– Ngày hôm nay Hứa Nhạc mang theo đám bộ đội của hắn, ở giữa ban ngày ban mặt
mạnh mẽ quyết đoán làm ra một loại chuyện tình như thế này, chính là muốn cảnh
cáo đám lão nhân có thói quen trốn tránh bên trong bóng râm mà khống chế hết
thảy mọi thứ bên trong Liên Bang rằng: không được chọc đến ta!
– Cái loại bày tỏ thái độ này có lẽ không có bất cứ hương vị gì cả. Nhưng mà
súng ống cùng với thực lực bản thân mới chính là lực lượng thật sự. Hiện tại
tên gia hỏa này ít nhất có thể bất cứ lúc nào cũng lôi ra hai cái Doanh đoàn.
Những người bên trong hai cái Doanh đoàn này cũng đều là những kẻ tử trung cả.
Cái loại tử trung này ai nấy cũng đều hoàn toàn có thể vì hắn mà vi phạm kỷ
luật quân đội cùng với pháp luật Liên Bang. Hơn nữa, hắn cho tới bây giờ vẫn
còn một con bài chưa có lật, vẫn chưa phô bày ra ngoài… Đổi lại là bản thân
tôi năm xưa, có lẽ cũng sẽ thử điên cuồng một trận giống như hắn vậy.
Lâm Bán Sơn từ trong chiếc áo khoác màu xám của mình lấy ra một điếu thuốc lá
đặc chế dài hơn bình thường, bật lửa châm, hút mạnh một ngụm, lạnh nhạt cười
nói:
– Năm xưa chúng ta trên chiếu tàu hỏa cao tốc Cao Thiết giữa đường xuống xe,
đã từng đánh giá hắn là một gã thanh niên tuổi trẻ nhưng rất điên cuồng. Hôm
nay xem ra, bản thân hắn rốt cuộc cũng đã có một chút cái loại hương vị của
người bình thường, một chút nho nhỏ mà vô cùng lông bông. Chỉ là không biết
lòng tin tưởng của sự lông bông đó của hắn là phát ra từ cái gì mà thôi?
Nếu như chỉ dùng trí tuệ để mà hình dung cái gã nam nhân Lâm Bán Sơn này, có
lẽ là hơi có vẻ quá mức tầm thường, quá mức nhỏ bé.
Tất cả mọi người bên trong Liên Bang này, cũng chỉ có thể nhìn thấy được sức
chiến đấu của Hứa Nhạc cùng với Tiểu đội 7 là vô cùng lợi hại, sự yêu thích
cùng với tính nhiệt của Tổng Thống tiên sinh đối với hắn, giữa vị lão nhân gia
của Phí Thành cùng với hắn có một tia quan hệ bí ẩn cùng với mơ hồ nào đó…
Nhưng mà không có bất cứ người nào có thể giống như là Lâm Bán Sơn vậy, chỉ từ
một sự kiện ám sát tại Lạc Nhật Châu Đại khu Tây Lâm cùng với những chi tiết
của các sự kiện khác, đã dần dần chạm đến được vấn đề quan trọng nhất.
Người này năm xưa đã vô cùng dứt khoát buông tha cái thân phận người thừa kế
của một gia tộc thế gia trong Thất Đại Gia Tộc, kiêu ngạo cùng với vô cùng tự
tin bội xuất khỏi gia môn, cùng với các bậc cha chú bên trong gia tộc ân đoạn
nghĩa tuyệt. Dựa vào hai bàn tay trắng của chính mình ở dưới tầng chót của xã
hội Liên Bang bắt đầu dốc sức phấn đấu. Trải qua một thời gian dài lăn lộn,
khí độ, ánh mắt trí tuệ mà gia tộc thế gia giáo dục đi ra, hơn nữa loại bản
năng sinh tồn của dã thú mà nhiều năm trong kiếp sống lăn lộn chốn sinh tử tạo
ra, khiến cho hắn có thể rất dễ dàng ngửi ra được một tia mùi vị nguy hiểm
nhất.
Đó cũng chính là một phần tử khiến cho Hứa Nhạc có gan trở nên hết sức lông
bông như thế.
