Gian Khách – Chương 515: Khẩn cấp lui lại – Botruyen

Gian Khách - Chương 515: Khẩn cấp lui lại

Hứa Nhạc từ trong cơn ác mộng giật mình tỉnh dậy, đột nhiên trong lòng dâng
lên một trận chua xót mãnh liệt, trầm mặc ngồi trên giường ngẩn người cả buổi
không nói tiếng nào.

Không biết nguyên nhân là do hơn mười ngày trước đây cùng Thi Thanh Hải trong
cảnh tuyết đêm cùng nhau uống rượu đến say mềm, một vài cái dịch tiêu hóa
trong cơ thể bất chợt nghịch lưu chuyển đến vài cái tuyến thể nào đó, giống
như là một gã nam nhân bình thường, kiên nghị mà nhiệt liệt, thế nhưng lại
mạnh mẽ hung hăng thương tổn đến dạ dày của hắn khiến cho dạ dày hắn mấy ngày
hôm sau vẫn chưa thể ổn định lại… Hay là bởi vì ba ngày trước đây, Thương Thu
rốt cuộc cũng hoàn thành xong nhiệm vụ thí nghiệm cải tiến con Robot MXT, lúc
này đang trên con đường lữ trình vũ trụ dằng dặc quay ngược trở về Thủ Đô Tinh
Quyển… Hứa Nhạc vẫn còn nhớ rất rõ ràng buổi sáng sớm hôm đó, cô nàng mặc một
bộ quần áo gió dày ấm, mang đôi giày đi tuyết chuyên dụng, giống như là một
đầu mèo hoang vô cùng ham chơi, cứ hai ba bước đi lại dậm dậm nhẹ chân mấy
cái… Loại hình ảnh thập phần đáng yêu đó, khiến cho loại cảm xúc của Hứa Nhạc
trở nên tích tụ mơ hồ trong lòng.

Liền đúng vào lúc này, trong đầu hắn bất chợt xuất hiện lời thỉnh cầu liên hệ
chủ động của cỗ Máy vi tính Trung ương Liên Bang kia… Kể từ đêm hôm trước, sau
khi đưa ra lời yêu cầu về phương diện chủ động tâm tình, nhưng lại không được
chấp nhận, lão già kia lại bắt đầu một lần nữa u oán trở lại kiếp sống cô đơn
vắng vẻ của mình. Phàm là những lúc muốn cùng Hứa Nhạc nói chuyện phiếm gì đó,
lần nào cũng trước tiên giả vờ gõ gõ mấy cái lên một cánh cửa hư vô không hề
tồn tại trong đầu của Hứa Nhạc.

Sau khi chấp nhận lời thỉnh cầu liên lạc của lão già kia, Hứa Nhạc nhìn thấy
trong đồng tử mắt phải của mình chợt hiện lên một hàng văn tự ngắn gọn rõ
ràng, cộng với những hình ảnh ba chiều lập thể giả thiết, mồ hôi lạnh trong
khoảnh khắc từ sau lưng hắn không ngừng tuôn ra, một phen đem phiến quân trang
vốn màu xanh đem nhuộm đẫm thành một màu đen như mực bình thường. Lúc này hắn
mới hiểu được, hóa ra những cảnh tượng khủng bố bên trong cơn ác mộng vừa rồi
của mình, hóa ra lại là sự thật, chính là lão già kia thông qua con chip vi
mạch sau gáy mà kêu gọi hắn.

Không kịp chất vấn cỗ Máy vi tính Trung ương Liên Bang của Cục Hiến Chương kia
vì cái gì lại không lịch sự, trước khi được sự đồng ý của chính mình liền tiến
vào trong cảnh mơ của mình như vậy, Hứa Nhạc mang theo biểu tình ủ dột, vội
vàng hất chăn nhảy xuống khỏi giường, tùy tiện khoác lên trên người mình một
kiện áo khác, sau đó liền chạy ra khỏi phòng. Hắn đội luôn một màn gió lạnh
chạy đến trước cửa phòng của Thi Thanh Hải, một cước đem cánh cửa phòng gã
huynh đệ thân thiết đá văng đi. Thò đầu vào rất nhanh nói mấy câu gì đó, sau
đó lại nhằm về phía doanh địa của Doanh Bộ, không một chút do dự ấn động cần
tập hợp khẩn cấp bên trong phòng chỉ huy của Doanh Bộ.

