Gian Khách – Chương 499: Đông Bắc Thiên Bắc (A) – Botruyen

Gian Khách - Chương 499: Đông Bắc Thiên Bắc (A)

Hứa Nhạc giương mắt nhìn về phía màn hình phía trước, trầm mặc không nói tiếng
nào. Hắn phi thường rõ ràng, nếu như hôm nay chi bộ đội đnag bị bao vây trong
băng tuyết kia chính là quân đội của Chính phủ Liên Bang, cho dù chính là Sư
đoàn Thiết giáp 17 mới vừa trọng tổ, kẻ mà Sư đoàn Thiết giáp 7 sớm vô cùng
hận thù sâu đậm đang bị bao vây đi chăng nữa, vị Doanh Đoàn trưởng Đông Phương
Phái kia tất nhiên cũng sẽ liền không một chút do dự, lập tức chạu đi cứu
viện, chứ sẽ không chờ đợi cái gì quân lệnh cả.

Nhu cầu cấp bách nhất của chi bộ đội bị bao vây kia chính là các linh kiện
thiết kế của hệ thống liên lạc chỉ huy chiến địa đã bị tổn hao kia. Doanh đoàn
I của Sư đoàn Thiết giáp 7 cùng với chiến khu của chi bộ đội kia rất gần nhau,
nhưng mà công tác cứu viện độ khó khăn cũng không quá lớn. Dùng một chi tiểu
đội thiết giáp tiến hành đột tiến, đổi lấy sự thoát vòng vây của hơn một ngàn
binh lính, so sánh với việc thấy chết mà không cứu, sự lựa chọn này phi thường
đơn giản.

Nhưng mà chi bộ đội đang bị bao vây trong đám bão tuyết cuồng bạo kia lại
chính là một chi bộ đội nào đó của Doanh đoàn I Đặc biệt, đây chính là chi bộ
đội đến từ Phiến Quân Thanh Long Sơn. Cho nên gã Doanh Đoàn trưởng Đông Phương
kia mới liền không một chút do dự, đã ngay lập tức từ chối lời thỉnh cầu tiến
đến trợ giúp của hắn. Nếu như nói nên trong Quân đội Liên Bang có phân chia ra
thành phe phái, như vậy thì chi bộ đội do Thanh Long Sơn bởi vì cái hiệp nghị
Đại hòa giải Liên Bang mà điều phái ra tiền tuyến hỗ trợ, thì không hề nghi
ngờ chính là đối tượng mà quân lính Chính phủ ghét cay ghét đắng nhất.

Vào năm trước, trong một hồi chiến đấu tại Hoàng Sơn Lĩnh ở khu vực Nam bán
cầu, Đỗ Thiếu Khanh đã bảo Hứa Nhạc giết người, hắn liền không một chút do dự
xoay người lại mà chém giết. Hắn rất ít khi suy nghĩ đến những vấn đề ngoại
thân bên ngoài cùng với những âm mưu tính toán gì đó. Cho nên lúc này tâm tình
của hắn thật sự là phi thường không xong. Hắn khẽ nhíu mắt lại một chút, nhìn
chằm chằm vào cái bản đồ điện tử trước mặt, không ngừng suy đoán, tính toán,
xác nhận đám Quân viễn chinh Đế Quốc đang vây khốn chi bộ đội đến từ Thanh
Long Sơn ở khu vực phía Đông Bắc kia, mặc dù thật sự là một chỉnh biên đại
đội, thế nhưng tất nhiên cũng chỉ là một chi bộ đội đã mệt mỏi cùng cực rồi.

– Nếu lúc này kẻ tiếp nhận lời thỉnh cầu của mình chính là Đỗ Thiếu Khanh,
hắn nhất định sẽ liền không một chút do dự, mà ngay lập tức tiến đến trợ giúp,
không, hẳn là nên mượn cơ hội này mà khởi xướng một hồi công kích mạo hiểm mà
cực kỳ sắc bén, đem cái chi Đại đội Quân viễn chinh Đế Quốc kia hoàn toàn chôn
vùi bên dưới lớp sông băng cùng với những luồng địa từ này rồi.

Trong lòng Hứa Nhạc thầm nghĩ như vậy.

Tựa hồ nhìn ra trong lòng Hứa Nhạc đang suy nghĩ cái gì, Bạch Ngọc Lan nhẹ
giọng nói:

– Nếu như lúc này một lần nữa thông qua Sư Bộ hướng Sư đoàn Thiết giáp 7 mà
cầu viện, thậm chí là thông qua Bộ Chỉ Huy tiền tuyến mà hạ mệnh lệnh xuống…
Sư Đoàn trưởng Đỗ Thiếu Khanh cũng sẽ tuyệt đối không hề xuất động bộ đội dưới
quyền của mình đâu. Bởi vì hắn nổi tiếng chính là bao che khuyết điểm thuộc
hạ, Đông Phương Phái đã làm ra quyết định như vậy rồi, cho dù là cái quyết
định này có máy móc cùng với lãnh huyết đến đâu đi chăng nữa, thì hắn cũng
tuyệt đối sẽ không sửa đổi đâu.