Chính là bất luận hắn có lối suy nghĩ sắc bén kinh diễm mạnh mẽ đến như thế
nào đi chăng nữa, cũng không có biện pháp chân chính phán đoán ra được tận
cùng của sự thật phía sau. Chính là bởi vì cái bộ phận kia đã sớm vượt ra khỏi
khả năng suy nghĩ, sự tưởng tượng của một người bình thường rồi, bản thân nó
lại mang trên mình một loại hơi thở vô cùng thần bí, cho nên hắn cũng chỉ có
thể mang theo một sự nghiêm túc vô cùng, đi cảnh báo chính mình cùng với phụ
thân, cùng với có ý muốn cảnh cáo các đại nhân vật có ý đồ muốn đối phó với
Hứa Nhạc kia… Còn về phần những người có có thật sự tiếp thụ lời cảnh cáo đó
hay không, cũng không nằm trong phạm vi mà hắn có thể khống chế.
Có thể cùng với cỗ Máy vi tính Trung ương Liên Bang quyền lực kia cùng nhau
trao đổi, làm bạn, bản thân lại có được quyền hạn bảo vệ thuộc danh sách bảo
mật cấp độ I. Đây mới chính là tiền vốn lớn nhất của Hứa Nhạc. Cái tiền vốn
này hoàn toàn vượt xa loại lực lượng thần bí bên trong thân thể của hắn, so
với sự chú ý của Tổng thống Mạt Bố Nhĩ tiên sinh cùng với Quân Thần Lý Thất
Phu đứng phía sau lưng của hắn lại càng thêm cường hãn, mạnh mẽ hơn rất nhiều.
Đúng là bởi vì có loại quyền lực này cho phép, cho nên hắn mới dám chính diện
đối mặt khiêu chiến với quyền uy của Thất Đại Gia Tộc Liên Bang. Các đại gia
tộc ngàn đời này cho dù có lợi hại đến thế nào đi chăng nữa, cũng chỉ có thể
giấu ở bên trong những bóng đêm của lịch sử mà ý đồ ảnh hưởng đến tiến trình
phát triển của nhân loại. Mà còn hắn thì lại nhờ cậy vào cỗ Máy vi tính Trung
ương Liên Bang của Cục Hiến Chương kia, ở trên một phương diện ý nghĩa nào đó
mà nói, thì bản thân chính là một phần tử của lịch sử nhân loại rồi.
Thất Đại Gia Tộc Liên Bang, thẩm thấu vào bên trong tất cả các giai tầng của
Liên Bang, có được lực lượng vô hạn cùng với cất chứa vô cùng vô tận, đối với
bất cứ kẻ nào mà nói, thì cũng đều là một sự tồn tại vô cùng cường đại. Nhưng
mà mấy cái gia tộc này nếu như hiện tại muốn nhằm vào Hứa Nhạc khởi xướng bất
cứ hành động nào đó, cho dù những cái hành động này có được che giấu bí ẩn đến
thế nào đi chăng nữa, thì cũng không có cách nào có khả năng đào thoát khỏi sự
theo dõi không chỗ nào không có của cỗ Máy vi tính Trung ương Liên Bang cả.
Hứa Nhạc cùng với đám thuộc hạ vĩ đại kia của hắn, sẽ có được khoảng thời gian
vô cùng đầy đủ, đi hoạch định ra những kế hoạch chính xác nhân, thậm chí là có
thể sử dụng cả cỗ Máy vi tính Trung ương Liên Bang kia nữa, phân tích ra những
kế hoạch, phản kích đối phương, gây cho đối phương sự đả kích lớn nhất.
