Gian Khách – Chương 537: Đối thoại – Botruyen

Gian Khách - Chương 537: Đối thoại

Cuối tuần này tôi còn ba kỳ thi khảo hạch cuối cùng của môn Lịch sử Liên Bang
học. Lưu Hỏa còn hai mũi vắc xin phòng bệnh vẫn còn chưa có đi tiêm ngừa. Kết
quả là tôi lúc này lại chạy đến đây cùng anh ăn cơm.

Trâu Úc buông bộ đồ ăn trong tay của mình xuống, trong ánh mắt xinh đẹp chợt
hiện lên một tia buồn phiền nhàn nhạt, nói:

– Anh cho là tôi có nhiều thời gian giống như bọn Đế Quốc như vậy, cùng anh
đến đây mà nói chuyện phiếm hay sao?

Trong khoảnh khắc khi mà Hứa Nhạc cảm giác được một cỗ hương vị vô cùng quen
thuộc, khiến cho hắn cảm thấy run sợ mãnh liệt, chợt từ trên người của cô
thiếu nữ mặc một bộ đồ màu đỏ tươi, giống hệt như một đóa hoa hồng xinh đẹp
mạnh mẽ xuất hiện ra, hắn rất nhanh cúi đầu xuống, giả vờ như là đang cố gắng
rất nhanh cắt khối thịt hợp thành mã số 2, mô phỏng theo mùi vị của loại thịt
trừu cao cấp, để tránh cho cơn giận của vị nữ tử thiên kim tiểu thư Bộ Quốc
Phòng này bộc phát ra ngoài.

– Anh đến tột cùng là có biết tự giác cùng với suy nghĩ hay không vậy? Vì
những hành động kiêu ngạo của anh cùng với đám bộ hạ kia của anh, đã khiến cho
đám thượng tầng Liên Bang trong suốt hai ngày nay biến thành một mảnh hỗn
loạn. Có không biết bao nhiêu đại nhân vật, không một tiếng động, ở phía sau
tấm màn chính trị không ngừng đám phán cùng với đấu trí, đấu sức.

Trâu Úc lúc này cũng chỉ có thể nhìn thấy được mỗi cái trán của hắn mà thôi,
cũng không khỏi có chút nổi giận, nhướng cặp mày lên, nhặt lên chiếc khăn ăn,
lau lau nhẹ khóe môi, nói:

– Chỉ một đốm lửa nho nhỏ, có thể kích phát nổ tung toàn bộ một kho đạn của
Liên Bang. Trong suy nghĩ của anh, đánh thẳng đến trang viên của Lâm Bán Sơn,
một phen đem thể diện của Lâm Gia dẫm mạnh xuống dưới chân, chính là một viện
sự kiện nhỏ vô cùng đáng thích thú. Thế nhưng anh có biết hay không? Lần hành
động trả thù này của anh, suýt chút nữa đã làm tình thế của Liên Bang không
thể khống chế được.

– Tổng Thống tiên sinh cùng với các phe phái chủ chiến của Quân đội Liên
Bang, cùng với đám gia tộc đã khống chế hoàn toàn Nghị Viện Liên Bang này,
khoảng cách với sự nguy hiểm chính diện xung đột với nhau, chỉ còn cách nhau
một đoạn khoảng cách vô cùng nhỏ bé mà thôi. Tuy rằng may mắn là cuối cùng
tình thế cũng không có trở nên quá mức gay gắt.

Trâu Úc vẫn nhìn chằm chằm vào cái trán của Hứa Nhạc, nghiêm khắc nói:

– Nhưng mà tôi có thể chính xác nói cho anh biết rằng, buổi sáng ngày hôm
nay, một cái dự luật quan trọng nào đó do Dinh thự Tổng Thống đích thân đề
xuất ra, đã ra ngoài dự kiến của tất cả mọi người, bị bên phía Nghị Viện trực
tiếp phủ quyết… Tất cả chính là bởi vì anh đó.

Hứa Nhạc ngẩng phắt đầu dậy, nhìn chằm chằm vào Trâu Úc.

