Hộ Hoa Đạo Quán – Chương 1230: Chương 1231: Kẻ không nên thân cận – Botruyen

Tải App Truyện CV

Hộ Hoa Đạo Quán - Chương 1230: Chương 1231: Kẻ không nên thân cận

Trải giấy ra, lại lần nữa viết thư cho Lão Quách, cánh trái của mình hiện giờ bỏ trống, vô cùng nguy hiểm, không biết Lão Quách nghĩ gì mà để lại cả vùng trồng hoác như vậy cho đạo tặc hoành hành, bản thân lại đi khai thác lãnh thổ mới.

Đại quân của Vân Diệp không ngừng càn quét dưới Thiên Sơn, nhổ tận gốc toàn bộ thế lực ngứa mắt.

Đình Châu cuối cùng đã ổn định lại, không ai nghe nói tới tin tức nhóm mã tặc lớn cướp bóc nữa, vui mừng nhất là các thương đội thời gian qua bị nhốt trong thành, đội lạc đà dài dằng dặc bắt đầu xuất hiện.

Vân Diệp lệnh toàn bộ gia quyến quan viên rời Đình Châu, chuyển tới thành Loạn Thạch, tức thì con đường này người xe nườm nượp không dứt.

Đưa mắt nhìn nhóm gia quyến cuối cùng được một vị giáo úy hộ tống rời đi, mọi người đều thở phào, bọn họ sẽ nghỉ ngơi ở thành Loạn Thạch vào mùa đông, khai xuân năm sau về quan, giải quyết hoàn toàn nỗi lo sau lưng của quan viên.

Quan viên Đình Châu biết đại soái sắp có hành động lớn, ai nấy đều phấn khích. Nay thám tử của đại quân đã tới sông Thạch Tất, Vân Diệp cực kỳ hứng thú với con sông này, dầu thô từ dưới đất ứa ra, cuối cùng tụ thành dòng sông, thật quá lãng phí. ( Đây là sự thực, sông Thạch Tất là địa danh cổ.)

Có dầu thô, Vân Diệp liền có vô số dầu hỏa, không cần tiết kiệm nữa.

Thương gia làm dầu đốt đèn ở Đình Châu liền phát tài, đại quân của Vân Diệp thu mua không hạn chế, chỉ cần ngươi làm ra là sẽ mua.

Phạm Hồng Nhất lo lắng nhìn hũ gốm chất cao như núi:

– Đại soái, mãnh hỏa của chúng ta đã quá nhiều rồi, dựa tộc độ tiêu hao như bây giờ, mười năm cũng không dùng hết. Tiền chúng ta mang theo quân thì sắp hết rồi.

Vân Diệp xoa khóe mắt mình:

– Nhiều ư? Sao ta thấy vẫn ít, mãnh hỏa là thứ tốt, có thể dùng tác chiến, có thể dùng đun nấu, đợi thành lạc đà lập nên, ngươi sẽ thấy nhiều đến mấy cũng không thỏa mãn được đại quân tiêu hao. Lão phạm yên tâm, đợi tới Việt châu, vận chuyển thùng sắt tới, ngươi không lo thiếu chỗ chứa.

– Hiện ngươi tăng cường chế tác khí cầu đi, năm cái, dứt khoát không được ít hơn, nhân thủ phải huấn luyện cho tốt, khí cầu của chúng ta không cần bay lung tung, chỉ cần buộc trên đầu thành lạc đà, nguy hiểm sẽ nhỏ hơn nhiều.

– Còn về chuyện đại quân không có tiền, Lão Phạm ngươi nói mà không đỏ mặt à? Đi tìm Điền Nguyên Nghĩa thương lượng, cái đầu óc cứng nhắc của ngươi, chúng ta có binh sĩ mạnh nhất, ở thương đạo tấp nập nhất, nếu xin tiền binh bộ, cái mũ tướng quân vô dụng nhất sẽ chụp xuống đầu ta.

– Một khi Đại tướng quân quy mãnh hỏa vào loại vật tư quân sự, ai còn dám đem vào quan bán? Bản quan cầu khẩn mãi, đồng thời đảm bảo, tư mã mới bỏ ý nghĩ mở rộng luyện dầu, thuận tiện hỏi một câu, cầm tiền tài của đại quân trong tay có thấy bỏng không?

– Phạm tham quân muốn gì cứ nói đi, vì sự trượng nghĩa của ngài hôm nay, chúng tôi sẽ không quên ân đức, chỉ cần ngài giúp bộ tộc ta giữ được năm suối dầu kia, chuyện gì cũng có thể thương lượng.

Một người vừa lên tiếng những người khác đều ào ào hưởng ứng.

Cỏ tàn tạ giữa heo may

Xứ Hồ tháng tám tuyết bay ngập trời

Gió Xuân chỉ một đêm thôi

Ngàn hoa lê nở khắp nơi lan tràn

(Bạch tuyết ca tống Vũ Phán quan quy kinh – Sầm Tham.)

Vân Diệp đứng ở cửa sổ ngâm thơ, câu từ ưu mỹ, Điền Nguyên Nghĩa cũng lộ vẻ ngây ngất, Viên Thủ Thành nằm trên giường cũng ngừng rên rỉ, ngoài cửa sổ tuyết rơi liên miên, chua khuất thiên địa nhân gian.

– Tiểu tử, lão phu sống sót trở về rồi, mang về cho ngươi một con tuyết thư, mặc dù bị dã nhân cản trở, không nhìn thấy thiên trì, song lão phu tin chuyến đi này không uổng phí, mùa xuân sang năm ngươi nhất định phải đi cùng lão phu một chuyện.

Viên Thủ Thành ho khù khụ, ông ta bị khỉ trên Tuyết Sơn đánh cho đòn mạnh, tới giờ vẫn không khá hơn. Vân Diệp đã đích thân xem tuyết thư rồi, Dạ Đà nói không sai, chỉ là không dài hơn một trượng, con này tương đối nhỏ, Vân Diệp banh miệng tuyết thư ra, phát hiện bên trong mọc từng vòng răng, bị thứ này cắn một cái, dứt khoát lành ít dữ nhiều.

Lưu Tiến Bảo đang rạch tuyết thư ra, lạ cái là trong bụng nó không hề có thi hài của dã thú, chỉ có ít rêu xanh, chẳng lẽ thứ này ăn cỏ.

Lột đi lớp thịt đỏ, thịt bên trong trắng như tuyết, Vân Diệp sai Lưu Tiến Bảo cắt một miếng cho chó ăn, quan sát một hồi mới xác định thứ này không có độc.

Như thế người cũng ăn được, Vân Diệp xào một đĩa rồi nếm thử, lập tức thích luôn món này, hơi giống món sườn non, lại dai dai nhai rất đã, khi ăn hết cả đĩa rồi mới phát hiện tất cả mọi người đang dùng ánh mắt kính sợ nhìn mình, mặt bất giác hơi đỏ, cái thói xấu bạ cái gì cũng ăn thử không sửa nổi, nghĩ lại cũng thấy mình hơi liều.

__________________