Đây là một thời tiết mang đậm ý tứ mùa thu mạnh mẽ. Trong những khu rừng rậm
nguyên thủy rậm rạp thậm chí còn có chút không gian chật chội tràn đầy những
màu sắc vàng óng ánh rợi tầm mắt. Trên những nhánh cây không ngừng có những
chú sóc nhỏ chuyền cành rất nhanh, bộ dáng bận rộn vui vẻ đánh thành từng đôi
cùng làm việc, chuẩn bị cho buổi tiệc tối thịnh cuối cùng của một năm, cũng
như tràn đầy chất dinh dưỡng, trước khi bước vào thời kỳ ngủ đông dài hạn. Bên
cạnh phiến rừng rậm này đã có những mảnh đóng tuyết trắng muốt. Bắt đầu từ chỗ
này nhìn về phía hướng Bắc xa xôi, phía bên ngoài cửa cốc xa xa là những dãy
tuyết sơn kéo dài giống như là một cái sao chổi cùng với những tầng sông băng
sáng loáng, phát ra một màu phiếm lam nhàn nhạt có thể dùng mắt thường mà quan
sát được.
Trong doanh địa lâm thời của Sư Bộ Sư đoàn Thiết giáp 17 mới trọng tổ, trong
khu căn cứ vòm tròn khổng lồ ở bên cạnh khu rừng rậm. Nơi này trước đây vốn dĩ
là khu căn cứ do đám Quân viễn chinh Đế Quốc bỏ công xây dựng trong hơn mười
năm trời, dưới những trận tàn sát bừa bãi của Quân đội Liên Bang không ngừng
giáng xuống, khu vực chủ chốt cũng đã bị tàn phá khá nặng nề, nhưng mà lại vẫn
như cũ có rất nhiều khối kiến trúc ngoại vi được bảo tồn tương đối hoàn hảo.
Bên trong một gian phòng ở tầng thứ ba của khu căn cứ vòm tròn, hơn mười gã
quân nhân sĩ quan cao cấp của Quân đội Liên Bang đang giương mắt nhìn chằm
chằm vào màn hình thông tin liên lạc đột nhiên mất đi tất cả thanh âm, khuôn
mặt ai nấy đều có chút cứng ngắc, ngay sau đó đồng loạt quay đầu lại, nhìn về
phía vị Sư Đoàn trưởng đại nhân lúc này đang ngẩn người ra trên ghế làm việc
chuyên dụng của ông ta.
Bọn họ ai nấy cũng đều biết rất rõ ràng, trên đời này cũng không ai quản nổi
được cái vị cấp bậc Phó Sư Đoàn trưởng, Tổng Giám đốc Kỹ thuật trẻ tuổi cường
đại kia cả, nhưng mà nơi này dù sao cũng là Quân đội Liên Bang, vị Trung Tá
Hứa Nhạc kia không ngờ cứ như vậy mà chủ động chặt đứt thông tin liên lạc với
Sư Bộ… Chuyện này thật sự là có chút khó tiếp nhận nổi. Càng quan trọng hơn
nữa chính là, đám quân nhân sĩ quan cao cấp này đoán được cái chi tiểu đội thí
nghiệm Robot ở phương Bắc xa xa kia lúc này đang chuẩn bị làm cái gì… Cho nên
biểu tình mọi người ai nấy cũng đều vô cùng trầm trọng, thật sự muốn biết Sư
Đoàn trưởng đại nhân sẽ làm ra phản ứng như thế nào.
Sư Đoàn trưởng Sư đoàn Thiết giáp 17 mới trọng tổ, vị Thiếu Tướng Vu Lâm Hải,
nổi danh là nhân vật hiền lành nhất của Quân đội Liên Bang, dưới vô số ánh mắt
nghi hoặc của đám thuộc hạ nhìn mình, thoáng trầm mặc một lát, sau đó ngoài dự
liệu của tất cả mọi người, mắt đầu nở nụ cười nhàn nhạt, trong nụ cười cũng
không có một tia tự giễu hay bất đắc dĩ nào cả, nói:
– Trung Tá Hứa Nhạc ngay cả tiểu tổ của Cục Hiến Chương cũng dám chạy vào
đánh người, cho nên chuyện này tôi cũng không ngoài ý muốn chút nào.