– Ừm!

Hứa Nhạc khẽ gật gật đầu, thầm nghĩ trong lòng với tính cách lạnh lùng lãnh
ngạo của Đỗ Thiếu Khanh, khẳng định cũng sẽ làm việc theo cách như thế, trong
lòng không khỏi hiện ra một tia ý hối hận. Lúc trước đáng lý ra nên để Bộ Chỉ
Huy trực tiếp tiến hành giao tiếp với Sư đoàn Thiết giáp 7, có lẽ tình huống
sẽ tốt hơn rất nhiều.

Thông qua hệ thống liên lạc tầm xa tạm thời có thể duy trì tiến hành liên lạc
liên tục, Hứa Nhạc hướng về phía Sư Bộ của chính mình báo cáo lại tình huống ở
phía Đông Bắc một chút, sau đó hướng về phía micro thấp giọng nói thêm mấy câu
gì đó.

Đầu bên kia của micro thoáng trầm mặc một lát sau, truyền đến thanh âm ôn hòa
mà không khiến cho người khác cảm thấy hoài nghi của vị Sư Đoàn trưởng Sư đoàn
Thiết giáp 17 mới trọng tổ, Trung Tướng Vu Lâm Hải. Vị Thiếu Tướng vốn luôn
nổi danh là người hiền lành hòa nhã này, rõ ràng đối với tính tình của Hứa
Nhạc hiểu biết vô cùng thấu triệu, căn bản không đợi bên trong doanh trại này
đưa ra bất cứ lời đề nghị nào cả, trực tiếp hạ đạt mệnh lệnh yêu cầu bọn họ
lập tức hướng căn cứ rút lui về, nghiêm cấm tiến đến trợ giúp.

Sư Bộ làm ra loại quyết định này tuyệt đối là chuyện hoàn toàn bình thường. Vị
trí địa lý hiện tại của doanh trại chi bộ đội nhỏ này, quả thật không thích
hợp đến việc tiến đến hỗ trợ cho chi bộ đội Thanh Long Sơn đang bị vây hãm
kia. Bọn họ cũng thiếu khuyết không đủ hỏa lực, điều quan trọng nhất chính là,
nhiệm vụ hiện tại của chi bộ đội lần này chính là muốn tiến hành thí nghiệm
đầu Robot MXT mới nhất của Quân đội Liên Bang, nếu như vì vấn đề này mà để cho
ba con Robot MXT này rơi vào tay của đám người Đế Quốc, ai biết sẽ gặp phải
những phiền toái gì đây chứ?

Ba đầu Robot MXT kiểu mới này quả thật vô cùng quý giá, theo suy nghĩ của Sư
đoàn Thiết giáp 17, càng quý giá hơn nữa chính là vấn đề an toàn của Trung Tá
Hứa Nhạc này.

Nghe được quân lệnh nghiêm khắc vô cùng hiếm có của vị Sư Đoàn trưởng này,
biểu tình của Hứa Nhạc thoáng ngưng đọng lại một chút, hai bàn tay thoáng
chống mạnh lên trên mặt bàn, giương mắt nhìn về phía mảnh không gian u ám ở
phía Đông Bắc cùng với những đường cong màu đỏ dày đặc đại biểu cho những dòng
xoáy địa từ thể hiện ra trên màn hình vi tính ngay trước mặt mình.

Bạch Ngọc Lan, Lan Hiểu Long cùng với một đám quân nhân sĩ quan nhất thời thả
lỏng trong lòng một chút. Bọn họ đều là những quân nhân anh dũng, thế nhưng
lại vẫn như cũ không muốn mạo hiểm xâm nhập vào khu vực u ám ở phía Đông Bắc
kia. Bởi vì từ sâu trong lòng của bọn họ mà nói, bọn họ cho đến bây giờ cũng
chưa từng một phen đem đám người Thanh Long Sơn kia biến thành những chiến hữu
chân chính của mình.

Hứa Nhạc chậm rãi đứng thẳng thân thể lên. Vào giờ khắc này, hắn có lẽ đang
nghĩ đến mấy ngàn cỗ thi thể của bình dân bá tánh Liên Bang nằm sâu trong lòng
đất lạnh cách đó không xa, có lẽ hắn đang nhớ đến khuôn mặt tràn ngập than chì
cực kỳ lạnh lẽo của cô bé con bị chết băng lãnh kia, hoặc là đang ngớ lại đêm
hôm qua hắn đã từng tự hỏi muốn vì trận chiến tranh này mà làm ra chút cống
hiến gì đó.

