– Không có chuyện gì, đệ đường đường Tấn vương sao có thể làm loại chuyện tệ hại đó.
Lý Trị hai tay buộc vải dứt khoát phủ nhận, cố làm ra vẻ phóng khoáng phủi tay ngồi lên tảng đá tỏ ra vô cùng hào khí.
– Ca ca vất vả ở thư viện hơn bốn năm, lâu hơn bất kỳ ai trong số các ngươi, tính cách tiên sinh ở đây thế nào sao chẳng biết? Ngươi là vương tử cũng thế, chân trắng cũng thế, căn bản không khác gì, ngươi nghĩ những tiên sinh chỉ vì ngứa mắt với ngươi nên trừng phạt sao?
Lý Hữu hồ nghi đi quanh Lý Trì, nghĩ tới tiền án của hắn, thở dài:
– Ngươi lo kẻ địch đột quá Vân Trung quấy nhiễu Tấn Dương cho nên không từ thủ đoạn chuẩn bị quân bị phải không?
Lý Trì vẫn nghiêm mặt nói:
– Bất kể đệ có sai hay không thì hiện giờ đệ cũng tiếp nhận trừng phạt rồi, chỉ cần đắp xong giả sơn là không ai nhắc tới chuyện này nữa, đúng sai không quan trọng, Tứ ca, quên nó đi được không?
Lý Hữu không nói nữa, bắt đầu truyền thụ cho hắn cách buộc vải vào tay ra sao để không bị thương, nếu có khả năng lợi dụng hợp lý đám gấu mèo cũng được.
– Cái con đầu có vết sẹo ấy, chỉ cần cho nó ăn là nó sẽ giúp đệ chuyển đá..
Sau khi Lý Hữu đi, Hủy Tử mang cơm cho ca ca ngạc nhiên phát hiện một con gấu mèo to béo đang gầm gừ mang một tảng đá tới trước mặt Lý Trì, sau đó há miệng đợi ăn, Lý Trì xếp đá xong ném nửa miếng măng tươi vào mồm nó, con gấu mèo nhai rào rào rồi lại xoay người đi chuyển đá tiếp.
Măng mùa hè chẳng đáng tiền, mấy đồng là có thể mua cả đống, Hủy Tử nổi giận giữ lấy gấu mèo, không cho nó chuyển đá nữa, ca ca mắc lỗi đang bị trừng phạt không thể dùng mánh.
Lý Trì cười xấu xa ném cho con gấu mèo một miếng măng, con gấu mèo kia lập tức chạy đi chuyển đá, chẳng biết con gấu mèo này được vị cao nhân nào dạy dỗ mà hiểu đạo lý thông qua lao động kiếm cái ăn.
Hủy Tử nhìn thấy con gấu mèo dùng hai chân trước chuyển đá, hai chân ngắn chập chững đi tới, tựa hồ quyết tâm lao động tới cùng.
Hủy Tử xách giỏ cùng thị nữ quay về thư viện nữ tử, Lý Trì vỗ đầu con gấu mèo đang ngáy khò khò, chuẩn bị sớm ngày đáp giả sơn xong còn tới Vân Trung.Hà Thiệu vét sạch tài sản, chuyển thành hối phiếu chuẩn bị tới Ngọc Môn Quan, tin tưởng vào quân lực Đại Đường không chỉ có hoàng đế, cũng không phải quân nhân, mà chính là thương cổ, bọn họ mới là người thực sự hiểu trang bị quân đội Đại Đường, trang bị của phủ binh Quan Trung tuyệt đối không ít hơn một trăm ngân tệ, còn tinh nhuệ hơn gấp nhiều lần. Đó mới chỉ là đao kiếm và khải giáp, chưa tính chiến mã và trang bị cỡ lớn trong quân.
Huống hồ con cháu Quan Trung xưa nay giỏi chịu đựng khổ chiến, chỉ cần không gặp phải lực lượng quá chênh lệch thì thường có thể an toàn rút lui, ví dụ bách kỵ phá vạn người thấy khắp nơi trong văn thư trong quân.