Nhìn thấy phản ứng như thế của Sư Đoàn trưởng, đám quân nhân sĩ quan cao cấp
của Sư Bộ đều cảm thấy có chút khác thường, chợt suy nghĩ cẩn thận một chút,
sau đó cũng có chút không được tự nhiên mà cúi đầu xuống, trong lòng thầm nghĩ
mình nên sớm đoán được, cái vị Sư Đoàn trưởng hơi béo mà ôn hòa này, căn bản
là không có đủ khả năng cũng như có đủ sự quyết đoán để mà làm ra chuyện gì
cả.
Nhưng mà đúng vào lúc này, vị Sư Đoàn trưởng Vu Lâm Hải kia lại vượt ra ngoài
sự dự kiến của tất cả mọi người, ôn hòa nở nụ cười nói:
– Thông báo cho Đại Đội trưởng Hách Lôi, bảo Doanh đoàn I của hắn tiến vào
trạng thái sẵn sàng chiến đấu, trong vòng thời gian bốn tiếng đồng hồ làm tốt
công tác chuẩn bị tiến quân về phía hướng Bắc… Đám tiểu tử sĩ quan tham mưu,
hướng về phía phương hướng vũ trụ mà bão địa từ yếu nhất, tiến hành xác định
thông tin liên lạc… Định vị phương vị chính xác của chi bộ đội Doanh đoàn I
Đặc biệt kia. Doanh đoàn 2, Doanh đoàn 3, theo phương hướng của Phá Lăng Cơ,
hướng về phía Tây Bắc, chậm rãi di chuyển sát về phía đó. Chú ý, cách xa đám
gia hỏa của Sư đoàn Thiết giáp 7 kia một chút. Nếu như ***ng phải Doanh đoàn
của cái tên Đông Phương Phái kia, không cần để ý tới hắn.
Đám quân nhân sĩ quan cao cấp đang ngồi trong phòng nhất thời kinh ngạc nhìn
về phía Sư Đoàn trưởng, không thể nào trong khoảng thời gian ngắn có thể tiêu
hóa được những từ ngữ mà vị Sư Đoàn trưởng kia vừa mới nói ra… Sư Đoàn trưởng…
Đây chính là đang chuẩn bị phóng ra toàn bộ Sư đoàn Thiết giáp 17 để tiến hành
trợ giúp sao? Đây chính là vị Sư Đoàn trưởng vô dụng, cái vị mà trong mắt của
mọi người suốt ngày chỉ biết lo chuyện ăn uống, nấu nướng, mỗi khi nói chuyện
với cấp dưới đều luôn là sử dụng lời nói ôn nhu nhỏ nhẹ, ngây ngô cười liên
tục, không hề biết quyết đoán chút nào sao?
Vị Sư Đoàn trưởng sớm đã im lặng sau khi ban phát xong một loạt mệnh lệnh của
chính mình, đưa tay lên gãi gãi mái tóc hoa râm trên đầu của mình, nhìn về
phía đám thuộc hạ đang há hốc miệng hai mặt nhìn nhau kia, ôn hòa nở nụ cười
nói:
– Còn ngây ngốc ở trong này làm cái gì nữa? Chẳng lẽ các người thật sự một
phen không xem tôi là Sư Đoàn trưởng hay sao?
Các quân nhân sĩ quan cao cấp lúc này cũng mới kịp tỉnh thần lại, mang theo
một tia hưng phấn nhàn nhạt, ba phần khó hiểu, sáu phần nghi ngờ đồng loạt
đứng lên cúi chào một cái, sau đó chuẩn bị bắt đầu chấp hành quân lệnh của Sư
Đoàn trưởng, chỉ là động tác khi thực hiện vẫn như cũ có chút chần chờ…
Vị Phó Tham Mưu trưởng Trữ Hòa lúc này cũng không thể hiểu nổi, vị Sư Đoàn
trưởng đại nhân của mình hôm nay đột nhiên ăn phải cái gì, khiến cho phát điên
lên như vậy, ở bên cạnh hắn hạ thấp thanh âm khẽ nhắc nhở một tiếng:
– Đã thông báo tình huống cho bên phía vũ trụ rồi, nhưng mà về chuyện chi bộ
đội nào đó của Doanh đoàn I Đặc biệt bị bao vây, Bộ Tư Lệnh chiến trường mãi
cũng không có hồi âm lại, hơn nữa tình huống địa bạo từ trường kia cùng với
bão tuyết hiện tại vẫn còn tiếp tục kéo dài, tình huống không rõ ràng…
Sư Đoàn trưởng Vu Lâm Hải khẽ phất phất tay, cắt ngang lời nói của Trữ Hòa,
trên khuôn mặt hơi chút béo tốt hiện ra một tia mỉm cười ra vẻ thấu hiểu, nhìn
về phía đám thuộc hạ đang bắt đầu làm việc bên dưới, nói:
– Kỳ thật chúng ta ai cũng rõ ràng cả, tôi đến đây chấp chưởng chức vụ Sư
Đoàn trưởng của Sư đoàn Thiết giáp 17 mới, nhìn qua xác thật là có chút quái
dị… Phải biết rằng công tác mà tôi giỏi nhất lúc còn ở trong chi bộ đội cũ, kỳ
thật bất quá cũng chỉ là nấu cơm, chuẩn bị thức ăn cho lão Sư Đoàn trưởng mà
thôi.