Trong khoảnh khắc, thanh âm cảnh báo bén nhọn chói tai vang lên, xuyên thấu
một màn bóng đêm đem kịch cùng với một vài mảnh bông tuyết nhàn nhạt, truyền
ra khắp cả toàn bộ khu vực Doanh Bộ. Bất luận là quân nhân chỉ huy của Doanh
đoàn I Sư đoàn Thiết giáp 17 mới trọng tổ hay là các chiến sĩ của Doanh đoàn
tiền trạm của bộ đội Thanh Long Sơn đều nhất thời bừng tỉnh. Tuy rằng trong
lòng mọi người đều là cực kỳ khó hiểu, nhưng mà cũng không có bất luận kẻ nào
mở miệng hỏi đã xảy ra chuyện gì, chỉ là trầm mặc mà vô cùng nhanh chóng mặc
lên người quân trang cùng với trang thiết bị chiến đấu, hướng về phía khu vực
bãi đất cánh đồng tuyết phía trước khu Doanh Bộ mà rất nhanh chạy bộ đến.

Hách Lôi đội lên chiếc mũ quân dụng, đem khẩu súng lục H12 vô cùng chuẩn xác
cắm thẳng vào trong bao đựng súng bên hông mình, cau mày nhìn Hứa Nhạc bên
cạnh, nói:

– Giáo quan, nếu như đây chỉ là một lần diễn tập, tôi nghĩ chúng ta rất khó
có thể giao phó với đám gia hỏa đột ngột bị đánh thức này đâu!

Trong mấy ngày gần đây, các chi bộ đội mặt đất của Liên Bang vẫn một mực ý đồ
muốn phá hủy những tàn dư cuối cùng còn sót lại của Quân viễn chinh Đế Quốc.
Nhưng mà đám người Đế Quốc kia lại dựa vào những tình tự điên cuồng tuyệt vọng
khi sắp chết, mượn dùng những khu căn cứ còn sót lại trong khu sông băng, vốn
luyến của hơn mười năm trời mày mò chuẩn bị, dưới sự chỉ huy theo phong cách
âm lãnh tàn nhẫn, thậm chí có thể nói là tự mình hại mình của vị lão Tướng
quân An Bố Lý kia, đúng là vẫn nửa bước không hề nhường cho, dùng hết thảy các
thủ đoạn chiến đấu, thậm chí là vận dụng cả loại chiến thuật lấy thịt đè người
nguyên thủy mà tàn nhẫn để phản kháng…

Một hồi chiến tranh cuối cùng lại có sự phản kháng điên cuồng dị thường. Trên
chiến trường sông băng rộng đến hơn bảy trăm km vuông, mỗi giây mỗi phút cũng
đều có người ngã xuống chết đi. Các chi bộ đội Liên Bang vốn dĩ chiếm ưu thế
tuyệt đối về mặt chiến lược, dưới sự ngăn chặn điên cuồng khủng bố của đám
người Đế Quốc, thế nhưng lại có chút sợ hãi. Khoảng hơn mười ngày trước đây,
thậm chí ngay cả Đỗ Thiếu Khanh cũng bị bức bách hạ lệnh cho Sư đoàn Thiết
giáp 7 phải chậm lại tốc độ tiến hành thanh tiễu của chính mình.

Chẳng qua chuyện này cùng với Doanh đoàn I của Sư đoàn Thiết giáp 17 cùng với
chi bộ đội Thanh Long Sơn, vẫn còn chưa có phiên hiệu chính thức kia, không hề
có chút quan hệ nào. Bọn họ mãi cũng không có tiến vào khu vực chiến trường vô
cùng kịch liệt kia. Hơn nữa một khi đã đến tình huống như hiện tại, đám Quân
viễn chinh Đế Quốc kia cho dù có là thần tiên đi chăng nữa, cũng không cách
nào xuyên thấu qua được chi bộ đội thanh tẩy phía chiến địa kia, phá được vòng
vây, chém giết đến Doanh Bộ của bọn họ. Cho nên buổi tối hôm nay đột nhiên lại
vang lên chuông yêu cầu tập hợp khẩn cấp như vậy, khiến cho rất nhiều người
cũng có chút nghi hoặc không rõ, không biết đến tột cùng là đã xảy ra chuyện
gì.