Về những cái cuộc đấu đá chính trị phức tạp mà vô cùng quỷ quái này, cùng với
những màn đấu tranh và biểu hiện mà căn bản hắn không thể nào nhìn ra được
nguyên cớ phía sau kia, Hứa Nhạc vĩnh viễn cũng không thể ở trên phương diện
nghiên cứu bảo dưỡng kỹ thuật hoặc là trên phương diện rèn luyện sử dụng cỗ
lực lượng thần bí bên trong cơ thể, có thể cảm thấy nhiệt tình mười phần. Hơn
nữa hắn cũng thật sự khiếm khuyết đi khứu giác mẫn cảm cùng với thiên phú suy
luận trên phương diện này.

Chẳng biết bắt đầu từ khi nào, Trâu Úc đã bắt đầu thay hắn phân tích hết thảy
tất cả những vấn đề liên quan đến chính trị, thay hắn xua tan đi tất cả những
luồng sương mù chính trị trên con đường mà hắn đi tới. Hứa Nhạc cũng có thói
quen với sự trợ giúp này. Cho nên hễ phàm là chuyện tình gì mà hắn suy nghĩ
không hiểu, liền đều có Trâu Úc giúp hắn suy nghĩ dùm cho. Hết ngày này qua
ngày khác, hắn ở trên phương diện này cũng càng ngày càng trở nên trì độn hơn
nhiều, hơn nữa lại vô cùng vui sướng mà hưởng thụ cái loại trì độn không cần
uổng phí tâm lực để mà suy nghĩ như thế này.

Bởi vì cũng không cần phải suy nghĩ, cho nên những lời nói phân tích nghiêm
túc mang theo sự tức giận cùng với nghiêm túc của cô thiếu nữ ở đối diện bàn
ăn kia, vô cùng tự nhiên theo lỗ tai bên phải chui vào, sau đó ttheo lỗ tai
bên trái của hắn chui ra hết luôn. Chỉ là nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp mỹ lệ
của cô thiếu nữ kia, suy nghĩ của hắn cũng sớm đã bay tới một cái địa phương
xa lắc xa lơ nào đó.

Theo bản năng hắn khẽ nhếch lên cái càm, khẽ nhăn lại cặp mày của mình, bắt
đầu nhớ lại những tình cảnh lúc trước khi mình quen biết vị nữ nhân đối diện.
Hắn có chút nhớ nhung không rõ, lúc trước cái cô thiên kim tiểu thư thích mặc
áo đỏ, thói quen vô cùng lãnh khốc khiến cho mình vô cùng chán ghét kia, là
như thế nào mà dần dần biến thành một người mẹ sinh con vô cùng bình tĩnh,
sinh động như thế này, hơn nữa lại cùng chính mình hình thành nên một loại
quan hệ bạn bè sảng khoái vô cùng thân mật cùng với tin tưởng lẫn nhau như thế
này.

– Này, anh rốt cuộc có đang nghe tôi nói gì hay không đó?

Cặp lông mày tinh tế, vô cùng xảo diệu giống như được kẽ sẵn của Trâu Úc nhất
thời nhướng lên, lạnh giọng hỏi một câu.

Hứa Nhạc kinh ngạc bừng tĩnh lại, phát hiện bản thân mình dạo gần đây giống
như là rất dễ dàng có thói quen suy ngẫm lại những chuyện xa xưa. Chẳng lẽ
giống như là những lời mà Thi công tử đã đánh giá mình, tuổi của chính mình
còn nhỏ những lại đã có được loại khí tức cổ hủ như đám lão nhân rồi hay sao?

– Đang nghe mà! Đang nghe mà!

Hứa Nhạc cầm lấy cái ly thủy tinh trước mặt, hớp nhẹ một ngụm nước lọc, có
chút hàm hồ nói:

– Cô nói tiếp đi, nói tiếp đi!