Nhưng mà trên thực tế, hắn cái gì cũng đều không thèm nghĩ đến cả, chỉ là theo
bản năng hạ quyết định, khẽ quay đầu lại liếc mắt nhìn Cố Tích Phong một cái.

Đám thuộc hạ đứng phía sau nhất thời hiểu được cái tin tức mà hắn nhắn gửi
trong cái liếc mắt này, biểu tình nhất thời cứng lại, sau đó nổi lên một tia
cười khổ tự giễu. Năm ngón tay phải thô ngắn của hắn rất nhanh không ngừng đảo
qua các nút điều khiển của máy tính xách tay trước mặt mình, đem hơn mười mệnh
lệnh khống chế điện từ không ngừng tiến vào trong hệ thống chỉ huy liên lạc.
Trụ sáng tín hiệu trên màn hình máy vi tính biểu hiện cho cường độ tín hiệu
liên lạc với Sư Bộ bắt đầu không ngừng chớp động, cuối cùng hoàn toàn tắt hẳn
đi.

– Báo cáo, địa từ lại phát sinh dị biến, thông tin lại bị cắt đứt hoàn toàn.

Cố Tích Phong nhún nhún vai, nói.

Bao gồm cả Hứa Nhạc ở bên trong, tất cả mọi người ở đó cũng đều nhịn không
được mà nở nụ cười rộ một trận. Mấy gã quân nhân thiết huyết của Liên Bang
này, tuy rằng phi thường không nguyện ý vì đám người của Thanh Long Sơn mà mạo
hiểm, nhưng mà một khi Lão Đại đã làm ra quyết định, bọn họ liền ở trong
khoảng thời gian ngắn nhất mà tiến hành điều chỉnh lại cảm xúc của mình, bắt
đầu tiến hành công tác chuẩn bị hành động.

– Phương thức an toàn nhất, cũng chính là phương thức khiến cho có ít tổn
thất nhất, chính là xuất động hai con Robot MXT này làm xe vận chuyển.

Lan Hiểu Long một bên sửa sang chuẩn bị công tác xuất phát, một bên chỉ về
phía ba con Robot màu trắng khổng lồ bên ngoài mà nói:

– Nhưng mà vấn đề chính là, ba đầu Robot MXT này đều là những đầu Robot mô
hình cả. Đã có một con bị nổ tung rồi, ai cũng không dám nói trước, nếu dùng
trạng thái siêu cường độ mà liên tiếp di chuyển một khoảng thời gian dài, có
thể nào lại phát sinh cái tình huống này nữa hay không.

Hứa Nhạc cũng còn chưa kịp trả lời câu nghi vấn của Lan Hiểu Long, Thương Thu
đang đứng bên cạnh đã bình tĩnh nói:

– Một khi đã không nổ tung, như vậy thiết minh công tác thiết kế điều chỉnh
của hai con Robot này hoàn mỹ, thí nghiệm thành công, có thể dùng được.

Bằng vào địa vị của cô ta ở trong giới nghiên cứu thiết kế Robot, một khi đã
nói ra một câu khẳng định như thế, hơn nữa lại càng bình tĩnh vô cùng như vậy,
càng có vẻ tự tin mười phần hơn nhiều. Cho nên đám đội viên cũng không có tiếp
tục dị nghị gì nữa.

– Trang bị hỏa lực của Doanh đoàn I Đặc biệt cho dù có kém đến mức nào đi
chăng nữa. cuối cùng so với đám ăn mày Đế Quốc kia khẳng định vẫn mạnh hơn một
chút. Hẳn cũng là có thể chống đỡ được một khoảng thời gian…

Hứa Nhạc thân mặc đồng phục của phi công, cúi đầu nhìn vào cái máy tính xách
tay màu đen trước mặt mình, trầm ngâm nói:

– Chỉ cần tốc độ đủ nhanh, đám người Đế Quốc kia căn bản không có khả năng uy
hiếp đến chúng ta được.

– Vấn đề lớn nhất của chúng ta chính là bão địa từ cùng với bao tuyết… Hơn
nữa, cũng đừng có quên, đám người Đế Quốc kia cuối cùng cũng vẫn còn có Robot!

Bạch Ngọc Lan đứng dựa vào cái lưng dày rộng của Hùng Lâm Tuyền, bắt đầu tiến
hành thay đổi trang bị, còn nghiêm túc nhắc nhở Hứa Nhạc:

– Một khi chính là tiến đến hỗ trợ, ông chủ, ông ngàn vạn lần không được chơi
cái trò gì mà chủ nghĩa anh hùng cá nhân được, bằng không thì khi tiến hành
báo cáo, khẳng định là sẽ bị phê bình thảm hại hơn rất nhiều đó.