Đây là một cơ hội tốt để phát tài, để bố trí lại bố cục thương nghiệp. Tây Vực tuy là chỗ chó ăn đá gà ăn sỏi, nhưng ở đó có ốc đảo lớn và Tuyết Sơn, tin tức Đạo môn quần bị xây dựng Thần cung ở Thuyết Sơn, Hà Thiệu được biết ngay lập tức.
Trong thư Vân Diệp nói rất rõ ràng, lần này Đạo môn bỏ vốn lớn, ai dám ngăn cản họ xây thần cung, kết cục sẽ vô cùng thê thảm, nếu không ngăn được thì nhất định phải chia một chén canh.
Trên đỉnh Tuyết Sơn thì không tranh với đám lão đạo nữa, nhưng ở dưới Tuyết Sơn xây một cái trấn, đoán chừng có thể phát tài lớn, tín đồ khắp thế giới tới Tuyết Sơn triều bài thế nào cũng phải có chỗ nghỉ chân, huống hồ đâu phải ai cũng có thể lên Tuyết Sơn một chuyến, Đạo môn sẽ khống chế tốt chừng mực.
Lý Tịnh ở Ngọc Môn Quan, Vân Diệp ở Bắc Đình, còn ai có cơ hội tốt hơn mình nữa? Lần này Hà Thiệu mang theo ba đứa nhi tử, toàn bộ là tên béo, muốn kế thừa gia nghiệp mà không muốn chịu khổ là nằm mơ.
Thiên Sơn, Côn Lôn sơn, đó là nơi ở của thần tiên, có thể đem chuyện làm ăn tới mức được sánh ngang với thần tiên, Hà Thiệu thấy không uổng kiếp này.
Mua bán chiến lợi phẩm của binh sĩ là chuyện quen tay rồi, đem theo vài chuyên gia giám định là được, mạng lưới cửa hiệu dân dụng của Hà Thiệu đã vươn tới cấp huyện, ở nơi phồn hoa còn tới thôn trại.
Đội lạc đà, đội ngựa, đội xe, đội khí cầu của Hà Thiệu đều đã chuẩn bị thỏa đáng, hiện giờ điều duy nhất cần chờ đợi quân đội Đại Đường phản kích, luc sđó Hà Thiệu sẽ không chút do dự tiến vào sa mạc mênh mông, theo sau lưng quân đội như con kền kền, nhặt bất kỳ thứ cơm thừa canh cặn nào đại quân sót lại.
Hắn có kinh nghiệm này rồi, thứ hổ ăn thừa luôn làm linh cẩu no bụng, giống như hắn làm chuyện vận tải khí cầu, Lý Thái luôn muốn phi thuyền bay lên không như hỏa tiễn, Trường Tôn Vô Kỵ chỉ muốn khí cầu của mình bay thật nhanh thật linh hoạt trên không.
Hà Thiệu không nghĩ thế, hắn cho rằng khí cầu không cần bay nhanh, không cần bay cao, chỉ cần có thể mang hàng từ chỗ này tới chỗ kia nhanh hơn xe ngựa là được.
Cho nên trên quan đạo ngươi nhìn thấy khí cầu bay rất t hấp, dưới treo hàng hóa, dó bốn năm con ngựa kéo đi, ngươi cũng thấy trên thuyền chở đầy hàng còn có một cái khí cầu chở đầy hàng, đi theo thuyền, thứ này quá lợi, qua sông không cần thuyền, qua núi không cần thay xe ngựa, cực kỳ thuận tiện.
Lý Thái gọi Hà Thiệu tới Ngụy vương phủ đánh cho một trận, cho rằng cách làm của hắn quá mất mặt, Trường Tôn Vô Kỵ thì chỉ cười, nhưng nửa năm sau ông ta không cười được nữa, vì ông ta phát hiện khí cầu của Hà Thiệu đã chiếm cứ một phần của nghành vận chuyển hàng hóa…