Một ngọn núi lửa khổng lồ cao ngất bên cạnh Tây Hải trên tinh cầu 5460, dưới
tình huống không có bất cứ dấu hiệu nào, bắt đầu phun trào mãnh liệt khủng bố.
Những dòng sông băng đã tồn trữ hàng mấy ngàn năm ở bốn phía xung quanh ngọn
núi lửa bắt đầu dùng loại tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy được, dần dần
hòa tan ra. Trong phạm vi mấy trăm km vuông xung quanh ngọn núi lửa kia, băng
tuyết cùng với dung nham hỗn hợp lại với nhau, hướng về phía chỗ trũng dần dần
lan tràn ra.
Những nơi mà dòng dung nham hỗn độn này lan tràn qua, trên những cánh đồng
tuyết khổng lồ mà ngay cả một tấc cây cỏ cũng không thể mọc lên được, tức thì
bị vẽ loạn lên thành một mảnh vô cùng hỗn loạn. Dòng nham thạch nóng chảy cùng
cực cùng với những khối băng tuyết rét lạnh tiếp xúc thân mật với nhau, phát
ra những thanh âm đốt nướng xèo xèo. Hơi nước mang theo những mảnh bụi đen
ngòm, điên cuồng hướng về phía bầu trời phun thẳng lên.
Đồng thời đến cùng với hiện tượng núi lửa phun trào, chính là một hồi động đất
mãnh liệt lên đến mười hai độ. May mắn lần này tâm phát xuất ra địa chấn là
sâu cực sâu bên dưới lòng đất, cho nên sau khi truyền lên đến mặt đất, độ chấn
động đã suy giảm vô cùng lớn. Hơn nữa trên bề mặt của khỏa tinh cầu này, đã
tiến hành chiến đấu hơn mười năm trời, ngoại trừ những đầu Robot cùng với các
xe thiết giáp di chuyển trên những cánh đồng tuyết bát ngát, cũng không có quá
nhiều các công trình kiến trúc nhân công nào cả, cho nên vẫn không có tạo
thành quá nhiều tổn thất về mặt con người.
Núi lửa bùng nổ cùng với động dất cũng đã đến, chính là do thiên nhiên hướng
về phía song phương đang kịch liệt chiến đấu trên bề mặt khỏa tinh cầu này
phát ra lời cảnh báo thiện ý nhất của mình. Nhiệt độ độ chỉnh thể trên bề mặt
Bắc bán cầu tinh cầu 5460 này bắt đầu chậm rãi dâng lên. Bên trong loại hiện
tượng thiên văn khiến kẻ khác phải kinh hãi này, tổng cộng bảy chỉnh biên Sư
đoàn bộ đội mặt đất của Quân đội Liên Bang, dùng tốc độ nhanh nhất hướng về
phía Nam bán cầu mà triệt thoái đi.
o0o
Bên cạnh đỉnh băng của khu K22, có một chi bộ đội loại nhỏ của Đế Quốc đang
đóng bên cạnh một khu địa đạo bí mật, chính là chi bộ đội Đế Quốc đầu tiên
phát hiện ra dị động của địch nhân. Bọn họ sớm đã tập thành thói quen chiến
đấu không ngừng không nghỉ suốt cả ngày đêm, lúc này lại ngạc nhiên phát hiện
ra trong khoảng thời gian kéo dàu hơn bốn giờ đồng hồ, mặc dù đạn pháo bên
phía Quân đội Liên Bang vẫn còn không ngừng oanh tạc, thế nhưng chi bộ đội
Liên Bang khó chơi nhất, rốt cuộc cũng không có phát động công kích về phía
mình.
Gã Liên Đội trưởng Quân viễn chinh Đế Quốc thoáng trầm mặc tự hỏi một hồi thật
lâu, sau đó dùng bàn tay không của mình, mạnh mẽ đập một cái lên trên vách
tường công sự bằng xi măng chống rét, ôm theo khẩu súng trường hướng về phía
bên ngoài địa đạo đi ra. Bùn đất nhuộm đầy trên bộ quân trang có chút tổn hại
của hắn, hơi lạnh truyền lên thân thể, khiến cho hắn cảm thấy sự tình lần này
tựa hồ như có chút cổ quái. Bốn phía chiến trường chợt lặng im có chút đáng
sợ.