Sư Đoàn trưởng có hứng thú nói chuyện vui cười, thân là thuộc cấp, các quân
nhân sĩ quan cao cấp khác tự nhiên là phải hợp tình hợp lý mà bật cười phụ
họa. Nhưng mà chỉ là nụ cười này cũng ẩn chứa những cảm xúc khác. Bởi vì lời
mà Sư Đoàn trưởng nói chính là nói sự thật. Tuy rằng vị Quân Thần Lý Thất Phu
đại nhân từ đầu đến cuối vẫn chỉ thích ăn cơm do ông ta nấu, nhìn qua coi như
là một chuyện vô cùng quang vinh, thế nhưng ở trong bộ đội, tuyệt đối chưa thể
nói đến cái gì gọi là tư cách vượt qua thử thách, có kinh nghiệm cả. Ở trên
chiến trường tiền tuyến thiết huyết, những người hiền lành, chính là tương
đương đồng nghĩa với gã bất lực.
Trên thực tế, bên trong Quân đội Liên Bang cũng có rất nhiều gã tướng lãnh cao
cấp cũng đều khinh thường Vu Lâm Hải, đối với việc ông xuất nhậm, mặc dù chỉ
là mang ý nghĩa tượng trưng, Sư Đoàn trưởng Sư đoàn Thiết giáp 17 mới trọng
tổ, đã có rất nhiều rất nhiều những lời ý kiến phản đối mạnh mẽ. Về cái chức
vụ Sư Đoàn trưởng Sư đoàn Thiết giáp 17 mới trọng tổ này, không biết có bao
nhiêu gã Quân Đoàn trưởng Quân đoàn Dã chiến cường hãn, thậm chí là những Tham
Mưu Trưởng của các Quân Khu cũng vậy, cũng đều vô cùng nguyện ý hạ mình gia
nhập vào danh sách xét duyệt, muốn được xuất nhâm chức vụ này, kết quả là
tranh đi tranh lại, cuối cùng cái chức vụ này thế nhưng lại rơi xuống tay một
gã đầu bếp… Chuyện này ai có thể chịu đựng được chứ?
Toàn bộ tất cả những quân nhân sĩ quan cao tầng cùng với trung tầng của Sư
đoàn Thiết giáp 17 mới trọng tổ, toàn bộ đều là những đối tượng do Quân đội
Liên Bang trọng điểm bồi dưỡng, đối với một gã ‘người hiền lành’ như vậy đến
tiếp nhận Sư Đoàn trưởng, rất khó nói ở sâu trong nội tâm của bọn họ ẩn chứa
bao nhiêu sự thất vọng cùng với tức giận.
– Ai dám nói rằng đầu bếp cũng không thể đánh giặc được chứ?
Vu Lâm Hải nở nụ cười, nụ cười rạng rỡ đến mức ánh mắt của ông ta cũng nhíu
lại thành hai vầng trăng khuyết, tất cả các quân nhân sĩ quan trong phòng lại
là lần đầu tiên từ trên người của ông ta cảm nhận được một loại ý tứ hàm xúc
cực kỳ cường hãn nào đó…
– Năm đó lão Sư Đoàn trưởng đã từng lăn lộn nhiều năm ở Tây Lâm, ở bản thổ
của Đế Quốc, trong vô số lần chiến dịch quan trọng, ông ta cũng có thói quen
đưa ra những quyết định quan trọng nhất khi đang ngồi trên bàn ăn cơm. Thật sự
rất vinh hạnh, khi đó tôi cũng được phép đứng ở bên người của ông ta. Đây
chính chính là nói, tôi đã từng bàng quan chứng kiến vô số quá trình thôi diễn
chiến thuật khổng lồ của Quân Thần đại nhân Liên Bang… Cả quân đội Liên Bang,
ai cũng không thể ở phương diện này mà so sánh với tôi được.
