Hộ Hoa Đạo Quán – Chương 1275: Chương 1276: Một Ngày Của Quách Bình – Botruyen

Tải App Truyện CV

Hộ Hoa Đạo Quán - Chương 1275: Chương 1276: Một Ngày Của Quách Bình

Thành Quy Tư cháy từ khi liên quân Đột Quyết tiến vào đến giờ vẫn chưa tắt.

Quách Bình bắn mũi tên cuối cùng rồi vọt tới miệng lỗ châu mai, lấy xiên ra sức đẩy thang của địch nhân xuống. Còn chưa kịp thở lấy một cái đã nhặt thuẫn lên che vào lỗ hổng, phía trên lập tức truyền tới tiếng vang không dứt. Dựa lưng vào tấm thuẫn ngồi xổm, móc từ trong ngực ra vắt cơm bỏ vào miệng nhai vội, từ sáng đến trưa hắn còn chưa ăn gì, vắt cơm này cũng thiu cả rồi.

Đầy trời toàn là đá lớn, đây là đầu thạch xa của người Đột Quyết, từ lúc bát ngưu nỗ trên thành dùng hết tên thì vật này đã đến gần tường thành. Đầu thạch xa của người Đột Quyết không lớn, đá được ném cũng chỉ cỡ đầu người, nhưng số lượng rất nhiều, rất khó tránh né. Thành tường của Quy Tư không có chỗ giấu binh như trong quan nội, tường nơi đây chỉ là một tường đất cao hai trượng.

Có tránh được đá hay không thì phải trông vào vận khí, mà số Thạch Đầu cũng đen, bị hai tảng đá phang vào liên tiếp, xương ngực lộ ra, nửa đầu biến dạng, tay chân thì co giật vô thức.

Đặt tên gì không đặt, lại đi đặt là Thạch Đầu.

Vận khí của Quách Bình rất tốt, đá ném về phía hắn gần nhất cũng xa một trượng. Mưa đá còn chưa dứt, ngoài thành vang lên tiếng kèn sừng trâu, 3 ngắn 2 dài, đây là tín hiệu người Đột Quyết rút lui. Quách Bình thở phào duỗi dài chân, quay đầu qua khe hở tấm thuẫn nhìn người Đột Quyết rút đi như thủy triều.

Hắn nhìn người Hồ ngã ở đầu tường, thấy bọn họ mặc áo choàng trắng, đây cũng không phải người Đột Quyết, chắc là người của chín họ Chiêu Vũ. Lúc đầu hắn định cắt đầu hoặc tai đi báo công, nhưng trải qua hồi lâu chẳng ai còn hứng thú làm việc này. Giờ được uống một hớp nước, ăn được bát mì đã là sướng như tiên rồi.

Đầu tường vang tiếng hò hét của giáo úy:

– Đội thứ nhất chỉnh đội, đội thứ hai chỉnh đội, đội thứ ba chỉnh đội, điểm danh miệng, ai không nói được nhờ người bên cạnh.

Quách Bình vểnh tai lắng nghe, ba cái bách nhân đội đếm tới 61 thì dừng, hôm qua còn 173 người, hôm nay đã toi mất 112 người.

Sinh tử là chuyện thường mà, Quách Bình rất nhớ câu này, khi hắn vừa vào quân đội thì nghe một lão binh nói vậy. Lúc ấy lão binh không nói hùng hồn, chỉ rất bình thường thản nhiên, giống như ăn bữa cơm uống hớp nước vậy. Thi thể Thạch Đầu được các phụ binh kéo xuống, giáp của hắn cũng bị một phụ binh lấy dùng, phụ binh còn lấy nốt hoành đao và trường mâu rồi ngồi xuống cạnh Quách Bình.

Phụ binh lấy ra quả dưa hấu to chừng quả đấm đưa cho Quách Bình cười nói:

– Lúc trưng dụng nhà người Hồ trong thành, ta phát hiện trong vườn có dưa hấu, dù chưa tới lúc thu hoạch nhưng ăn tạm cũng được.

Quách Bình biết đây là cách tân binh lấy lòng, hôm qua Thạch Đầu còn đáp ứng sau này trở lại Tam Nguyên sẽ rủ hắn tới Vị Hà rình trộm nữ nhân tắm, những nữ nhân đó da trắng nhìn thích cực kì.

Dưa hấu chả có mùi vị gì, ruột cứ như bông, cũng may cũng còn nước, để thấm họng cũng được.

Phụ binh lại lén lút đưa cho Quách Bình một bó nỗ tiễn, hắn sờ một cái thì thấy dầu mỡ bên trên cũng chưa được lau sạch, 24 mũi nỗ tiễn 1 thước 6 không thiếu một mũi nào.

– Từ đâu mà có? Không phải thứ này đã hạn chế cung ứng sao?

– Ta chỉ là quan nhỏ phục vụ phía sau, đây là việc tỉ phu tìm cho ta, giờ tỉ phu ta bị tướng quân điều đến thành bắc không biết thế nào, những tên này đều là hắn để lại cho ta, ta không dùng đến, nên đưa ngươi dùng tốt hơn.

Quách Bình gật đầu, cúi xuống nhặt lấy miếng vải rách lau sạch dầu mỡ trên đầu mũi tên. Hắn vừa mới thề rồi, sẽ không bao giờ hỏi tên những binh sĩ mới tới nữa, hắn cứ hỏi tên người nào là người đó ra đi luôn.

Sao cũng đã phủ khắp bầu trời, người Đột Quyết phía xa vẫn chưa bỏ đi, nhìn những đống lửa lấm chấm ngoài thành kéo dài tới tận chân trời, không biết có bao nhiêu địch nhân. Tấn công đầu tiên là người Thổ Dục Hồn, những người này rất dễ đối phó, chỉ cần giết tên tướng lĩnh cầm đầu là bọn chúng sẽ tan tác.