Gian nan leo lên cái công sự đơn sơ làm bằng dãy khối băng nặng nề dùng để
ngăn chặn những viên đạn của đám người Liên Bang, gã Liên Đội trưởng này đã
dùng khẩu súng chống mạnh lên trên mặt đất, rướn người đứng thẳng dậy. Hắn
nhìn về phía cánh đồng tuyết vô cùng trống trải trước mặt mình, nhìn về phía
Doanh Bộ Liên Bang im lìm lặng lẽ không một tiếng động phía đối diện, giật
mình không biết phải nói lời nào.
Đám người Liên Bang bỏ chạy sao?
Bản thân hắn mấy ngày gần đây bị vây trong chiến đấu thảm thiết liên tục, cùng
với cảm giác áp bức tuyệt vọng, và cảm giác bị vứt bỏ, khiến cho tâm tình gần
như sắp nổi điên lên, trầm mặc thật lâu không nói tiếng nào, sau đó mới xác
nhận đây là sự thật. Hắn đưa tay bốc lên một nắm tuyết trắng, dùng sức lau chà
mạnh trên khuôn mặt tràn đầy bùn đất của mình. Mãi đến khi đem chòm râu lỏm
chởm dưới càm bứt ra sát gốc đến mức sắp sửa đổ máu, mới bị cảm giác lạnh lẽo
làm cho thanh tỉnh trở lại. Hắn mang theo thần tình mừng rỡ như điên, xoay
người nhảy thẳng xuống bên dưới công sự, dùng thanh âm khàn khàn không ngừng
rống lớn với đám thuộc hạ ở phía sau:
– Đám người Liên Bang triệt thoái rồi! Liên Bang triệt thoái rồi!
Đám binh lính Đế Quốc ẩn nấp sâu bên trong công sự thoáng ngẩn người một chút,
có chút không thể tin tưởng nổi, hai mặt nhìn nhau một lúc thật lâu, mới có
thể tiếp nhận được lời nói của Liên Đội trưởng. Bọn họ cũng vô cùng gian nan,
chống đỡ lẫn nhau mà cùng đứng lên, tận tình phát ra những thanh âm cười lớn
pha lẫn với tiếng khóc vui mừng, dùng sức đánh mạnh lưng nhau, ôm chặt lẫn
nhau…
Những thanh âm cười vang, khóc mừng bên trong các khu địa đạo nhỏ hẹp cũng
không thể kéo dài quá lâu, tiếng cười vui, mừng rỡ của mọi người cũng dần dần
trở nên nhỏ dần. Bởi vì tất cả bọn họ đều mơ hồ nghe thấy được một loại thanh
âm kỳ quái mà từ khi đặt chân lên khỏa tinh cầu này cho đến bây giờ, bọn họ
cũng chưa từng nghe thấy qua. Cái thanh âm kỳ quái này đang từ một chỗ nào đó
sâu nhất bên trong con đường địa đạo sau lưng bọn họ truyền dần đến!
Gã Liên Đội trưởng kia nghiêng tai nghe ngóng một lúc sau, đột nhiên sắc mặt
kịch biến dữ dội, quơ tay chụp lấy khẩu súng dựng bên vách tường bên cạnh,
hướng về phía con đường địa đạo sâu bên dưới lòng đất mà phóng đi, rống lớn
một tiếng:
– Chuẩn bị chiến đấu!
Ở sâu bên trong con đường địa đạo mơ hồ truyền đến thanh âm oanh long ầm đùng
khủng bố, cực kỳ trầm trọng hữu lực. Lúc mới bắt đầu thì còn khá xa, cũng
không quá rõ ràng, thế nhưng mà chỉ trong khoảng thời gian cực ngắn sau đó,
thanh âm này đã biến thành một hồi trống trận khủng bố ngay sát bên cạnh.
Đám binh lính Đế Quốc nhất thời đồng loạt nằm rạp xuống mặt đất, khẩn trương
mà hung tàn giương mắt nhìn chằm chằm về phía cổng của con đường địa đạo tối
tâm phía dưới mặt đất. bọn họ cũng không biết những cái thanh âm khủng bố này
là cái gì, nhưng mà theo bản năng lại liên tưởng đến một loại Robot vũ khí
chiến đấu kiểu mới nào đó của đám người Liên Bang. Chỉ có những loại trang bị
hợp kim nặng nề khủng bố như thế, mới có thể phát ra thanh âm khủng bố đến như
vậy. Cũng chỉ có loại giả thuyết như thế tựa hồ mới có thể giải thích được
nguyên nhân vì sao đám Quân đội Liên Bang trên khu sông băng đối diện lại đột
nhiên rút khỏi như vậy.