Trên mặt vị Sư Đoàn trưởng Vu Lâm Hải đột nhiên nổi lên một tia sáng bóng tự
đắc vô cùng, chậm rãi nói:
– Ngạn ngữ Liên Bang đã từng nói qua, đọc qua hơn một vạn quyển sách, anh tự
nhiên có thể trở thành một vị tác gia vô cùng vĩ đại. Tôi đã từng xem qua,
cũng như nhớ rất rõ ràng vô số trận thôi diễn quân sự điển hình của lão Sư
Đoàn trưởng, cho dù có vô năng ngu ngốc đến mức nào đi chăng nữa, cũng có thể
nhớ kỹ một số chuyện tình quan trọng mà một người chỉ huy cần phải nhớ…
– Sau khi tiến hành đại chiến lần thứ hai, lão Sư Đoàn trưởng đã từng dùng
một lần thôi diễn chiến thuật điển hình đặc biệt giáo dục tôi một trận. Nếu ở
trên chiến trường mà xuất hiện ra một lần biến đổi về lượng mà song phương
địch ta đều nằm ngoài khả năng khống chế, như vậy cái mà chúng ta cần phải làm
ngay lúc đó, chính là tính cực làm ra biện pháp ứng đối thích hợp nhất, để mà
chủ động đi nghênh đón sự thay đổi về lượng cùng với tất cả những tình huống
có thể phát sinh sau sự biến đổi này… Bất luận cái sự biến đổi này là tốt hay
là xấu cũng vậy.
– Ai cũng không thể nói trước được Trung Tá Hứa Nhạc có thể hay không tiến
hành sửa chữa lại cái hệ thống liên lạc chỉ huy chiến địa của Doanh đoàn I đặc
biệt, mẹ ơi, của đám gia hỏa Thanh Long Sơn này. Nhưng mà luôn luôn có khả
năng tình huống đó sẽ xảy ra. Chỉ cần có thể làm được, như vậy Đại đội tiến
hành bao vậy phục kích của Quân viễn chinh Đế Quốc kia sẽ bị bọn họ kềm hãm
đến mấy ngày không thể rút lui được, mà cái chúng ta cần chính là khoảng thời
gian này, chờ Doanh đoàn Cơ động của Doanh đoàn I của Hách Lôi kịp thời chạy
tới.
– Không cần để ý đến đám gia hỏa của Sư đoàn Thiết giáp 7 kia, Đông Phương
Phái sau này nhất định sẽ bị mắng chửi cho mà xem. Một khối thịt to béo như
vậy đặt rành rành ở trước mắt mà lại không chịu thò tay gắp ăn. Sư Đoàn trưởng
Đỗ Thiếu Khanh đã đói khát liên tục nhiều ngày như vậy, sẽ phẫn nộ đến mức như
thế nào chứ?
– Thịt kho tàu dùng ăn với cơm chính là phối hợp tuyệt hảo nhất. Trơ mắt nhìn
thấy một mâm thịt kho tàu ngon lành như vậy đang chờ chúng ta tới, nếu như
chúng ta còn phải chờ bên phía Bộ Tư Lệnh hạ đạt mệnh lệnh xuống, như vậy cố
nhiên chính là phù hợp với lễ nghi ăn uống giữa chủ và khách, nhưng mà đó cũng
là chuyện ngu xuẩn nhất.
– Đám người Đế Quốc bên kia không có bộ đội dự bị, nơi đây lại là khu vực bão
địa từ, chỉ cần khẽ động não suy nghĩ một chút liền có thể biết được nguyên
nhân ban đầu của trận phục kích này chính là cái gì…
– Doanh đoàn I của Hách Lôi, khoảng cách đến khu vực chiến địa chính là xa
xôi nhất, nhưng hắn chính là đệ tử của Trung Tá Hứa Nhạc, hẳn là rất rõ ràng
Hứa Nhạc sẽ tiến hành như thế nào, cần bao nhiêu thời gian để chuẩn bị. Chính
vì vậy nên tôi mới cấp cho Doanh đoàn I nguyên vẹn quyền tự chủ, suất lĩnh hỏa
lực cơ động, một đường tiến lên.