– Thông tin tuyệt mật quyền hạn cấp độ 2. Thật sự xin lỗi, tôi không thể tiết
lộ cho anh bất cứ tin tức gì. Chỉ là tin chắc rằng mệnh lệnh chính thức không
bao lâu nữa sẽ được chuyển xuống ngay thôi. Tập hợp khẩn cấp là muốn giúp mọi
người có thêm thời gian trước tiên chuẩn bị tốt một chút mà thôi.

Bên tai của Hứa Nhạc truyền đến tiếng bước chân dày đặc dồn dập, cùng với
tiếng máy móc của các chiếc xe thiết giáp, những đầu Robot khởi động… từ bốn
phương tám hướng không ngừng vang lên. Sau khi thoáng trầm mặc trong chốc lát,
mới quay sang Hách Lôi bên cạnh, nghiêm túc nói một câu.

Quân lệnh tập hợp toàn quân khẩn cấp cũng chỉ có thể do quân nhân sĩ quan cao
cấp nhất chỉ huy bộ đội mới có thể hạ đạt xuống mà thôi. Hành động lúc trước
của hắn tuy rằng cũng không phải là vượt cấp, thế nhưng cũng đã cực kỳ nghiêm
trọng vi phạm kỷ luật của bộ đội Liên Bang rồi. Nhưng mà bản thân Hách Lôi lại
biết rõ Giáo quan của mình là nhân vật như thế nào. Hơn nữa lại nhìn thấy trên
mặt của Giáo quan còn có một vẻ ngưng trọng nhàn nhạt vô cùng hiếm thấy, đại
não cũng rất nhanh chuyển động lên một trận, cảnh giác đề phòng đối với đại sự
sắp sửa phát sinh.

Năm xưa khi Hứa Nhạc từng còn tại Thủ Đô Tinh Quyển, từng một mình đối mặt với
cả giai tầng xã hội Liên Bang, hoặc là khi gia nhập tiền tuyến, đối mặt với
thiên quân vạn mã, nhưng mà ngay cả mí mắt cũng không thèm chớp lấy một cái…
Nhưng mà cái tin tức tối ngày hôm nay cỗ Máy vi tính Trung ương Liên Bang
chuyển đến cho hắn, lại khiến cho hắn trong lòng bất an mãnh liệt. Bởi vì lần
này, kẻ địch mà bọn họ sắp sửa phải đối mặt, chính là thứ tồn tại vĩ đại nhất,
cũng là thứ vô hình nhất, nhưng mà cái tồn tại đó cũng chưa bao giờ bởi vì cảm
giác hỉ nộ ái ố của nhân loại mà thay đổi phương thức làm việc của mình… Đó
chính là thiên nhiên!

o0o

Đồng thời với việc bên trong Doanh đoàn I của Sư đoàn Thiết giáp 17 cùng với
chi bộ đội của Thanh Long Sơn vang lên mệnh lệnh tập hợp khẩn cấp bên dưới
cánh đồng tuyết, thì tại cuối một con đường cụt trên một đại lộ thuộc Đặc khu
Thủ đô trên tinh cầu S1 của Thủ Đô Tinh Quyển, trong một tòa kiến trúc khổng
lồ, được dân chúng Liên Bang tôn sùng xem như là Thánh địa, cũng đồng thời
vang lên thanh âm cảnh báo bén nhọn mà mấy trăm năm qua cũng chỉ vang lên lần
này là lần thứ ba!

Cục trưởng tân nhậm Thôi Tụ Đông của Cục Hiến Chương vừa mới thoải mái pha
xong một tách trà lài khoái khẩu sau khi giao ban, thế nhưng lúc này lại cũng
không có bất cứ tâm tình gì để mà nhấm nháp mùi hương thơm ngát của loại hoa
cúc hoàng nhã. Hắn thu hồi ngón tay đang ấm trên nút khởi động cảnh báo, nhìn
lên kết quả tính toán thể hiện trên màn hình tinh thể lỏng khổng lồ trên
tường, nhịn không được lắc lắc đầu mấy cái. Trong lòng thầm nghĩ, cuộc đời này
của mình lại có cơ hội nhìn thấy được cảnh tượng đồ sộ nhất của toàn bộ cõi vũ
trụ này, quả thật có thể xem như là tam sinh hữu hạnh. Chỉ là không biết các
chiến sĩ Liên Bang ở trên khỏa tinh cầu kia, có thể có đủ thời gian mà toàn bộ
rút lui khỏi trước khi đại nạn giáng xuống hay không? Giờ phút này trong lòng
hắn cũng chỉ có thể mong chờ kết quả suy tính của lão già kia không nên có sự
chênh lệch quá mức nào…