Thứ đến cũng không phải là những đầu Robot Liên Bang kiểu mới đang cố tình xâm
nhập vào bên trong khu sông băng, thế nhưng lại là một sự tồn tại càng khủng
bố hơn cả so với những đàn Robot của Liên Bang rất nhiều.
Gã Liên Đội trưởng Đế Quốc tiến hành canh giữ ở khu vực phía sau nhất bên
trong địa đạo chợt nghe được một thanh âm khủng bố như tiếng sấm nổ. Đồng tử
của hắn rất nhanh co rụt lại, dựa vào một tia ánh sáng u ám bên trong địa đạo,
nhìn thấy rõ ràng đến tột cùng là cái gì đã phát sinh. Sau đó thân thể hắn bởi
vì quá mức sợ hãi mà trở nên run rẩy kịch liệt khủng bố. Chỉ là hắn căn bản
ngay cả xoay người lại cũng không kịp, cũng không kịp la lên tiếng nào, đã
liền bị mạnh mẽ giã mạnh lên trên bức tường của khu địa đạo, biến thành một
mảnh thi thể huyết nhục mơ hồ.
Dòng thủy dịch lạnh lẽo nặng đến hàng ngàn hàng vạn tấn, mang theo những mảnh
băng cực kỳ sắc nhọn, từ trên đỉnh chóp của khu sông băng tuôn trào, lan tràn
xuống phía dưới vùng trũng, nương theo những dòng mạch nước ngầm do thiên
nhiên tạo thành, dùng tốc độ cực nhanh, ở trên khu vực sông băng bắt đầu tàn
sát bữa bãi. Sau đó, nó rốt cuộc cũng đã tiến vào bên trong mạng lưới đường
ngầm địa đạo khổng lồ bên trong lòng đất mà Quân viễn chinh Đế Quốc đã lặng lẽ
xây dựng trong thời gian hơn mười năm trời. Dưới lực áp bức cực kỳ khổng lồ,
hóa thành một đạo băng lũ thanh thế không thể nào đỡ nổi, dũng mãnh phun trào
ra!
Một tiếng nổ oanh kích khủng bố phát ra, lưu lăng trong khoảnh khắc tiến nhập
vào bên trong các con đường địa đạo của Quân viễn chinh Đế Quốc, không ngừng
va chạm cuồng dã với những bức tường xi măng dọc theo con đường địa đạo, phát
ra những thanh âm nổ vang như sấm đánh, sau đó tiếp tục không một chút cố kỵ,
mạnh mẽ phun trào ra bên ngoài, trên các cửa khẩu đường địa đạo hướng ra bên
ngoài sông băng, hóa thành một đạo suối phun khổng lồ, bên dưới bầu trời xanh
lam chiếu rọi ánh nắng ban mai, dâng lên cao đến hơn mấy chục thước, sau đó
mới không đành lòng mà hạ xuống mặt đất trở lại.
Trong một khoảng thời gian cực kỳ ngắn ngủi, những luồng lưu lăng mang theo
sức nước cực kỳ kinh người, đã phá hủy tất cả những bố trí của con người bên
trong tất cả hệ thống địa đạo. Về phần đám binh lính Đế Quốc bên trong khu vực
địa đạo này không biết bị đẩy đi đến địa phương nào, bên trong khu vực địa đạo
ngay cả một tia vết máu nhỏ nhặt cũng không còn lại một tia.
Mấy phút đồng hồ sau, áp lực bên trong các khe hở trên khu vực sông băng cũng
đã dần dần cân bằng trở lại, những luồng lưu lăng này cũng dần dần bình ổn
xuống. Những con đường địa đạo bên dưới lòng đất của đám binh lính Đế Quốc lúc
này đã chứa đầy những dòng nước lạnh lẽo như băng tuyết. Một mảnh hồ sâu màu u
lam nhìn không thể nào thấy đáy, trên mặt đất thì tràn đầy những mảnh băng sắc
nhọn dày dày đặc đặc cùng với một vài các cấu kiện kim loại nào đó, bị luồng
nước thổi bay lên trên mặt đất, nằm rãi rác khắp nơi.
