Hôn Trộm 55 Lần – Chương 239: Chỉ riêng cô ấy, ông không được đụng vào! (10) – Botruyen

Tải App Truyện CV

Hôn Trộm 55 Lần - Chương 239: Chỉ riêng cô ấy, ông không được đụng vào! (10)

Trong phòng bệnh là một mảnh yên tĩnh, Kiều An Hạ nắm chặt tay ngồi một bên,
thỉnh thoảng liếc mắt nhìn Lục Cẩn Niên vẫn cứng đầu ôm Kiều An Hảo. Người đàn
ông luôn duy trì tầm mắt dừng trên người Kiều An Hảo, không xao động quét nhìn
quang cảnh và người xung quanh.

Hoặc có thể nói, tại thời điểm này, trong mắt anh chỉ có Kiều An Hảo. Bất cứ
điều gì khác đều không thể lọt vào tầm mắt anh.

Màn đêm dần buông, Kiều An Hạ nhích cơ thể đã tê cứng của mình, sau đó đứng
dậy đi rót hai ly nước, một ly đưa tới trước mặt Lục Cẩn Niên. Người đàn ông
thậm chí cũng không thèm nâng mí mắt lên nhìn. Kiều An Hạ mím môi, tay siết
chặt ly nước, cảm thấy trong phòng này thì mình như là người dư thừa.

Kiều An Hạ đứng trước mặt Lục Cẩn Niên một lúc, sau đó bưng ly nước xoay người
đi ra khỏi phòng bệnh. Đứng trước cửa sổ trên hành lang, cô vô định nhìn màn
đêm bên ngoài ô cửa, thơ thẫn người.

Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi, đêm càng về khuya, ngay cả tiếng xe trên đường
phố cũng dần thưa thớt. Mãi đến một giờ sáng, trợ lý mang theo quần áo quay
về, gõ cửa phòng, bước vào, và đặt túi đồ trên ghế sofa, rồi lặng yên không
tiếng động lui ra ngoài. Thấy Kiều An Hạ đứng đờ người trước cửa sổ, anh trợ
lý lên tiếng hỏi thăm: “Cô Đại Kiều, ở đây đã có ông Lục, cô có muốn về nghỉ
ngơi trước không? Đã khuya lắm rồi.”

Kiều An Hạ trầm mặc một lúc lấu, mới khàn khàn đáp: “Để tí nữa, chờ Kiều Kiều
ổn định, tôi sẽ đi.”

Trợ lý không lên tiếng, chỉ đứng cùng Kiều An Hạ.

Khoảng chừng nửa tiếng sau, nước biển trong bình gần truyền hết, Lục Cẩn Niên
nhấn chuông gọi y tá rút kim cho Kiều An Hảo, và lại đo huyết áp và nhiệt độ
lần nữa. Xem mọi thứ đều khôi phục bình thường, y tá quay sang Lục Cẩn Niên
dặn: “Nên ở lại bệnh viện thêm một đêm để quan sát. Trong thứ bệnh nhân ăn
trúng có chất gây ảo giác, là một loại chất có hại, tuy rằng liều lượng không
lớn, nhưng e là một lúc nữa sẽ tái phát.”

Lục Cẩn Niên gật đầu, chờ y ta đi khỏi, mới vươn tay kiểm tra mạch của Kiều An
Hảo, thấy nhịp đập đã bình thường, nhanh hơn so với lúc trong khách sạn, ban
đầu hôn mê bất tỉnh đã thành chìm vào giấc ngủ.

Lục Cẩn Niên thầm nhẹ nhõm, thận trọng đặt Kiều An Hảo nằm lên giường, cởi
toàn bộ áo tắm và khăn trải giường xuống, thay cô đắp chăn, rồi vào phòng tắm.

Một lát sau, Lục Cẩn Niên cầm một cái khăn vắt nước ấm, ngồi bên giường, vén
chăn, cực kỳ chăm chú cẩn thận lau người cho Kiều An Hảo.

Bầu Tôn từng chạm qua cô… Cô nhất định sẽ cảm thấy bẩn thỉu… Anh phải giúp cô
lau sạch trước khi cô tỉnh…

Tiếng rung điện thoại thức tỉnh Kiều An Hạ. Cô lấy di động, phát hiện có mười
mấy cuộc gọi nhỡ, đều là của Trình Dạng, sau đó mới nhớ lúc rời khỏi khách sạn
vẫn chưa thông báo với anh.

Kiều An Hạ đang định gọi lại cho Trình Dạng, thì anh lại gọi đến lần nữa. Kiều
An Hạ bắt máy, nghe giọng đầy lo lắng của anh truyền đến: “Hạ Hạ? Em đã đi
đâu?”

Kiều An Hạ rũ mi mắt, áy náy nói: “Xin lỗi nha, Kiều Kiều xảy ra chút chuyện,
em vội đi tìm nên quên nói cho anh biết.”