– Doanh đoàn 2 và Doanh đoàn 3 chia làm hai mũi nhọn cùng tiến lên, vòng theo
Phá Lăng Cơ mà chạy qua, trong khu vực này, trên bầu trời toàn bộ đều là ánh
mắt nhìn chăm chú của Đệ Nhất Hiến Chương cùng với các chiến đấu cơ của Quân
đội Liên Bang, vấn đề an toàn không cần phải lo lắng. Dùng thời gian ngắn nhất
liền có thể trực tiếp sáp nhập vào khu vực bão địa từ… Cho nên tốc độ di
chuyển của bọn họ cần phải hạn chế lại một chút.
– Một khi vô tình di chuyển vào khu vực bão địa từ, lập tức thoát ly ra khỏi
đó, thuận theo một đường khu sông băng, hướng về phía phương bắc mà thẳng
đường đi tới. Không cần để ý đến tình thế chiến trường địch ta cái gì, không
cần để ý đến nơi đây đến tột cùng là có bao nhiêu đám người Đế Quốc, đây, tất
nhiên sẽ là một hồi loạn chiến…
Sư Đoàn trưởng Vu Lâm Hải chỉ tay vào tấm bản đồ điện tử trước mặt, bình tĩnh
giảng thuật, giống hệt như là đang nói một món đồ ăn cần phải chiên xào nấu
nướng như thế nào, độ lửa bao nhiêu… Vô cùng đơn giản, bình thản nhẹ nhàng,
thoải mái đến cực điểm.
Đám quân nhân sĩ quan cao cấp của Sư đoàn Thiết giáp 17 im lặng lắng nghe Sư
Đoàn trưởng phát biểu, biểu tình thập phần chăm chú cùng với nghiêm túc, trong
đôi mắt dần dần lộ ra một tia kính nể nhàn nhạt.
Sư Đoàn trưởng Vu Lâm Hải nở nụ cười vô cùng ôn hòa, đã hoàn thành xong công
tác an bày chiến thuật của chính mình, liếc nhìn một vòng về phía đám thuộc
cấp bên dưới, nói:
– Giống như trận an bày chiến thuật điển hình của Sư đoàn Thiết giáp 7 năm
rồi ở khu vực phía Bắc Hoàng Sơn Lĩnh điên cuồng đuổi theo đối phương vậy… Sau
khi tiến vào khu vực bão địa từ, liền hóa thành một đám u linh. Sau đó một
phen đem quân lệnh tối nghiêm khắc nhất chia ra, lập tức biến thành từng đơn
vị chiến đấu bậc một… Một khi phát hiện ra đánh không lại đám người Đế Quốc,
liền nhanh chân bỏ chạy… Còn về phần bỏ chạy theo hướng nào, cái đó thì tự mỗi
người suy nghĩ. Đừng quên rằng, Sư đoàn Thiết giáp 17 của chúng ta chính là
một chỉnh biên Sư đoàn Thiết giáp, là chi bộ đội cơ động tự động hóa, hiện tại
Bộ Quốc Phòng lại nhét vào tay chúng ta số lượng Robot nhiều đến mức phải
quáng mắt lên như vậy, nếu nói về phương diện chạy bộ, ai có thể nhanh hơn so
với chúng ta đây?
– Có được hệ thống phụ gia kiểm tra đường đi do Trung Tá Hứa Nhạc thiết kế,
tôi tin tưởng rằng mấy đầu Robot này cuối cùng cũng không đến mức lọt vào
trong mấy cái hố băng không chui ra được nữa.
Sư Đoàn trưởng Vu Lâm Hải khẽ nhíu nhíu cặp mày, nở nụ cười nói:
– Thân là Sư Đoàn trưởng, tôi căn bản không cần hướng về phía các người mà
giải thích mấy cái an bày chiến thuật này… Nhưng mà trong Sư đoàn hiện tại
cũng không có bao nhiêu nhân vật cũ chân chính… Tôi đảm đương vai trò Sư Đoàn
trưởng này, nhiệm vụ, trách nhiệm lớn nhất của tôi, chính là muốn đem phong
cách chiến đấu khi mà lão Sư Đoàn trưởng dẫn dắt Sư đoàn Thiết giáp 17 tiếp
tục truyền thừa đi xuống…
– Đương nhiên, nếu là do Thượng Tướng Mại Nhĩ Tư tự mình đảm nhận vai trò Sư
Đoàn trưởng này, có lẽ sẽ làm ra một số công tác thích hợp hơn một chút. Phải
biết rằng năm đó ở trên chiến trường, ông ta nổi danh nhất chính là âm hiểm
tàn nhẫn trứ danh… Chỉ là Tổng Thống các hạ nói thế nào khẳng định cũng sẽ
không đồng ý.