Nhiệt độ không khí vẫn như cũ không quá cao, cũng không mất quá nhiều thời
gian cho lắm, mấy ngàn vạn tấn nước bên trong khu địa đạo đã lạnh một lần nữa
thong thả ngưng kết lạnh thành băng tuyết. Chờ đợi mấy ngày sau đó, thời điểm
mà nhiệt độ không khí lại một lần nữa dâng lên cực cao, chúng nó mới lại hòa
tan ra, lại sẽ rít gào, cũng lại có lẽ sẽ ngưng kết một lần nữa… Quá trình đó
sẽ lặp đi lặp lại vô số lần, nói không chừng có thể tìm được một cơ hội may
mắn nào đó, phóng thẳng vào bên trong khu vực thảo nguyên hàng sóm cách xa hơn
hai ngàn km về phía phương Nam.
Bên trong khu vực địa đạo u ám lại là một mảnh im lặng tĩnh mịch vô cùng. Ngẫu
nhiên có tiếng nước di chuyển nhộn nhạo, những thanh âm băng nứt vang lên. Địa
phương mà các chi bộ đội Liên Bang huyết chiến không ngừng cũng không thể đánh
hạ được, một mảnh trận địa cuối cùng của Quân viễn chinh Đế Quốc, cứ như vậy
dưới uy lực khủng bố của thiên nhiên, đã cực kỳ dễ dàng thổi quét thành một
mảnh tử địa.
o0o
Những khu căn cứ loại nhỏ ẩn nấp bên trong khu vực sông băng thuộc khu K của
Quân viễn chinh Đế Quốc, toàn bộ đều bị những dòng lưu lăng phá hủy. Lão Tướng
quân An Bố Lý sau khi biết được tin tức bất hạnh này, ông ta dưới sự nâng đỡ
của mấy gã quan cận vệ, chậm rãi đi ra khỏi khu vực đại môn của căn cứ hình
thoi, nhìn về phía bầu trời ở hướng Đông, nhìn thấy cực kỳ rõ ràng những luồng
khói đen núi lửa thổi quét lên mãnh liệt, trên khuôn mặt già nua khắc khổ chợt
hiện lên một tia tình tự vô cùng phức tạp.
– Nếu chỉ là những loại lưu lăng quy mô nhỏ do núi lửa phun trào cùng với
động đất dẫn phát, hẳn là cũng sẽ không lan tràn đến khu vực căn cứ cuối cùng
bên dưới chân của chính mình.
Trong lòng lão Tướng quân im lặng thầm nghĩ.
Nhưng mà tâm tình của ông ta lúc này đã là một mảnh lạnh như băng, biết rằng
đây chỉ là một loại lý do tâm lý để tự an ủi chính mình mà thôi. Nếu như thật
sự chỉ là những dòng lưu lăng loại nhỏ do núi lửa bùng nổ cùng với động đất
tạo thành, đám người Liên Bang vì cái gì lại triệt thoái đây? Bên phía Đế Quốc
cũng không có hệ thống khoa học kỹ thuật tiên tiến cùng với một đầu máy tính
năng lực khủng bố mà tiến hành nghiên cứu trên phương diện này. Nhưng mà bên
phía Liên Bang lại có!
– Hạ mệnh lệnh cho toàn thể bộ đội còn lại đồng loạt xuất động. Vận dụng tất
cả những dự trữ quân giới còn lại cuối cùng, không tiếc hết thảy tất cả mọi
thứ, cũng phải một phen đem đám bộ đội của Quân đội Liên Bang đang triệt thoái
về phía Nam kia bám trụ lại!
– Không cần ý đồ ngăn chặn các đơn vị bộ đội chiến đấu của bọn chúng, một
phen đem mục tiêu công kích đặt ở trên các khu vực hậu cần cùng với hệ thống
công trình điều khiển của bọn chúng!
Ánh mắt vị lão Tướng quân An Bố Lý gắt gao nhìn chằm chằm về phía Nam, giọng
điệu cực kỳ lạnh lùng nói:
– Nhớ kỹ, là không tiếc hết thảy tất cả mọi hậu quả, bất luận là các quân
nhân sĩ quan cấp bậc nào cũng được, ít nhất cũng phải tận lực mỗi người lưu
lại một gã quân nhân Liên Bang cho ta!
