Kiều An Hảo cố ý nhấn mạnh hai chữ “an thần” ở câu sau, tầm mắt vẫn luôn dừng
ở trên mặt Hàn Như Sơ, cô nhìn thấy rất rõ lúc mình nói câu này, trong đáy mắt
vốn có chút kinh ngạc của Hàn Như Sơ nhấp nhô một tầng hốt hoảng rất khó phát
hiện ra.
Mẹ Kiều biết chuyện Hàn Như Sơ tặng tổ yến cho Kiều An Hảo, nghe thấy Kiều An
Hảo chủ động đòi ăn, mặc dù không phải mẹ ruột, nhưng vẫn là từ nhỏ nhìn đến
lớn, mở miệng luôn mang theo vài phần nuông chiều, nói: “Như Sơ, rõ là Kiều
Kiều bị chị dạy hư rồi, xem Hứa gia thành nhà của mình, muốn ăn cái gì thì ăn
cái đó.”
“Mẹ con thích Kiều Kiều như thế mà.” Hứa Gia Mộc cười lên tiếp lời, sau đó
quay sang Hàn Như Sơ ngồi đối diện mình mở miệng chứng thực: “Đúng không, mẹ?”
Hàn Như Sơ không phản ứng, khiến cho mọi người không nhịn được nữa ghé mắt
nhìn phía bà ta, quản gia đứng bên cạnh bà ngược lại rất nhanh hồi thần: “Phu
nhân, ngài đừng cắt bánh ngọt nữa, cậu chủ hỏi ngài kìa, sao ngài không lên
tiếng, như vậy sẽ khiến cho cô Tiểu Kiều tưởng rằng ngài không thích xem cô ấy
là thành viên Hứa gia đấy.”
Hàn Như Sơ bị quản gia ***ng nhanh chóng hoàn hồn lại, bà vội rũ mắt xuống, che
đậy bối rối trong mắt mình, cánh môi được tô son hơi kéo ra, ngữ điệu êm dịu
thở mạnh nói: “Nói bậy bạ gì đó, tôi ước gì Kiều Kiều chính là con gái của tôi
đấy.”
Sau đó thì bình tĩnh như không mở miệng phân phó quản gia đứng ở một bên: “Dì
Vân, tôi nhớ trong nhà còn mấy hộp tổ yến đấy, lấy hâm lại bưng ra đi.”
“Vâng, phu nhân.” Quản gia đáp một tiếng, liền xoay người vào phòng bếp.
Kiều An Hảo thu hết một màn này vào mắt, trên mặt vẫn luôn duy trì nụ cười đẹp
yên tĩnh, nhưng đáy lòng lại nổi lên vài tia cười lạnh.
Chẳng mấy chốc tổ yến nóng hổi được bưng lên, giống y như đúc với loại lúc
trước tặng cho Kiều An Hảo.
Lúc quản gia bưng tổ yến đến trước mặt Kiều An Hảo, ánh mắt của coo trong phút
chốc trở nên có chút sắc bén, giống như bị cái gì đó kích thích, đũa trên tay
bỗng “keng” một tiếng rớt xuống đất.
“Kiều Kiều, em sao vậy? Nhìn thấy tổ yến kích động lắm à?” Kiều An Hạ cười híp
mắt giễu cợt Kiều An Hảo một câu.
Hứa Gia Mộc khom người nhặt đũa lên, đưa cho quản gia, lại thay cho Kiều An
Hảo đôi mới.
Kiều An Hảo nghe thấy lời của Kiều An Hạ, ngẩng đầu lên, đáy mắt tối đen trong
suốt lóe lên ánh sáng khôn khéo, bĩu môi, giống như là không vui với câu giễu
cợt của Kiều An Hạ, lúc nhận lấy đôi đũa Hứa Gia Mộc đưa tới, ngữ điệu còn mềm
mại dịu dàng nói: “Cảm ơn anh Gia Mộc.”
Chỉ là lúc cúi đầu, ánh sáng trong mắt lại lạnh đến cực độ, tay cầm đũa, sức
lực cũng trở nên mạnh hơn nhiều.
Đàn ông trên bàn ngược lại đều không thích ăn tổ yến cho nên không động vào,
mẹ Kiều cầm muỗng ăn hai miếng, còn tán dương Hàn Như Sơ hai câu: “Cũng khó
trách Kiều Kiều nhớ kỹ, tổ yến này thật sự ăn rất ngon.”
Hàn Như Sơ cười nói: “Tổ yến này là do dì Vân tự tay hầm, tổ yến đặc biệt mua
loại tốt nhất, là thực phẩm thiên nhiên tinh khiết.”
Kiều An Hạ cũng gia nhập vào chủ đề tán dóc: “Mua tổ yến là phải chú ý, rất
nhiều lại trộn với nitric acid cùng phân chim hun lên, ăn vào đừng nói là bổ
thân thể, xảy ra vấn đề chút là gây ung thư đấy!”
Từ khi bưng tổ yến lên, Kiều An Hảo rất lâu không nói câu nào, đột nhiên lại
không mặn không nhạt tiếp một câu: “Cũng có thể chết người.”