– Lần trước chúng ta đã từng phân tích qua, hai lần nói chuyện giữa anh cùng
với Chung Tư lệnh và bên phía Tổng Thống tiên sinh, có thể rõ ràng nhìn ra
được, Chính phủ Liên Bang cùng với bên phía Quân đội đã dốc hết sức muốn chủ
chiến, còn bên phía Nghị Viện cùng với các gia tộc đứng sau lưng của bọn họ
lại cố gắng nắm chắc cái nhìn hoàn toàn ngược lại. Phía hậu sơn núi Mạc Sầu
bên kia, lại bởi vì có quan hệ đồng bọn cùng với Tổng Thống tiên sinh, cho nên
tạm thời còn chưa có phát biểu ý kiến. Tây Lâm Chung Gia tuy rằng cũng không
đồng ý với thái độ quá mức bảo thủ của các gia tộc khác bên trong Thất Đại Gia
Tộc Liên Bang, thế nhưng lại càng cũng không muốn Tây Lâm lại đảm đương vai
trò vật hy sinh của Liên Bang, cho nên Chung Gia mặc dù nắm trong tay Quân
đội, cho nên lựa chọn mắt lạnh bàng quan không can thiệp.

– Mâu thuẫn xung đột gay gắt giữa hai bên kia, hiện tại lại bởi vì những
thắng lợi mạnh mẽ ở ngoài tiền tuyến, cùng với những cảm xúc cuồng nhiệt của
đám dân chúng Liên Bang kia hoàn toàn che khuất lại. Nhưng mà ai cũng không
thể nói chính xác được, tương lai vào lúc nào sẽ lại một lần nữa bộc phát.
Chính phủ cùng với Quân đội Liên Bang tuyệt đối cũng không hy vọng trong tương
lai khi Quân viễn chinh Đế Quốc lại một lần nữa xâm nhập vào bản thổ Liên
Bang, đại bản doanh của chính mình vẫn còn chưa có ổn định được. Cho nên bọn
họ có thể hy vọng nương theo khí thế mạnh mẽ trước mặt, trước tiên đem mấy cái
ý kiến phản đối này mạnh mẽ áp chế xuống.

– Trong buổi lễ trao Giải thưởng Tinh Vân tối ngày hôm đó, chính là một loại
hoạt động tạo thế, anh đã đồng ý tham dự, ở trong suy nghĩ của rất nhiều
người, đó chính là đại biểu cho ý tứ của vị lão nhân gia của Phí Thành. Chỉ là
cái loại tạo thế này chính là một loại hành động tích tiểu thành đại, như mưa
dầm thấm sâu, tích suối thành sông, một khi khí thế đã thành, cho dù là đám
gia tộc kia có muốn phản đối đi chăng nữa, bên phía Nghị Viện cũng không có
khả năng mạo hiểm với sự nguy hiểm bị đám cử tri cuồng nhiệt kia vứt bỏ đi,
còn muốn ra mặt phản đối làm sao được nữa?

– Đây là một loại phương thức đấu trí đấu lực tương đối ôn hòa mà song phương
hai bên ai nấy cũng đều có thể chấp nhận được.

– Nhưng mà chuyện tình mà anh làm ra hôm trước, lại đột nhiên một phen đem
cái loại đấu trí đấu lực trong bóng tối kia một phen đem ra giữa thanh thiên
bạch nhật, hơn nữa lại còn nhanh chóng phát triển trở thành vô cùng gay gắt.

– Bởi vì rất nhiều người cũng không rõ ràng anh vì cái gì lại muốn xuất đầu
lộ diện một cách ồn ào đến như thế.

– Tôi đương nhiên là biết rõ ràng, loại người giống như anh, chỉ thuần túy là
muốn phát tiết sự bực tức trong lòng mình ra mà thôi, căn bản là cũng không
thèm quan tâm xem đối phương là người thừa kế của Thất Đại Gia Tộc Liên Bang
gì đó. Thế nhưng cũng không có bất cứ người nào tin tưởng rằng, anh mạo hiểm
chấp nhận nguy hiểm, đi chọc giận Thất Đại Gia Tộc Liên Bang, chỉ là muốn tìn
một chút tâm tình sảng khoái mà thôi.

Trâu Úc nói đến đây, nhịn không được thoáng lắc lắc đầu mấy cái, nói:

– Mọi người ai nấy cũng đều đang suy đoán, anh có thể điên cuồng khiêu khích
Lâm Gia đến như vậy, có phải là đang đại biểu cho thái độ của lão nhân gia tại
Phí Thành, hoặc là của bên phía Dinh thự Tổng Thống bên kia hay không.