– Vâng, Tướng quân đại nhân!
Một gã quân nhân cận vệ bên cạnh ông ta đáp lời.
Lão Tướng quân An Bố Lý nheo mắt lại, ánh mắt nhìn về phía một mảnh tuyết
trắng ngập tràn trước mắt. Những nếp nhăn trên mặt tựa hồ như một tầng băng
tuyết bị gió thổi qua vậy, trầm mặc một lúc lâu sau, mới cất giọng nói thêm
một câu:
– Ta biết các ngươi vốn không sợ chết… Nhưng mà lần này càng không thể sợ
chết… Bởi vì đây có thể chính là cơ hội lần cuối cùng để chúng ta không sợ
chết! Ta cũng sẽ cùng các ngươi chiến đấu!
o0o
Khu vực sông băng trên khỏa tinh cầu này, có địa phương vẫn còn là một mảnh
đêm khuya, có địa phương cũng đã ngênh đón ánh nắng ban mai. Các chiến sĩ còn
sót lại cuối cùng của Quân viễn chinh Đế Quốc trên khỏa tinh cầu này, cũng đều
đồng loạt đi ra khỏi những khu vực địa đạo nhỏ hẹp. Một đám binh lính tàn quân
mệt mỏi, hầu như không còn một chút cấp dưỡng, quân giới trang bị tàn phá sắp
sửa biến thành giẻ rách này, cũng không kịp hít thở thật sâu những luồng không
khí tươi mới đã rất lâu không được tiếp xúc này, liếc mắt nhìn một chút bầu
trời lam nhạt trong vắt đã nhiều ngày không được chứng kiến, sau đó hai mắt
liền mang theo một tia tình tự sâu kín gần như là một xác chết, trầm mặc mà
cường hãn chống đỡ thân thể bạc nhược của mình, giúp đỡ đồng bạn, hướng về bốn
phương tám hướng, tuân theo mệnh lệnh chiến lược mà phóng đi.
Gần một vạn gã binh lính Đế Quốc này cũng không biết trên khỏa tinh cầu này
đang phát sinh ra chuyện gì. Bọn họ thậm chí cũng không biết tại khu vực K có
ngọn núi lửa bùng nổ. Bọn họ đối với một hồi chấn động kịch liệt mấy ngày hôm
trước ở phía xa xa truyền đến là một hồi động đất. Bọn họ chỉ biết đây là mệnh
lệnh của thượng cấp truyền xuống, đây chính là cơ hội cuối cùng bản thân mình
có thể đối với Hoàng đế Bệ hạ thể hiện lòng tận trung. Vì vậy bọn họ liền cầm
lấy súng ống lao ra khỏi địa đạo, ở trên cánh đồng tuyết bằng phẳng, dưới ánh
mặt trời chiếu rọi, đi ngăn chặn, hoặc nói chính xác là truy kích đám bộ đội
Liên Bang, trang bị tiên tiến hơn xa chính mình, quân số cũng gấp mấy chục lần
so với chính mình!
Đây là một loại điên cuồng như thế nào?
o0o
Trên vòm trời trong vắt phía trên cao, những đám mây u ám che khuất không biết
bao nhiêu ngày suốt trong thời gian bão địa từ bùng nổ cũng đã bị những luồng
gió lạnh trên trời cao thổi quét đi hết. Trên vòm trời phương Đông vào buổi
sáng sớm, nhìn xuyên thấu qua tầng khí quyển bên trên bầu trời vốn trong suốt
thanh thấu gần như không có chút gì, có thể mơ hồ nhìn thấy một vài vệt màu
đen nhàn nhạt.
Đó chính là Hạm đội Liên Bang bên trên không trung!
Tại khu vực lối ra vào của khu địa đạo căn cứ cuối cùng trên khu vực đỉnh băng
cao hơn tám trăm thước của Quân viễn chinh Đế Quốc, lão Tướng quân An Bố Lý,
kiên quyết từ chối lời thỉnh cầu quay vào căn cứ của đám thuộc hạ, kiên trì
đứng trong gió tuyết, vì những gã chiến sĩ Đế Quốc anh dũng mà tiến đưa đoạn
đường cuối cùng.
Lúc này phát hiện Hạm đội Liên Bang mạnh mẽ xâm nhập bầu khí quyển, gã sĩ quan
cận vệ cũng không chần chừ nữa, mạnh mẽ đánh ông ta ngất xỉu, ngay sau đó vội
vã mạnh mẽ kéo ông ta vào bên trong khu căn cứ chắc chắn bên dưới lòng đất.