Lời cảnh báo của cỗ Máy vi tính Trung ương Cục Hiến Chương ngay lập tức truyền
thẳng về phía Văn phòng Tổng Thống. Tổng Thống Mạt Bố Nhĩ tiên sinh đang cùng
Đệ nhất Phu nhân dùng điểm tâm, trên khuôn mặt ngăm đen của ông ta chợt hiện
lên một tia nghi hoặc, sau đó lập tức quay sang hỏi vị Chủ nhiệm Bố Lâm ngay
bên cạnh mình:

– Các chiến sĩ của chúng ta có thể rút khỏi nơi đó kịp hay không?

– Dựa theo kết quả tính toán cẩn thận, quá trình khởi động của hiện tượng lưu
lăng trên tinh cầu 5460 cũng cần một khoảng thời gian rất dài mới có thể hoàn
thành. Vừa rồi Bộ Quốc Phòng cũng đã lâm thời đưa ra quyết định, đem chi Hạm
đội Liên Bang đang trú đóng trên Hành lang Gia lý cùng với các hạm đội chiến
đấu trên tinh hệ của hai hành tinh 3320 và 163 toàn bộ điều động qua bên phía
5460. Hơn nữa Chủ tinh hành chính Tây Lâm cũng đã dùng toàn bộ năng lực vận
chuyển đầu nhập về phía bên đó. Quá trình rút lui của các chi bộ đội hẳn cũng
không có vấn đề gì.

Chủ nhiệm Bố Lâm trẻ tuổi bình tĩnh mà rõ ràng chính xác báo cáo lại cho Tổng
Thống tiên sinh. Khẽ dừng lại một chút, sau đó mới tiếp tục nói:

– Hiện tại vấn đề cần phải suy nghĩ chính là trong khoảng thời gian mà chi bộ
đội tiến hành rút về khu căn cứ Hạm đội Vũ trụ, chi lực lượng Quân viễn chinh
Đế Quốc còn sót lại cuối cùng trên 5460 có thể nào không tiếc hết thảy hậu
quả, tìm mọi cách ngăn cản, kéo dài thời gian rút lui của các chi bộ đội chúng
ta hay không? Còn nữa, chính là… Dù sao đây cũng là lần thứ chín từ khi Liên
Bang thành lập, chúng ta có thể chứng kiến được hiện tượng lưu lăng trên tinh
cầu 5460 này… Đây cũng là hành tinh duy nhất có xuất hiện kỳ tượng như thế
này, mà lần xảy ra trước đó chính là đã gần ba ngàn năm rồi… Hẳn là bên phía
Viện Khoa Học Liên Bang nên nhân cơ hội này mà triển khai một lần Đại hội Thảo
luận Học thuật…

– Thứ mà tôi quan tâm cũng không phải là mấy cái này!

Tổng Thống Mạt Bố Nhĩ hướng về phía Đệ nhất Phu nhân biểu tình khẩn trương mỉm
cười trấn an một cái, sau đó mới quay đầu lại lạnh lùng nói:

– Cái mà tôi quan tâm chỉ là hậu quả của lần này. Mỗi một chiến sĩ anh dũng
của chúng ta cũng không được phép chết trong đám nước đá chết tiệt kia được!
Nói cho bên phía Bộ Quốc Phòng, nếu như đám người Đế Quốc kia thật sự có ý đồ
muốn kéo dài thời gian các chi bộ đội chúng ta rút về phía sau, như vậy ra
lệnh cho Hạm đội Vũ trụ vận dụng Chủ pháo trực tiếp bắn xuống, một phen đem
toàn bộ đám thỏ con Đế Quốc kia chạy hết trở về trong băng động của bọn chúng
đi!

Chủ nhiệm Bố Lâm khẽ rùng mình một cái, theo bản năng cất tiếng phản đối:

– Nhưng mà thời gian rút lui của chúng ta vẫn còn tương đối đầy đủ. Cho dù
đám người Đế Quốc có thể kịp thời hiểu được chuyện gì xảy ra, thế nhưng bọn họ
cũng không có bất cứ biện pháp hữu hiệu nào để mà ngăn cản chúng ta lùi lại
được. Chủ pháo Chiến hạm Vũ trụ một khi trực tiếp bắn xuống, hiệu quả cũng
không phải là rất đáng kể… Hơn nữa tiêu hao thật sự quá mức nghiêm trọng rồi.
Mức phân phối năng lượng di chuyển vũ trụ của Liên Bang chúng ta năm nay, trên
thực tế đã thâm hụt đến hơn bảy mươi phần trăm rồi!