Thất Đại Gia Tộc Liên Bang ở trong mắt những người bình thường đều là những
tồn tại thần bí mà vô cùng khủng bố. Thế nhưng đối với hắn mà nói, bọn họ cũng
chỉ là vô số những cái quang điểm, được đánh dấu mã số công dân vô cùng rõ
ràng, hoàn toàn nằm trong đồng tử cặp mắt của hắn mà thôi. Chỉ cần hắn nguyện
ý, hắn có thể biết được rõ ràng mỗi một mệnh lệnh mà vị Gia chủ Lâm Gia kia
vừa mới phát ra, có thể đem tất cả những cơ sở ngầm mà những gia tộc này gài
vào bên trong Chính phủ Liên Bang toàn bộ đào bới ra hết. Hắn có thể thoải mái
điều tra ra được bí mật của cái ghế dựa màu đen quen thuộc mà cái vị lão nhân
của Lợi Gia từ trước đến giờ vẫn chưa từng rời người kia là cái gì. Hắn thậm
chí có thể nhìn trộm toàn bộ tất cả mọi nơi bên trong phân nửa phiến vũ trụ
này, ví dụ như là tiến vào trong trang viên của Nam Tương Gia, xem xem cái vị
Nam Tương tiểu thư kia đang làm cái gì…
Đương nhiên, Đệ Nhất Hiến Chương đối với quyền cá nhân của mỗi một công dân
cũng đều có sự bảo hộ tuyệt đối. Tất nhiên nó cũng sẽ hướng về phía những cái
yêu cầu này của Hứa Nhạc mà mang đến những sự bất tiện nhàm chán nào đó, ví dụ
như là đòi hỏi quyền hạn này nọ chẳng hạn… Ít nhất cái mảnh trí tuệ khổng lồ
giấu bên dưới lòng đất Cục Hiến Chương của bản địa Liên Bang kia, cũng thường
xuyên làm ra rất nhiều thứ mà nó tự cho rằng là sự phản ứng về mặt lý niệm khi
trình tự xúc động…
Hứa Nhạc thật sự cũng không muốn đem chính mình biến thành một sự tồn tại vô
cùng khủng bố như thế. Hắn cũng không có cách nào có thói quen xem bản thân
mình giống như là một vị thần linh đứng bên trên tất cả các chúng sinh thế
gian, quan sát hết thảy những sự tốt đẹp cùng với xấu xa nhất của hàng tỷ công
dân trong vũ trụ. Chỉ là, một khi chính bản thân mình cùng với những người ở
xung quanh mình bị lâm vào uy hiếp, hắn sẽ tuyệt đối không ngại vận dụng cái
đại sát khí này.
Ngày thứ ba sau khi buổi điển lễ trao Giải thưởng Tinh Vân kết thúc, bên trong
Liên Bang, bộ phim phóng sự truyền hình ‘Tiểu đội 7’ cùng với những bộ phim
đoạt giải khác không ngừng được tiến hành phát đi chiếu lại khắp các kênh Đài
truyền hình Liên Bang. Mà Lâm Gia, gánh chịu một lần nhục nhã từ trước đến giờ
chưa từng có, thì lại rõ ràng đang lâm vào do dự.
Hứa Nhạc cùng với đám đội viên của Tiểu đội 7 sau khi âm thầm lặng lẽ rời khỏi
trang viên Biệt Hữu Giang Sơn, cũng không có nghênh đón bất cứ hành động điều
tra gì của bên phía Chính phủ Liên Bang, cũng không có bất cứ hành động thanh
trừng trả thù mênh mông cuồn cuộn gì từ các thế lực khác. Chỉ là trong chỗ mơ
hồ, tựa hồ như là có một cỗ phong lôi nào đó đang lặng lẽ súc tích mạnh mẽ
trên bầu khí quyển của khỏa tinh cầu này mà thôi, chẳng biết đến khi nào sẽ
lấy thế lôi đình vạn quân đổ ập xuống, ầm ầm nổ vang, hay là cuối cùng sẽ lặng
lẽ không một tiếng động tiêu tán đi.
Bầu không khí cuồng hoan náo nhiệt của đám dân chúng bình thường cùng với bầu
không khí vô cùng khẩn trương trong thượng tầng xã hội mà cho đến bây giờ bọn
họ vẫn chưa từng nhìn thấy qua, đã hình thành hai thế cục đối chiếu hoàn toàn
rõ ràng với nhau.
Sáng sớm ngày hôm đó, khoảng sáu giờ đồng hồ, vị lão nhân gia mặc bộ quần áo
kiểu cổ xưa bên bờ hồ Phí Thành, dựa theo thói quen hơn mười năm nay của mình,
tay cầm lấy một cây cần câu làm bằng loại lục trúc chắc chắn, ngồi lên trên
mảnh cự thạch quen thuộc ven bên bờ hồ, bắt đầu trầm mặc câu cá, hoặc là đang
ngẫm nghĩ gì đó, hoặc là nói đang tĩnh dưỡng những sự mỏi mệt đã tích lũy sau
những tràng phong vân trên chiến trường hơn mười năm trước đây.
Con trai của ông ta, Tướng quân Lý Tại Đạo, Viện trưởng Học viện Quân sự I của
Quân đội Liên Bang, mang theo vẻ mặt vội vàng từ bên phía Đặc khu Thủ Đô chạy
bề. Khí độ bình tĩnh, nho nhã, trầm mặc của hắn thường ngày, lúc này đã sớm bị
sự sầu lo thay thế.