– Đến lúc này đây, cấp bậc tình thế nhất thời đã trở nên vô cùng nhanh chóng
phóng lên. Các phương diện bên kia đều cho rằng bên phía Chính phủ Liên Bang
chính là muốn mượn hành động trả thù của anh để mà cường thế tuyên cáo, ý đồ
muốn bức bách bọn họ thoái nhượng. Nếu chính xác là như thế, vậy thì cái loại
thoái nhượng này liền cũng không còn là vấn đề về sự tôn nghiêm của gia tộc
nữa rồi, mà đã liên quan tới một cái mâu thuẫn khổng lồ, liên quan đến tiến
trình phát triển tương lai của Liên Bang trong sự quản lý của song phương rồi.

– Cái loại xung đột cấp bậc như thế này, chính là thứ mà mấy ngày nay, khiến
cho rất nhiều người cảm thấy vô cùng khó lựa chọn, cùng với một loại khí tức
khủng bố nguy hiểm mà bọn họ không muốn đối mặt.

– Cũng may là cuối cùng phía bên kia rốt cuộc cũng chấp nhận thoái nhượng.

– Không thể không nói, vận khí của anh lần này thật sự là tốt vô cùng. Rõ
ràng là đã châm lửa vào một cái kho đạn, thế nhưng bên trong Liên Bang lại vẫn
như trước là một mảnh thái bình. Cũng không có ai cố tình đặt bom Dinh thự
Tổng Thống hoặc là ám sát Tổng Thống tiên sinh, nội chiến cũng không có bùng
nổ, bên phía Tây Lâm cũng không có nổi dậy đòi quyền độc lập.

Trâu Úc mang theo ngữ khí trào phúng, nói ra một đoạn chê cười thủ đoạn chính
trị vô cùng lãnh khốc cuối cùng, cặp lông mi thật dài thoáng cụp xuống, cầm
cái ly thủy tinh trước mặt lên hớp lấy một ngụm nước lọc để cho thông giọng,
sau đó mới bắt đầu tiếp tục dùng món ăn.

Hứa Nhạc nghe xong câu nói cuối cùng, trên khuôn mặt phức tạp nhất thời trở
nên quái dị hơn một trận. Sau khi trầm mặc một lúc sau, mới dùng một loại ngữ
khí vô cùng chân thành, hơi chút khàn khàn giải thích:

– Tôi chỉ là muốn đe dọa một chút đám đại nhân vật kia mà thôi, hy vọng có
thể thông qua đó chấn trụ đối phương, khiến cho bọn họ cũng không tiếp tục làm
ra những sự kiện giống như tại Lạc Nhật Châu vậy, càng không ngừng ý đồ muốn
ám sát tôi, cũng chỉ để cho bản thân tôi sinh ra một chút phiền toái mà thôi…
Thật sự cho tới bây giờ tôi cũng chưa từng suy nghĩ qua, sự tình lại trở nên
lớn đến như vậy, ảnh hưởng sâu xa đến như vậy.

Bạch Ngọc Lan đã từng cảm khái qua một trận, năng lực mà Hứa Nhạc giỏi nhất,
cũng không phải là năng lực sửa chữa điện tử, cũng không phải là khả năng đánh
nhau, mà chính là có thể một phen đem chuyện tình phức tạp nhất biến thành một
chuyện tình vô cùng đơn giản. Nhưng mà hôm nay sau khi nghe được những lời
phân tích của Trâu Úc, hắn có chút lạnh người phát hiện ra, cái loại suy nghĩ
ăn khớp đơn giản mà hắn đã quán triệt rất nhiều năm trời này, bởi vì sự biến
hóa bởi thân phận địa vị cùng với bối cảnh, liền đã khiến cho hắn biến thành
bất đắc dĩ, đau đầu cùng với vô cùng phức tạp.