– Có thể để cho đám tiểu tử quang vinh này an toàn quay trở về, so với loại
sự tình phân phối năng lượng di chuyển vũ trụ còn quan trọng hơn rất nhiều!

Tổng Thống Mạt Bố Nhĩ dùng thanh âm hùng hậu mà vô cùng kiên định hạ nói một
câu:

– Thay ta liên hệ, thỉnh cầu bên phía Thai phu nhân một chút, về chuyện tình
phân phối năng lượng… Bên phía Chính phủ cần bà ta trợ giúp một chút!

o0o

Trong tòa nhà Tổng bộ của Bộ Quốc Phòng.

Bộ trưởng Trâu Ứng Tinh, trên mặt đeo cặp kính lão, cẩn cẩn thận thận đọc kỹ
lại một lần nữa bản báo cáo mà bên phía Cục Hiến Chương vừa mới đưa qua, nghe
Tiêu thư ký đọc lại chỉ thị mà bên phía Văn phòng Tổng Thống vừa mới truyền
đến, trên gương mặt hơi có chút mệt mỏi nhàn nhạt chợt hiện lên một tia mỉm
cười, nói:

– Dựa theo ý kiến của Tổng Thống tiên sinh, lập tức định ra kế hoạt rút lui
toàn diện, thỉnh cầu Chung Tư lệnh định đoạt. Ta tin tưởng rằng, ông ta cũng
sẽ vô cùng thích thú đối với cái phần lễ vật tuyệt hảo thiên nhiên ban cho
Liên Bang lần này.

o0o

Trong tòa nhà Bộ Tư Lệnh Quân đội Liên Bang trên Chủ tinh Tây Lâm.

Chung Sấu Hổ dùng hai đầu ngón tay có chút gầy yếu của mình, không ngừng xoa
xoa hai hàng lông mày hoa râm của mình. Ông ta nhìn thấy bức văn kiện đánh dấu
tuyệt mật vừa mới chuyển đến trên màn hình máy vi tính cá nhân của mình, một
lúc thật lâu trầm mặc không nói lời nào, cuối cùng trên khóe miệng kiên nghị
cũng toát ra một nụ cười mang theo cảm xúc phức tạp.

Ông ta mang quân hàm Thượng Tướng đi ra tiền tuyến, trực tiếp chỉ huy một lần
tấn cuông cuối cùng của bộ đội Liên Bang đối với Quân viễn chinh Đế Quốc. Bản
thân ông ta cũng có đầy đủ sự tự tin cùng với kiêu ngạo, lần hành động quân sự
Thắng Lợi lần này, chắc chắn là sẽ thành công. Nhưng mà tình huống hoàn toàn
bất đồng với trên tinh cầu 3320 cùng với tinh cầu 163, đám bộ đội Đế Quốc còn
lại trên tinh cầu 5460 chính là ít nhất, thế nhưng cái lão Tướng quân Đế Quốc
An Bố Lý kia, lại có thể mạnh mẽ dựa vào một đám bộ đội tan tác kia, kiên trì
đánh đến một trình độ như thế này. Mặc dù là chính bản thân Chung Tư lệnh ông
ta tự mình đi tọa trấn, nhưng cũng không dám vỗ ngực tự tin mà nói, dưới tình
huống tất thắng như thế này, lại có thể chết ít đi vài gã chiến sĩ Liên Bang
được.

– Đây thật sự là một kinh hỉ lớn!

o0o

Vào thời gian rạng sáng, Doanh đoàn I của Sư đoàn Thiết giáp 17 quả nhiên nhận
được mệnh lệnh khẩn cấp đếm từ Bộ Chỉ Huy tiền tuyến. Cái quân lệnh điện tử
khẩn cấp này chính là do Dịch Phó Tư lệnh tự mình ký tên, yêu cầu tất cả các
chi bộ đội mặt đất đang tham chiến phải ngay lập tức rút lui khỏi khu vực sông
băng của khu Cực Bắc. Các chi bộ đội cần phải tiến hành công tác hợp tác chặt
chẽ lẫn nhau, đồng thời cũng phải bảo trì cảnh giác tối đa với đám Quân viễn
chinh Đế Quốc, mặt khác cùng lúc phải dùng tốc độ nhanh nhất, toàn bộ triệt
thoát về đến địa điểm định sẵn trong quân lệnh.