Sau khi hai cha con quyền lực cực cao trong giới Quân đội Liên Bang này tiến
hành một hồi nói chuyện ngắn gọn mà không có bất luận kẻ nào có thể biết được
nội dung, Lý Tại Đạo quay trở lại tòa nhà chính, gọi đi một cú điện thoại quan
trọng.
Vào tám giờ sáng ngày hôm đó, trong tòa Dinh thự Tổng Thống màu trắng, tọa lạc
cách quảng trường Hiến Chương một cánh rừng rậm, bắt đầu những công tác bận
rộn mỗi một ngày làm việc của mình. Vô số các công văn điện tử đến từ khắp các
khu hành chính khắp nơi trong Liên Bang, các nhân viên cao cấp cũng đều đã tụ
tập lại, chờ đợi lời mời dự họp Hội nghị Liên tịch, cùng với chờ đợi Tổng
Thống Mạt Bố Nhĩ tiến hành xét duyệt cùng với ký tên các văn kiện quan trọng.
Đám quan viên sự vụ sắc mặt ai nấy cũng đều vô cùng nghiêm nghị, tiến hành bàn
bạc. Nội dung đàm phán cũng đều là về cái dự luật quan trọng nào đó mà mười
hai ngày sau bên phía Nghị Viện sẽ tiến hành bàn bạc. Bọn họ sẽ tiến hành suy
tính xác xuất thông qua lần cuối cùng, xác nhận đám Nghị viên từng trải của
Nghị Viện, các nhân viên bên Dinh thự Tổng Thống, thậm chí là Tổng Thống tiên
sinh nữa, đều đã tự mình gọi điện thoại, hoặc là đã giáp mặt nói chuyện trực
tiếp với nhau, đã đạt được một sự chuyển biến nào đó về mặt thái độ của đối
phương.
Vào lúc này, cái vị Chủ nhiệm Bố Lâm, vốn dĩ là phải ở trong phòng họp, thì
lại ra ngoài dự kiến của mọi người, đã một mình rời khỏi tòa nhà biệt thự. Hắn
lúc này đang ở bên dưới tàng cây của một gốc cây hoài kim bên ngoài sân, nghe
những con chim đang ca hát líu lo trên đỉnh đầy, biểu tình vô cùng trầm trọng,
bấm số điện thoại gọi về phía hậu sơn của núi Mạc Sầu, hướng về phía vị phu
nhân kia mà truyền đạt ý kiến của bên phía Phí Thành cùng với của Tổng Thống
tiên sinh.
Thai phu nhân đối với chuyện tình lần này cũng không có phát biểu ý kiến gì
đặc biệt, chỉ là sau khi tiến hành một bữa cơm trưa tự chuẩn bị, Trầm đại thư
ký sau khi đạt được sự đồng ý của bà ta, hướng về phía trang viên bản bộ của
Thiết Toán Lợi Gia, gọi một cú điện thoại.
Cũng không biết là cái vị lão nhân chưởng quản tài chính Liên Bang, thích đội
trên đầu cái mũ quả dưa tròn, thói quen ngồi trên một cái ghế nằm quen thuộc
kia, dùng cái đầu già nua mà giảo hoạt, hoặc nói là sự trí tuệ tràn ngập, ở
trong lòng tiến hành một hồi suy tính như thế nào. Mọi người chỉ biết là, vị
lão nhân Lợi Duyến Cung kia, trước khi tiến hành bữa ăn tối, liền gọi một cú
điện thoại đến trang viên của Lâm Gia.
Sau khi gọi xong cú điện thoại mã hóa này xong, vị lão nhân Lợi Duyến Cung
chậm rãi mà nhếc lên cặp môi già nua của mình, hướng về phía Lợi Tu Trúc, vốn
luôn im lặng đứng bên cạnh ông ta, mang theo chút cảm khái, nói:
– Trước kia ta cũng đã từng nói qua với con rồi… Bên trong Liên Bang cũng đã
từng giáp mặc, cười nhạo cái mũ quả dưa tròn trên đầu này của ta. Không thể
nào tưởng tượng ra được, hiện tại bên trong Liên Bang này, lại vừa có thêm một
tên tiểu tử tên gọi Hứa Nhạc này nữa. Nhìn theo thái độ của phu nhân cùng với
bên phía Phí Thành bên kia, cùng với những chuyện tình biến hóa trong mấy năm
gần đây, ta quả thật có chút tò mò, không biết giữa Hứa Nhạc cùng với cái tên
gia hỏa lúc trước kia, đến tột cùng là có mối quan hệ như thế nào đây?