– Không, anh thật sự không biết được, chuyện tình thú vị nhất, cũng là chân
chính nhất ở phía sau màn của chuyện này là cái gì đâu. Theo như ý của tôi,
đây mới chính là một bộ phận đáng phân khích nhất của tấm màn hài kịch trong
bóng tối này…

Trâu Úc ngẩng đầu nhìn lên, trên khuôn mặt xinh đẹp lại nở ra một nụ cười trào
phúng:

– Ngay từ lúc bắt đầu, bên phía Phí Thành thì nghĩ rằng anh đang chấp hành ý
chí của bên phía Dinh thự Tổng Thống, còn bên phía phương diện Chính phủ thì
lại tưởng đây là ý tứ của vị lão nhân gia bên Phí Thành. Cuối cùng sau khi
song phương tiến hành điều tra cẩn thận lại, phát hiện ra, cùng với anh đi vào
trang viên Biệt Hữu Giang Sơn dùng cơm hôm đó, còn có… Thái Tử ca ca nữa… Cho
nên ai nấy cũng đều tưởng, đây là ý tứ của phu nhân…

– Ai cũng tuyệt đối không thể tưởng tượng ra được, đây… lại chỉ là ý tứ của
riêng bản thân anh mà thôi.

Trâu Úc giương mắt nhìn về phía Hứa Nhạc, giống hệt như là đang nhìn một con
quái vật vậy, lắc lắc đầu cảm khái nói:

– Một cái gã nam nhân đơn giản nào đó, vừa mới từ tiền tuyến quay trở lại,
lại còn dựa theo phong cách đơn giản, trực tiếp ở trên chiến trường kia mà
hành động…

– Mãi cho đến khi mà mấy cái đại nhân vật ở sau lưng của anh rốt cuộc cũng
hiểu ra được rõ ràng chân tướng của chuyện lần này, đến lúc đó thì mọi chuyện
đã quá muộn rồi. Bọn họ cũng đành phải mạo hiểm thuận thế mà tiếp tục làm
theo, kết quả là ai lại có thể nghĩ đến, cuối cùng không ngờ cũng có một cái
kết cuộc phi thường tốt đẹp.

– Trước kia trong những thời điểm cùng với phu nhân uống trà chiều ở Mạc Sầu,
bà ấy có đôi khi giảng giải cho tôi nghe một số chuyện tình đấu đá chính trị
bên trong thời đại Hoàng triều năm xưa, lúc đó tôi vô cùng ngạc nhiên, vì cái
gì mà rất nhiều đại sự kiện bên trong dòng lịch sử kia, đều là từ những sự
kiện nhỏ bé không chút đáng để ý mà dẫn phát lên.

Trâu Úc nhìn hắn, bất đắc dĩ lắc lắc đầu, nói:

– Rất thú vị, không nghĩ tới hiện tại tôi không ngờ lại có thể nhìn thấy một
cái ví dụ vô cùng rõ ràng ở trước mắt mình. Liền bởi vì một tên gia hỏa nào đó
kỳ diệu không rõ ràng, trong một lần thể hiện sự xúc động của chính mình, cho
nên những chuyện tình bên trong Chính phủ Liên Bang, cần phải hao phí vô số
thời gian cùng với tinh lực để đi làm, không ngờ lại bởi vì kỳ diệu không rõ
ràng mà liền chiến trước tiên cơ như thế.

Hứa Nhạc cũng vô cùng nghiêm túc tự hỏi một lúc thật lâu, sau đó mới ngẩng đầu
lên, chăm chú nói:

– Chuyện tình này tôi thật sự nghĩ mãi mà không hiểu nổi.

Trâu Úc khẽ mỉm cười, nghĩ thầm đại khái cũng đúng bởi vì cái loại suy nghĩ
không rõ ràng, hoặc nói chính xác là không thèm suy nghĩ của Hứa Nhạc, mới
chính là nguyên nhân khiến cho rất nhiều người bên trong Liên Bang, thậm chí
là ngay cả Tổng Thống tiên sinh cũng vô cùng thích cái gã nam nhân trước mặt
này đi? Đương suy nghĩ như vậy, thế nhưng đột nhiên nghe gã thanh niên đối
diện kia rất nhanh chuyển tiếp sang một cái đề tài kế tiếp, một tia cảm giác
ấm áp vừa mới dâng lên trong lòng của Trâu Úc nhất thời hóa thành một mảnh hư
ảo. Một chút tức giận cùng với một tia vô vị nhất thời dâng lên, ngập tràn cặp
mắt xinh đẹp của nàng ta.