Hơn sáu mươi cột sáng khổng lồ màu trắng ngà, từ trên phần đầu của những Chiến
hạm Vũ trụ của Liên Bang trong nháy mắt phóng ra, khoảnh khắc liền tiến vào
bên trong tầng khí quyển trong trẻo mà nhàn nhạt. Dưới sợ trợ giúp định vị
chính xác của cỗ Máy vi tính Trung Ương Cục Hiến Chương, hung hăng hướng về
phía mảnh đồng tuyết khổng lồ bên dưới oanh kích thẳng xuống.
Cũng không có bất cứ thanh âm quá mức mãnh liệt nào cả, những cột sát công
kích được điều chỉnh công kích với diện tích cực lớn, khiến cho vô số những
binh lính Đế Quốc đang gian khổ cất bước đi trên cánh đồng tuyết khổng lồ bên
dưới hóa thành khói nhẹ, khiến cho vô số băng tuyết hòa tan ra. Những luồng
gió tuyết bị thổi quét đi không còn lại chút gì, cả quá trình không gian như
một mảnh mùa xuân, ngược lại nhìn qua có vẻ như là vô cùng khủng bố như vậy.
Chỉ một tầng công kích Chủ pháo của Chiến hạm Vũ trụ như thế, cơ hồ đã xóa
sạch hoàn toàn tỷ lệ phân phối năng lượng suốt hai năm trong thời kỳ hòa bình
của Liên Bang rồi. Nhưng mà những quân nhân sĩ quan, binh lính Đế Quốc đang
phí công né tránh, thậm chí là hướng về phía bầu trời mắng chửi kịch liệt. Thế
nhưng bọn chúng có chút tuyệt vọng phát hiện, bên trên vòm trời lại có thêm
hơn mười cột sáng màu trắng ngà khủng bố bắt đầu oanh kích thẳng xuống dưới
mặt đất.
Đối mặt với sự điên cuồng của đám Quân viễn chinh Đế Quốc, hành động ứng đối
của Liên Bang cũng là vô cùng điên cuồng.
o0o
Các đơn vị bộ đội mặt đất của bảy Sư đoàn Thiết Giáp của Liên Bang, dưới sự
yểm trợ bất kể hậu quả của Hạm đội Vũ trụ, không ngừng tăng tốc triệt thoái về
phía Nam. Khi nhìn thấy một đám cột sáng màu trắng từ trên trời phóng xuống,
những cảm giác hoài nghi cùng với cảm xúc phẫn nộ đang không ngừng dâng lên
bên trong khu vực quân doanh, trong lúc nhất thời liền biến mất không còn chút
nào.
Đám quân nhân sĩ quan cùng với binh lính vẫn như cũ không biết nguyên nhân
chân chính vì sao lại đột nhiên lui lại. Nhưng mà nhìn thấy Quân đội Liên Bang
không ngờ lại sử dụng quá nhiều năng lượng quặng mỏ phân phối đến như vậy,
phát động một hồi công kích vũ trụ khủng bố rất nhiều năm không thấy qua này.
Bọn họ rất rõ ràng, sự tình nhất định là đã khẩn trương đến một trình độ nào
đó.
o0o
Khoảng ba ngày sau đó, một hồi tổ chức di tản toàn thể lực lượng của Quân đội
Liên Bang lần này, rốt cuộc đã hoàn toàn thành công. Tất cả các chi bộ đội mặt
đất, cũng đều đã thành công rút về bốn khu không cảng quân dụng ở phía Nam bán
cầu. Sau đó Chính phủ Liên Bang khẩn cấp điều động đến vô số Chiến hạm Quân
dụng cùng với dân dụng cập Không cảng, sau đó quay trở về Hạm đội Vũ trụ.
Chỉ có rất ít những chi bộ đội đặc thù cùng với những nhân viên nghiên cứu mới
lưu lại trên mặt đất. Bọn họ phải phụ trách hết thảy những sự kiện phát sinh
trên khỏa tinh cầu này cùng với quan sát diễn biến cuối cùng của Quân viễn
chinh Đế Quốc.
Hứa Nhạc cũng vô cùng kỳ diệu lưu lại nơi này.