Lợi Tu Trúc sắc mặt vô cùng bình tĩnh, thế nhưng ở sâu bên trong nội tâm thì
lại là một mảnh khiếp sợ không nói nên lời. Hắn cũng không rõ phụ thân mình vì
nguyên nhân gì lại khuyên bên phía Lâm Gia phải buông tay như vậy. Nhưng mà
chuyện tình này khẳng định cũng không phải là bởi vì bên phía Phí Thành, Dinh
thự Tổng Thống cùng với phía sau hậu sơn núi Mạc Sầu, ba phương kia. Mà hẳn là
một vài cái nguyên hân gì đó mà hắn không biết rõ ràng. Chỉ là lúc này nghe
được đáp án mà phụ thân vừa đưa ra, khiến cho sự khiếp sợ trong lòng của hắn
cũng không có hạ thấp xuống, ngược lại càng thêm mãnh liệt hơn rất nhiều.
Bên trong Liên Bang cư nhiên có người dám có can đảm ở trước mặt mà cười nhạo
cái mũ quả dưa thần thánh không thể nào xâm phạm của phụ thân hay sao? Hắn đã
từng nghe qua phụ thân kể lại đoạn chuyện xưa này rồi, nhưng mà hắn lại vẫn
chưa bao giờ chịu tin tưởng rằng chuyện đó là sự thật. Hơn nữa… Người đó cùng
với tên gia hỏa kia có quan hệ à?
– Lâm Bán Sơn đã từng một lần bội xuất gia môn, gã bà con xa Lâm Viễn Hồ kia
cũng đã chết rồi… Lâm Gia ngoại trừ vị lão gia hỏa kia ra, thật sự cũng không
còn nhân vật nào xuất sắc nữa. Không ngờ ngay cả chuyện tình này cũng không có
nhìn rõ ràng. Bản thân ta thì còn muốn khen ngợi con một chút, trong sự kiện
lần này, biểu hiện của con tốt lắm. Hãy vĩnh viễn nhớ kỹ một điều: Chúng ta là
thương nhân, cũng không phải là sát thủ. Điều này, cái thằng em thứ bảy của
con ngay từ đầu đã hiểu rất rõ ràng rồi. Con cứ việc theo nó mà học tập một
chút.
– Con hiểu rồi!
Lợi Tu Trúc ngữ khí không một chút oán giận trả lời.
– Trên cái thế giới này có lẽ còn có một chút chuyện xưa nào đó, cũng có một
chút bí mật. Nhưng mà chúng ta cũng không nhất thiết phải mạo hiểm mà đi tìm
hiểu xác minh làm gì. Biết những thứ này, như vậy là đủ lắm rồi. Biết nhiều
một chút, có đôi khi chính là một loại tiền vốn.
Vị lão nhân Lợi Duyến Cung mỉm cười nhàn nhạt, nói:
– Nhưng mà nếu như con để cho người khác biết được rằng con biết nhiều, thì
nhất định là sẽ có tai họa sát thân ập xuống đầu con.
Chỉ là đơn giản mấy cú điện thoại, kỳ thật cũng không đơn giản chút nào. Bắt
đầu từ buổi sáng thả câu bên bờ hồ, cho đến bữa cơm trưa bên cạnh bức tranh
giang sơn, cho đến bữa cơm tối, đám đại nhân vật nắm giữ trong tay vô số quyền
lực của Liên Bang, đã vì một sự kiện nào đó đột nhiên phát sinh, đã mất cả một
ngày trời thời gian, dùng để tính toán, căn nhắc cùng với ra quyết định.
Có lẽ là bởi vì sự bày tỏ thái độ hoặc là khuyên bảo của các phương diện các
nơi, khiến cho Lâm Gia, một trong Thất Đại Gia Tộc Liên Bang, đã cảm nhận thấy
một cỗ áp lực rất nhiều năm qua không có xuất hiện qua. Có lẽ là do Lâm Bán
Sơn, cái gã đệ tử xuất sắc đã từng phá cửa mà ra, đứng ở bên ngoài gia môn,
thế nhưng lực lượng của lời nói lại càng ngày càng cường đại hơn nhiều, đã
đích thân nghiêm khắc cảnh cáo, khiến cho các trưởng bối bên trong Lâm Gia,
sau khi trải qua một lúc suy tính thiệt hơn cẩn thận, cuối cùng cũng đã làm ra
một quyết định gì đó. Tóm lại, một hồi xung đột khiến cho chấn động toàn bộ xã
hội thượng tầng Liên Bang này, đã không một tiếng động vô thanh vô tức tiêu
tán đi không còn thấy đâu nữa.
