“Không sao chứ chứ? Có nghiêm trọng không?”
“Hiện tại đang ở bệnh viện, không có việc gì …… Anh tới đón em trước
đi…… Dạ, ở bệnh viện nhân dân……”
Kiều An Hạ tắt điện thoại, xoay người đi vào phòng bệnh, muốn chào một tiếng
với Lục Cẩn Niên, nói lát nữa mình phải đi, kết quả người còn chưa đi đến
trước cửa, cách cánh cửa thủy tinh, đã nhìn thấy Lục Cẩn Niên ngồi ở bên
giường, cầm khăn mặt, giúp Kiều An Hảo lau người.
Kiều An Hạ dừng bước chân, nhìn chằm chằm vào phòng bệnh.
Lục Cẩn Niên thật sự lau rất cẩn thận, giống như là muốn rửa sạch mọi dấu tích
lưu lại của nhà sản xuất Tôn trên người Kiều An Hảo.
Sau khi lau xong, Lục Cẩn Niên cầm quần áo mà trợ lý đưa tới, tuy rằng thân
thể Kiều An Hảo đều bị Lục Cẩn Niên che khuất, mà Lục Cẩn Niên đưa lưng về
phía cô, Kiều An Hạ lại có thể dựa theo bóng dáng của Lục Cẩn Niên, đoán được
động tác anh giúp Kiều An Hảo thay quần áo, nhất định rất nhẹ nhàng đầy vẻ che
chở.
Thay quần áo xong, Lục Cẩn Niên lại đặt Kiều An Hảo lên giường, anh ngồi bên
cạnh giường, ánh mắt chăm chú nhìn Kiều An Hảo đang ngủ say, sau đó vươn tay,
vuốt ve hai gò má của cô, cuối cùng đầu ngón tay thon dài dừng lại ở trán của
cô, chậm chạp không rời đi.
Kiều An Hạ chỉ có thể nhìn thấy một bên sườn mặt của Lục Cẩn Niên, cô không
thấy được ánh mắt anh, nhưng từ vẻ mặt của anh, cô có thể rút ra kết luận là
từ lúc quen biết Lục Cẩn Niên tới nay cô chưa một lần chứng kiến biểu cảm mềm
mại dịu dàng như thế.
Trong khoảnh khắc này, Kiều An Hạ cảm thấy Lục Cẩn Niên thật xa lạ.
Cả người cô giống như bị điểm huyệt, chỉ đứng im tại chỗ, chậm chạp không nhúc
nhích một bước nào, mãi đến lúc di động trong tay rung lên, Kiều An Hạ mới
hoàn hồn, cúi đầu nhận ra là Trình Dạng gọi điện thoại tới, nghe máy:“Hạ Hạ,
anh đã đến cửa bệnh viện.”
Kiều An Hạ thu lại ánh mắt, ổn định lại tâm trạng, nhẹ giọng nói một câu: “Em
xuống ngay.”
Sau đó liền tắt điện thoại, liếc mắt nhìn vào phòng bệnh một cái, thấy Lục Cẩn
Niên đang cúi đầu, thong thả hôn lên trán Kiều An Hảo, Kiều An Hạ không hề đi
vào chào hỏi Lục Cẩn Niên, mà trực tiếp xoay người rời đi.
Thời điểm đi đến cửa thang máy, gặp trợ lý của Lục Cần Niên đi toilet mới trở
về:“Cô Đại kiều, cô muốn đi đâu?”
“Trình Dạng tới đón tôi, tôi đi về trước .”
“Cô Đại Kiều, cô đi đường cẩn thận.”
“Tạm biệt.” Kiều An Hạ mỉm cười nói lời từ biệt, đi xuống lầu.
Kiều An Hạ lên xe, nói mấy câu với Trình Dạng, sau đó nhắm nghiền hai mắt lại,
Trình Dạng nghĩ cô mệt mỏi, nên cũng không làm phiền cô, ngược lại còn cởi áo
khoác của anh ra, đắp lên người cô.
Trình Dạng trực tiếp lái xe về nhà mình, sau khi đỗ xe xong, anh cũng không
gọi Kiều An Hạ dậy, mà đưa tay ôm lấy cô, đi lên lầu.
Trình Dạng đặt Kiều An Hạ lên giường, nhẹ nhàng đắp chăn cho cô, sau đó hôn
lên tóc dài của cô, rồi đi vào toilet.
Kiều An Hạ nhắm mắt lại, vẫn như cũ nằm trên giường không hề nhúc nhích, mãi
đến khi nghe thấy tiếng nước chảy từ trong phòng tắm truyền ra, mới đưa mặt
vùi vào trong chăn, trong nháy mắt hình ảnh ở bệnh viện lại hiện lên trong đầu
cô, Lục Cẩn Niên giúp Kiều An Hảo đắp chăn, hôn môi Kiều An Hảo.
Mấy giờ trước, cô ở cửa toilet của khách sạn, vô tình gặp Lục Cẩn Niên, gọi
anh lại, muốn xác thực một đáp án với anh, hỏi anh một câu cô gái mà mấy năm
nay anh vẫn yêu, có phải là Kiều An Hảo không?
Nhưng cô vẫn chưa nói ra khỏi miệng, bây giờ cũng không bao giờ cần phải hỏi
nữa.