Những lời nói trong bản quân lệnh khẩn cấp này đặc biệt phi thường lạnh lùng,
kịch liệt, không cho phép tất cả các chi bộ đội tham chiến đưa ra bất cứ lời
dị nghị gì. Vì thế chỉ trong vòng thời gian ba tiếng đồng hồ ngắn ngủi, các
chi bộ đội Liên Bang, đang bên trong các khu sơn cốc băng giá, trong các hầm
băng, trong các địa đạo dưới lòng đất âm u, hoặc trong gió bão trắng xóa, cố
gắng sưu tầm tông tích của Quân viễn chinh Đế Quốc còn sót lại, cũng đều bắt
đầu rất nhanh mà không chút hỗn loạn, dần dần thoát ly khỏi khu vực chiến đấu,
hóa thành vô số những đạo đường cong màu đen, ở trên khắp các nơi của cánh
đồng tuyết một đường quay trở về phía Nam.

o0o

Doanh đoàn I của Sư đoàn Thiết giáp 7 cùng chi bộ đội tiền trạm của bộ đội
Thanh Long Sơn ở cùng một chỗ với Hứa Nhạc, bởi vì một cái cửa sau thần bí nào
đó, cho nên đã sớm nhất làm tốt công tác chuẩn bị triệt thoái. Thậm chí ngay
cả trước khi mệnh lệnh của Bộ Chỉ Huy tiền tuyến truyền đến, Hứa Nhạc đã bắt
buộc Hách Lôi hạ lệnh, để hai chi bộ đội cùng nhau mạnh mẽ lùi về phía Nam hơn
ba mươi km.

– Đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì?

Hách Lôi ngồi trong chiếc xe thiết giáp chỉ huy, vẻ mặt cực kỳ phức tạp, nhìn
những chi tiết vô cùng rõ ràng bên trong bản quân lệnh trên màn hình máy tính
điều khiển, trong lòng trăm mối nghi hoặc không được giải đáp. Nếu như nói
thượng tầng Quân đội Liên Bang đang chuẩn bị bố trí một hồi kế hoạch chiến
tranh mới nào đó, một quân nhân sĩ quan cao cấp như hắn cho dù không thể biết
được ý đồ chiến lược, nhưng khẳng định cũng sẽ nghe được chút phong thanh nào
đó, đoán ra được một ít chi tiết của vấn đề. Tuyệt đối cũng sẽ không giống như
tối hôm nay vậy, toàn quân rút lại một cách không chút rõ ràng, hồ đồ cực đại.

Những quân nhân sĩ quan cùng với binh lính Liên Bang có cùng mối nghi vấn với
hắn quả thật có rất nhiều. Quân nhân sĩ quan cùng với các chiến sĩ của các chi
bộ đội mặt đất tham chiến, mắt thấy dưới tình huống trả giá bằng vô số hy sinh
và máu tươi của các chiến hữu, đồng đột, cuối cùng đám tàn binh của Quân viễn
chinh Đế Quốc mới có thể bị áp cho yếu ớt một chút, bất cứ lúc nào cũng có thể
hoàn toàn sụp đổ… Kết quả là thượng cấp chỉ hạ xuống một đạo mệnh lệnh, liền
phải gấp rút hành quân triệt thoái về phía Nam, rời xa ánh rạng đông của thắng
lợi, thật sự là có chút khiến kẻ khác không thể chấp nhận nổi.

Vì phòng ngừa cảm xúc khủng hoảng sẽ lan tràn trong các chi bộ đội mặt đất,
thượng tầng Quân đội Liên Bang tận lực đem cái tin tức này nghiêm mật khống
chế trong phạm vi nhỏ nhất. Trong các chi bộ đội mặt đất, cũng chỉ có không
đến năm gã quân nhân sĩ quan chỉ huy cấp bậc Tướng quân mới được phép biết
được nội tình lần này. Thế nhưng kẻ đầu tiên trong toàn bộ Liên Bang biết được
chuyện này, chính là Hứa Nhạc, lại vô cùng thấu hiểu, đồng thời đồng ý với
cách làm này của Bộ Chỉ Huy tiền tuyến. Chỉ là khi đối mặt với vô số ánh mắt
khó hiểu của mọi người bốn phía nhìn chằm chằm về phía mình, quả thật cảm thấy
áp lực hơi chút lớn!