Có một chuyện tình mà không ai biết được, vào đêm hôm đó, cùng ngày với việc
Lâm Gia làm ra quyết định dừng tay, có một cú điện thoại tuyệt mật đến từ phía
Cục Hiến Chương, đã trực tiếp xâm nhập vào bên trong hệ thống liên lạc cá nhân
trong thư phòng của Lâm Gia.
Vị Cục trưởng Cục Hiến Chương, từ trước đến nay cũng rất ít khi cùng với các
nhân vật chính trị Liên Bang hoặc là các vị lĩnh tụ các thế gia ngàn đời trong
Liên Bang, ở bên trong cú điện thoại kia cũng không có nói quá nhiều nội dung
gì cả. Ông ta chỉ là ôn hòa mà nhắc nhở đối phương, có rất nhiều sự tình gì đó
một khi đã bắt đầu, thì liền cũng phải được duy trì tiếp tục. Mà Cục Hiến
Chương từ trước đến giờ chưa bao giờ can thiệp vào các sự vụ cụ thể bên trong
xã hội Liên Bang, có lẽ sẽ bởi vì một vài vấn đề trình tự bất đắc dĩ nào đó,
sẽ phải ra mặt làm ra một ít hành động…
Trong một ngày cảnh xuân nắng chiếu rực rỡ, Hứa Nhạc, nhân vật chính trong sự
kiện ám sát kia, sau khi đã bộc phát ra một hồi oán khí tích tụ đã lâu, lúc
này đã bình tĩnh nhìn về phía dòng suối một màu trắng bàng bạc bên ngoài cửa
sổ xa xa, lộ ra một tia mỉm cười vô cùng khoái trá.
Hắn biết rất rõ ràng, ở phía sau lưng một mảnh cảnh trí bình bình thản thản vô
cùng xinh đẹp thế này, khẳng định là cất dấu vô số những tràng đấu trí đấu lực
của các thế lực chính trị. Nhưng mà hắn cũng không thèm để ý chút nào đến
chuyện này. Lâm Đấu Hải đã bị giam lỏng tại tinh cầu S3. Chung Nhị Lang ở Đại
khu Tây Lâm bên kia, phỏng chừng cũng rất khó có thể rời ra khỏi Tinh cầu vệ
tinh II . Còn Nam Minh Tú, đứa con không nên thân của vị Lãnh tụ Nam Thủy của
Phiến quân kia, đại khái cũng chỉ có thể độ nhật qua ngày một cách gian khổ
tại Thanh Long Sơn mà thôi. Còn bản thân hắn hiện tại, có thể nhìn thấy một
tràng cảnh đẹp bên ngoài cửa sổ như thế này, như vậy cũng đã đủ lắm rồi.
Trong chiếc điện thoại đã được đẩy ra khỏi lỗ tai của hắn một khoảng xa xa,
không ngừng vang lên thanh âm lên án mạnh mẽ vô cùng tức giận. Hứa Nhạc cũng
vô cùng thành khẩn mà nghiêm túc trả lời. Sau đó nghe được thanh âm của vị đại
lão Bộ Quốc Phòng bên kia đầu dây điện thoại vô cùng nghiêm khắc hỏi:
– Nếu như còn có lần sau nữa, cậu sẽ làm như thế nào đây?
Hứa Nhạc sau một thoáng trầm mặc, cũng là vô cùng nghiêm túc trả lời:
– Tôi sẽ trực tiếp ra tay giết hắn luôn.
Trâu Bộ trưởng cũng trầm mặc một lúc sau, chậm rãi nói:
– Tôi coi như là chưa nghe qua những lời này.
Hứa Nhạc bật cười một tiếng, nhìn về phía đối diện bàn ăn, Trâu Úc lúc này
đang hưởng thụ mỹ thực của Lâm Viên bên đó. Hắn liếc nhìn, nói:
– Tôi hiện tại mới dần dần phát hiện ra một điều, tính cách của cô cùng với
Bộ trưởng, thật sự là rất giống nhau.