Sư Đoàn trưởng Vu Lâm Hải dang rộng hai tay ra, khuôn mặt có chút nghiêm túc
nói:
– Các tiểu tử, các người nhất định phải nhớ cho thật kỹ, Sư đoàn Thiết giáp
17 vĩ đại, Sư đoàn Thiết giáp 17 bất bại, chỉ có một loại phong cách chiến đấu
duy nhất mà thôi…
– Đó chính là, ăn hết thảy tất cả những khối thịt có thể ăn được, yêu thương
quý trọng mỗi một phiến thịt trên người của chính mình. Vì cái mục đích này, ở
trong mắt của chúng ta, tuyệt đối không được có hai chữ ‘vô sỉ’.
o0o
Hứa Nhạc thật sự không biết hết thảy những tình huống phát sinh trong Sư Bộ.
Hắn lại càng không biết được cái chi Sư đoàn Thiết giáp 17 mà vị lão nhân gia
tại Phí Thành kia một tay đào tạo ra, tuyệt đối không có quang minh chính đại
giống như trong sự cảm nhận của đám dân chúng Liên Bang như vậy, kỷ luật sâm
nghiêm như vậy… Trên thực tế, tuy rằng hắn lợi dụng hết thảy tất cả những thời
gian nhàn rỗi mà tiến hành học tập kiến thức chỉ huy quân sự, cũng đã từng chỉ
huy một số trận chiến đấu nho nhỏ của Tiểu đội 7 rồi, nhưng mà chung quy vẫn
còn chưa thể tự xưng là một gã sĩ quan chỉ huy vĩ đại… Không nói đến cái loại
chủ nghĩa anh hùng cá nhân của một gã thanh niên trẻ tuổi nhiệt huyết sôi
trào, bản thân hắn đang ngồi trong con Robot MXT, vẫn là luôn có thói quen
dùng năng lực chiến đấu siêu cường của chính mình, để mà đi giải quyết những
vấn đề hắn gặp phải.
Hệ thống song động cơ của con Robot MXT màu tuyết trắng không ngừng phát ra
thanh âm vù vù. Hệ thống nòng xoáy tăng áp mini lắp đặt ở khu chữ T của con
Robot cũng không có phát ra bất cứ thanh âm nào cả, nhưng lại trầm mặc âm thầm
cung cấp những động lực càng thêm cường đại hơn rất nhiều cho con Robot. Cái
chân máy móc hợp kim bên dưới gắn một lớp gai móc hợp kim sắc nhọn siêu cấp,
giống hệt như những lớp da lông cao cấp bên cạnh lớp thịt mềm ở trên chân mèo
vậy, cực kỳ có lực mà bám chặt lên trên bề mặt băng bóng loáng, khiến cho hai
con Robot hóa thành hai đạo quang mang màu trắng tinh, tuy là đặc biệt im
lặng, nhưng lại dùng tốc độ nhanh đặc biệt mà phóng đi.
Cơn bão tuyết khủng bố càng ngày càng lớn lên, hệ thống đồng bộ liên lạc giữa
hai con Robot đồng thời xuất hiện ra thanh âm cảnh báo sóng điện quấy nhiễu
địa từ vô cùng mãnh liệt. Thế nhưng bọn chúng vẫn bằng vào mắt thường, không
hề lạc nhau, vẫn như cũ không ngừng lướt đi một cái mê ly dưới những đám mây
đen trên bề mặt sông băng gió tuyết, giống hệt như hai đầu ruồi bọ vù vù bay
đi, không biết sẽ phải ***ng vào nơi nào.
Sau đó bọn họ va ngay vào bên trong chiến trường!
Hai đầu Robot màu trắng tuyết đứng trên đỉnh một chồng băng bên cạnh sông
băng, nhìn về phía chiếc xe thiết giáp bánh xích chuyên dụng đang bốc ra khói
đen mù mịt bên dưới, cùng với những cổ thi thể của các chiến sĩ nằm trên mặt
đất, nghe những tiếng súng bắn tạch tạch bên tai, bất động không cử động chút
nào, tựa hồ như là đang tìm một con đường để xâm nhập vào chiến trường trung
tâm.