Niên nặng nề thở gấp, đẩy cửa
phòng ngủ ra, mạnh mẽ đè Kiều An Hảo xuống giường, sau đó liền không kịp chờ
đợi liền trực tiếp “hành động”.
Lục Cẩn Niên đã lâu không làm, dưới tác dụng của thuốc, nên còn điên cuồng hơn
trước kia rất nhiều, Kiều An Hảo vốn rất tỉnh táo, tuy nhiên lại bị anh dẫn
dắt đầu có chút oang oang, cực khổ lắm mới đợi được đến khi anh làm xong, cô
vừa định thở phào một cái, thế nhưng trong lúc bất chợt anh lại ôm cô đổi một
tư thế khác, lần nữa tiếp tục.
Đến cuối cùng, ngay cả Kiều An Hảo cũng đếm không hết rốt cuộc Lục Cẩn Niên
làm bốn lần, hay là năm lần, cô chỉ là cảm giác toàn thân mình như muốn rời
ra, mềm yếu vô lực.
Thật vất vả mới kết thúc, Kiều An Hảo ngay cả động cũng lười phải nhúc nhích,
cứ như vậy gối lên ***g ngực của Lục Cẩn Niên, ngủ say sưa.
Khi Lục Cẩn Niên tỉnh lại, ngoài cửa sổ vẫn một mảnh đen nhánh, anh vươn tay
muốn sờ điện thoại di động, lại mò được một cổ mềm mại, chân mày nhăn lại, sau
đó mượn ánh sáng từ ngoài cửa sổ chiếu vào phòng ngủ, thấy Kiều An Hảo vùi ở
trong ngực của mình ngủ say, trong nháy mắt ngừi nào đó liền sửng sốt, qua một
hồi lâu, mới rõ ràng tối hôm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sau đó ý thức
được, mình có thể là bị Kiều An Hảo bỏ thuốc.
Lục Cẩn Niên nhìn chằm chằm mặt Kiều An Hảo hồi lâu, mới nhẹ nhàng đỡ cô từ
trong ngực của mình ra, nhẹ nhàng đặt ở trên gối đầu bên cạnh, sau đó vén chăn
lên, xuống giường, đi vào phòng tắm.
Tắm xong, Lục Cẩn Niên khoác một cái áo choàng tắm ra ngoài, nhìn Kiều An Hảo
vẫn còn ngủ say ở trên giường, kéo cửa phòng ngủ đi ra ngoài.
Trên sàn nhà phòng khách, khắp nơi vươn vãi quần áo của hai người, Lục Cẩn
Niên đứng một lát, khom người xuống, cầm quần áo từng món từng món nhặt lên,
ném tới trong sọt quần áo bẩn trong phòng vệ sinh ở ngoài phòng khách.
Ra ngoài, lấy điện thoại di động, liếc mắt nhìn thời gian, bốn giờ sáng.
Có thể tối hôm qua quá mức điên cuồng, Lục Cẩn Niên cảm thấy thân thể có chút
mệt mỏi, anh pha cho mình một ly cà phê, bưng tới ban công, ngồi ở trên ghế
trúc, thuận tay cầm bao thuốc lá để trên cái bàn tròn thủy tinh, rút một điếu
thuốc châm lửa, nhìn chằm chằm ánh đèn chiếu sáng cảnh đêm ngoài cửa sổ, không
nhanh không chậm hít vào một hơi.
Khói mù lượn lờ sau lưng, vẻ mặt Lục Cẩn Niên rất lạnh nhạt, ánh mắt cũng có
chút bất định, cả người thoạt nhìn giống như là không có chuyện gì, nhưng là,
chỉ có một mình anh rõ ràng nhất, đáy lòng của anh lúc này, đã sớm “mưa to gió
lớn”, “nghiêng trời lệch đất”.