Hộ Hoa Đạo Quán – Chương 1229: Chương 1230: Lên Thiên Sơn – Botruyen

Tải App Truyện CV

Hộ Hoa Đạo Quán - Chương 1229: Chương 1230: Lên Thiên Sơn

Hàn Triệt vào trong xe ngựa rót một cốc nước lớn súc miệng, nói với Bàng Thi Nhi:

– Thứ rượu cồn này của Vân gia không được nuốt vào bụng, tới giờ dạ dày của ta còn đang bốc cháy, chỉ lo dùng nhiều sẽ hại người.

– Đại ca, tên thượng sư kia là kẻ lừa đảo, thấy chúng ta tới phá bát cơm nên mới ra ngăn cản, sao huynh còn nói dối hộ hắn? Giết hắn luôn cho xong, hắn lấy đâu ra thần lực, chỉ cần trong túi huynh còn lúa mì, muội không tin hắn có thể khiến lúa mì không chảy ra được nữa.

– Muội hiểu cái gì, đây là lúc cho nhau thể diện, trên đời này kẻ không tin thần linh nhất chính là đám người chúng ta, hắn có thần linh cần bảo vệ, chúng ta cũng có thần linh cần bảo vệ, không hề mâu thuẫn nhau, chúng ta còn phải cùng bảo vệ thần do đám thượng sư tạo ra trước kia. Cho nên chúng ta mới có thể gặp Tuyết Sơn nói là Tuyết Sơn thần, gặp lúa mì nói thần lùa mì.

Hàn Triệt kiên nhẫn giải thích:

– Muội có tin không, tên thượng sư kia cũng biết chúng ta là đồ giả, nhưng hắn sẽ không vạch trần chúng ta, vì như thế hai bên đều không có lợi gì, y diễn trò không cao thâm bằng ta nên thất bại thôi, song vẫn phải nói là thần linh của ta đánh bại thần linh của hắn. Như thế sau này tên thượng sư đó vẫn dựa vào buôn thần bán thánh để sinh tồn. Muội cho rằng dung hợp tôn giáo là từ đâu mà ra, chính là thừa nhận nhau, ca tụng nhau, cuối cùng là đi tới mục tiêu cao hơn.

Bàng Thi Nhi nhìn ca ca, đặt sách xuống cười duyên:

– Muốn lừa người, trước tiên phải lừa mình, ca ca đã nhập đạo rồi, vài năm nữa, muội tin huynh sẽ tin chắc tất cả thần linh trên đời đều tồn tại, ai biết được căn cơ Bạch Thạch cung ta lại kiến lập trên lời nói dối.

Hàn Triệt vén rèm xe chỉ tín đồ điên cuồng:

– Muội xem lòng tin của họ kìa, ông già kia lấy đao rạch mặt, giang tay cầu khẩn với ta, muội cảm thụ được sự thành kính đó không? Thi Nhi, bị người ta lừa cả đời cũng là một loại hạnh phúc, chúng ta cần vững tin rằng người tốt trên đời sẽ được báo đáp, tin rằng kẻ ác trên đời sẽ bị trừng phạt, tin tưởng những thứ tốt đẹp, trong cõi u minh có thần phật đang phù hộ, niềm tin này không thể đổ vỡ, ta ở thư viện đã nhìn thấu rồi.

Bàng Thi Nhi không biết trả lời lý luận điên đảo này của ca ca ra sao, cũng không thể nào phản bác, hình như ca ca nói có lý. Nhưng học ở thư viện bao năm, nàng không tin thế giới này dựa vào lừa gạt mới tồn tại được.

– Tiểu tử, kỳ thực trong lòng lão phu có dụ lệnh của bệ hạ, lệnh ngươi toàn lực giúp đỡ lão phu, bỏ đi, nể tình ngươi yêu lính như con, lão phu không lấy ra nữa.

Vân Diệp gật đầu:

– Dù tiên sinh có lấy dụ lệnh của bệ hạ ra thì tướng ở ngoài cũng có thể không nhận quân lệnh, huống hồ mệnh lệnh bừa bãi này, vãn bối càng không tiếp nhận.

Đối diện với sự cứng rắn của y, Viên Thủ Thành hết cách, đành bảo năm đạo sĩ đi chuẩn bị.

– Không cần thiết, thứ cần dùng đã được vãn bối chuẩn bị rồi, lên Tuyết Sơn phải dùng thứ gì thì không ai hiểu hơn vãn bối nữa, túi ngủ, nhiên liệu, lò sưởi, lều bạt, y phục, giày tuyết, găng gay, dây thừng.. Còn cả xẻng quân sĩ dùng, lão nha gia đều phải học từ đầu. Thực ra vãn bối không yên tâm để mọi người lên núi vào lúc này, tốt nhất đến năm sau đợi vãn bối xử lý xong quân vụ đi cùng mọi người mới là ổn thỏa nhất.

Không phải là Vân Diệp nói lời khách sáo, leo Tuyết Sơn đâu có dễ, huống hồ đang ở thời đại man hoang, nhiều dã thú cổ xưa còn chưa bị diệt tuyệt.

Viên Thủ Thành cười ha hả, vỗ vai Vân Diệp:

– Đúng là chàng trai tốt, có điều năm sau thì lâu quá, lão phu chỉ muốn đi bây giờ. Lão phu già rồi, tối nay nằm xuống, chẳng biết mai còn dậy nổi không, không đợi được. Nếu ngươi đã chuẩn bị xong rồi, lão phu sẽ học dùng thật tốt. Thiên Sơn! Lão phu muốn thấy bộ mặt chân thực của ngươi.

Bất kể là lão già bị trường sinh che mờ hai mắt, hay là tinh thần tìm hiểu chân tướng, Vân Diệp không bội phục cũng không được. Trong số những đại nho Vân Diệp biết, ngay cả Hứa Kính Tông cũng như thế, chỉ cần là học vấn thì sẽ không cẩu thả, đọc sách chỗ nào không hiểu sẽ đánh dấu rõ ràng, sau đó thỉnh giáo người khác.

Lần này ném Hứa Kính Tông ở lại thành Loạn Thạch là để ông ta trông coi đường về cho minh, Vân Diệp luôn thấy Tây Vực có vẻ không yên ổn lắm, có lẽ do xưa nay mình hay bi quan.

Nhưng con số không nói dối, ba năm trước số lần cường đạo đánh cướp chỉ có chín lần, còn nhắm vào thương cổ, hai năm trước giảm xuống ba lần, đó là do biên quân ra sức chỉnh đốn. Nhưng năm nay số lần cường đạo tập kích thành trấn lên tới con số hãi người, bốn mươi mốt lần, điều này nói lên cái gì? Thế lực sau lưng bọn chúng đang chuẩn bị hành động lớn, mục tiêu của chúng là gì?

Đình Châu hay An Tây? Nếu để Vân Diệp lựa chọn thì Quách Hiếu Khác là mục tiêu tốt nhất, năm nghìn tên cường đạo dám khai chiến với ba vạn quân của mình, vậy tụ tập một đám đông đi kiếm Lão Quách chắc không thành vấn đề.

__________________