– Thi công tử thật sự là một gã nam nhân cũng được lắm. Tuy rằng tôi cũng
biết thân phận của hắn xác thật là có vấn đề. Trâu Bộ trưởng rất khó có thể
chấp nhận hắn, chẳng qua là quyền yêu đương tự do, cái này cho dù có đem ra
kiện tụng đến tận Tòa án Pháp viện Tối cao đi chăng nữa, tin tưởng rằng phụ
thân của cô cũng không muốn bị vị Quan tòa Tử Anh kia giáo huấn cho cẩu huyết
lâm đầu đi.

Hứa Nhạc cười ha ha nói.

Trâu Úc thật sự cũng không muốn trả lời cái vấn đề này chút nào.

– Hắn nói hắn muốn cầu hôn cô làm vợ, chính là bởi vì cô thật sự xinh đẹp,
hơn nữa cô lại còn sinh cho hắn một đứa con trai nữa.

Hứa Nhạc nhìn thấy biểu tình có chút không ổn của Trâu Úc, vô cùng nghiêm túc
nói.

Cặp lông mày thanh tú tinh xảo của Trâu Úc nhất thời nhướng lên một chút, lửa
giận cũng đã bốc lên mãnh liệt.

– Từ điểm này mà nói, tôi biết được hắn là thật sự yêu thích cô đó. Hắn chính
là nghĩ muốn có thể an cư lập nghiệp….

Hứa Nhạc cũng không thèm để ý đến biểu tình của nàng, tiếp tục nở nụ cười nhàn
nhạt, nói:

– Có lẽ cô sẽ nghĩ cái lối suy nghĩ như thế này thật sự rất quái lại, nhưng
mà kỳ thật cái này chính là rơi vào kiểu lý luận của tình yêu, cũng chính là
do hắn dạy cho tôi đó.

– Hắn đã từng nói qua với tôi, cũng chỉ có khi nào chân chính ở trước mặt
người mình yêu thích thật sự, nam nhân mới sẽ trở nên vô cùng xuẩn ngốc, mới
có thể ở trước mặt của bạn bè chính mình, dùng cái loại ngôn ngữ ngu xuẩn như
các loại động vật giống đực đang trong thời kỳ phát dục mà che giấu đi cái
ngôn tình của tâm tình đã thật sự động tình của mình.

– Cô cũng nên biết rằng, hắn có thể nói chính là gã nam nhân đào hoa nhất
trong toàn bộ Liên Bang này. Cho nên tôi tin tưởng rằng, hắn một khi há mồm
ra, những lời nói ngon ngọt như mật ngọt chết ruồi của hắn có thể nhiều đến
hơn ba trăm vạn chữ cũng không có trùng lắp chút nào, có thể làm mê đắm vô số
những nữ nhân. Cho dù là những lời nói thề non hẹn biển chân thành tha thiết
nhất thế gian, hắn ở trước mặt của một cô nữ nhân mới vừa gặp mặt lần đầu,
cũng liền có thể lặp đi lặp lại vô số lần không chán.

– Nhưng mã chỉ có mỗi khi nào nhắc nhở đến cô, cũng sẽ không có những lời nói
này mà thôi, mà chỉ là những loại che dấu vô cùng vụng về. Tại một khắc đó,
tôi ngay lập tức biết được rằng, cái tên gia hỏa này, cũng đã mở ra được cánh
cửa cuộc đời cuối cùng của cái tên đào hoa thánh thủ này rồi…

– Tôi trước kia khẳng định là luôn luôn đứng về bên phía của hắn, nhưng mà
hiện tại tôi chính là đang muốn đứng trung gian ở giữa hai người. Nếu như hắn
vẫn là hắn giống như trước kia, tôi khẳng định cũng sẽ không khuyên bảo hai
người các ngươi ở cùng một chỗ. Thế nhưng mà nếu là hắn như hiện tại, tôi nghĩ
cảm thấy bản thân mình nhất định nên hướng về phía cô, nghiêm túc giới thiệu
kỹ càng hắn một chút.

Trâu Úc cũng chỉ là im lặng lắng nghe, lâu thật lâu sau đó, cặp lông mày thanh
tú tinh xảo vốn đã dựng ngược lên từ trước, dần dần cũng trở nên bình phục trở
lại. Cô nàng thoáng trầm mặc một lúc sau, mới bình tĩnh trả lời:

– Kỳ thật, tôi mãi vẫn có một nghi vấn không hiểu nổi.