Hôn Trộm 55 Lần – Chương 587: Chuyện không muốn ai biết (18) – Botruyen

Tải App Truyện CV

Hôn Trộm 55 Lần - Chương 587: Chuyện không muốn ai biết (18)

Kiều An Hạ dùng sức nắm chặt điện thoại, chần chờ một chút, hỏi: “Kiều Kiều,
có phải tâm tình của em không được tốt không?”

Kiều An Hảo bị Kiều An Hạ hỏi câu này có chút mơ hồ: “Đâu có đâu.”

“Ồ.” Kiều An Hạ nghe thấy giọng của Kiều An Hảo không có gì khác thường, cho
là mình quá nhạy cảm rồi, vì vậy liền cười vang: “Không có gì, lát nữa chị còn
có hội nghị, cúp trước đây.”

“Vâng, gặp lại chị sau.”

“Gặp lại sau ha.” Lúc Kiều An Hạ tắt điện thoại, ngón tay hơi khừng một chút,
hô một tiếng: “Kiều Kiều.”

“Hả?”

Kiều An Hạ muốn thẳng thắn toàn bộ với Kiều An Hảo, tuy nhiên lại không biết
mở miệng như thế nào, cô do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn nuốt nước bọt một cái,
giống như người không có chuyện gì, vui vẻ nhắc một câu: “Kiều Kiều, tám giờ
tối mai, đừng quên nhé.”

Sau khi Lục Cẩn Niên rời đi, Kiều An Hảo lấy tiền thù lao đóng phim “Khuynh
thành thời gian” mua một căn nhà ở trong thành, diện tích không quá lớn, nhưng
cũng đủ ở một mình.

Trong bốn tháng này, cô ngoại trừ trở về nhà họ Kiều mấy lần thăm chú thím,
thì không hề bước vào cổng chính nhà họ Hứa lấy một bước.

Mặc dù hiện tại xí nghiệp Hứa thị đang nằm trong tay Lục Cẩn Niên, nhưng vì
mối quan hệ hai nhà xưa nay thân thiết, cho dù Hứa Vạn Lý và Hàn Như Sơ không
có quyền lực gì, nhưng vẫn thường xuyên tụ tập cùng ăn cơm, mỗi lần đều gọi
điện cho Kiều An Hảo, mỗi lần Kiều An Hảo đều tìm mọi lý do lấy lệ không đi.

Nhưng sinh nhật Hàn Như Sơ, Kiều An Hảo lại đi.

Bây giờ nhà họ Hứa không được như xưa, sinh nhật Hàn Như Sơ cũng không thể làm
long trọng giống như những năm trước.

Chỉ ở trong nhà làm một bàn thức ăn ngon, ngoại trừ người nhà họ Kiều thì
không có người ngoài.

Kiều An Hảo đến muộn nhất, lúc cô đến, thức ăn đều đã làm xong, được đặt hết
lên trên bàn.

Quản gia nhà họ Hứa ra mở cửa, nhìn thấy Kiều An Hảo thì lập tức hướng vào
trong phòng hô một câu: “Phu nhân, cô Tiểu Kiều tới rồi.”

Theo tiếng hô của quản gia, chẳng mấy chốc Hàn Như Sơ đã vòng qua bình phong
cửa trước, đi tới, nhìn thấy Kiều An Hảo, vẫn mang theo mặt cười ấm áp kia:
“Kiều Kiều, con đến rồi, tất cả mọi người đang đợi con đấy.”

Kiều An Hảo nhìn chằm chằm vào Hàn Như Sơ hai giây, mới vươn tay ra, đưa quà
tặng mình cố ý mang đến, uốn môi khôn ngoan cười vang, “Bác Hứa, sinh nhật vui
vẻ.”

“Kiều Kiều thật có lòng, còn mua quà tặng bác nữa.” Hàn Như Sơ nhận quà, cực
kỳ vui mừng nhìn hộp quà, mới đưa cho quản gia đứng một bên, dẫn Kiều An Hảo
đi vào nhà.

Người đến đầy đủ rồi, thức ăn cũng chuẩn bị xong, tất cả mọi người đều ngồi
xuống.

Quản gia còn mở hai chai rượu đỏ, rót cho mỗi người một ly.

Mọi người vừa nói vừa cười vài chuyện nhà, bầu không khí trên bàn ăn vô cùng
hòa hợp, Kiều An Hảo từ đầu đến cuối nói rất ít, đồ ăn cũng ăn rất ít.

Đợi sau khi ăn uống no nê, quản gia mang bánh ga-tô lên.

Đốt nến, Kiều An Hạ dẫn đầu hát bài hát sinh nhật vui vẻ cho Hàn Như Sơ, đến
khi thổi tắt nến, lúc Hàn Như Sơ cầm dao cắt bánh trong tiếng chúc mừng của
mọi người, Kiều An Hảo vẫn luôn im lặng bỗng dưng mở miệng, giọng điệu mang
theo vài phần ngây thơ hỏi: “Bác Hứa, tổ yến lần trước bác cho con, trong nhà
còn không? Đột nhiên lúc này con rất muốn ăn.”

Hàn Như Sơ và quản gia nghe thấy câu này, nụ cười trên mặt ngưng lại.

Kiều An Hảo ngây thơ cười nói tiếp: “Bác Hứa, tổ yến của bác là mua từ đâu
vậy? Đều nói tổ yến an thần bổ máu, nhưng tổ yến con mua sau này, ăn không
ngon bằng hai hộp tỏ yến an thần hiệu quả tốt bác cho con.”