Hứa Nhạc trả lời:

– Ở trong khu căn cứ huấn luyện của Bộ Quốc Phòng, Sư Đoàn trưởng Đỗ Thiếu
Khanh đã nghiêm khắc phê bình tôi rồi, cậu cũng không cần lặp lại đâu.

Đám quân nhân binh lính bên trong doanh trại cũng đã từ trong miệng của đám
đội viên cũ của Tiểu đội 7 hoặc là trong miệng đám quân nhân sĩ quan đã tiếp
nhận huấn luyện kia, nghe lại một hồi chuyện xưa vinh quang, chính là một hồi
chuyện xưa cực kỳ kiêu ngạo đối đầu chính diện bộc phát giữa Trung Tá Hứa Nhạc
cùng với Sư Đoàn trưởng Đỗ Thiếu Khanh… Lúc này nghe hắn nói như vậy, cũng
nhịn không được bật ra tiếng cười hô hố.

Những lời kêu cứu thông qua đoạn tín hiệu sóng lọc trắc đoạn lúc được lúc mất
kia, cũng không thể định vị chính xác được địa điểm mà chi bộ đội của Thanh
Long Sơn đang bị vây khốn được, cũng chỉ có thể làm ra những phán đoán đại
khái mà thôi. Bọn họ lại đã tự động cắt đứt tín hiệu liên lạc cùng với Sư Bộ
của mình, tự nhiên cũng không có cách nào hy vọng xa vời có thể thông qua Sư
Bộ mà lấy được sơ đồ bố trí binh lực trước khi địa từ bùng nổ. Chẳng qua những
cái này đối với Hứa Nhạc mà nói cũng không phải là vấn đề gì cả. Hắn đứng bên
trong làn băng tuyết gió bão mờ mịt, đeo kính râm trầm mặc khoảng hai giây
đồng hồ, lão già kia liền đem những số liệu tương quan truyền vào bên trong
đại não của hắn.

Thanh âm điện cơ ong ong bắt đầu vang lên, đám quân nhân sĩ quan vô cùng thuần
thục, dưới sự an bày của Thương Thu, đã rất nhanh đem đầu Robot MXT màu trắng
này tiến hành cải trang, đại bộ phận những không gian dôi ra trên con Robot đó
tiến hành chuyên chở những linh kiện cần thiết cho nhu cầu cấp bách của chi bộ
đội Thanh Long Sơn.

– Chúng ta chính là một phân đội tiến hành công tác thí nghiệm mà thôi, lượng
thiết bị bổ cấp cũng không hoàn toàn đầy đủ, căn bản cũng không tìm ra được
những linh kiện cần thiết.

Cố Tích Phong đứng dưới con Robot MXT kia, đưa hai tay lên làm loa, lớn tiếng
hô:

– Nếu cứ như vậy liền đi, căn bản không có chút nắm chắc nào có thể hoàn toàn
sửa chữa lại những hệ thống liên lạc của bọn họ được đâu.

– Không lo chuyện này. Tôi chính là một gã Bảo Dưỡng Sư phi thường phi thường
cao cấp…

Hứa Nhạc lúc này đã leo gần lên đến bên cạnh khoang điều khiển của con Robot,
nở nụ cười hướng về phía dưới mặt đất mà nói, ngay sau đó khuôn mặt hắn nhất
thời cứng đờ lại, bởi vì hắn nhìn thấy Thương Thu đang hướng phía này mà leo
lên.

– Không cần dùng loại ánh mắt này mà nhìn tôi như vậy!

Thương Thu thoáng có chút thở hổn hển mà leo lên bên cạnh cánh cửa khoang điều
khiển nặng nề của con Robot, trong tiếng thở hổn hển mà nói:

– Tôi không phải là cái loại bình hoa xinh đẹp chỉ biết đi theo làm những
chuyện xấu bậy bạ để mà chiều chuộng đám chiến sĩ đánh trận giống như trong
phim điện ảnh vậy đâu…

Cô nàng nhìn chằm chằm về phía Hứa Nhạc, tăng thêm ngữ khí mà nói:

– Tôi chính là một Bảo Dưỡng Sư phi thường phi thường phi thường cao cấp.
Loại hệ thống liên lạc chỉ huy chiến địa loại hình Q7 kia, chính là do Bộ Công
Trình Quả Xác nghiên cứu chế tạo ra. Anh nói cho tôi một cái lý do để tôi
không đi theo xem?

Hứa Nhạc tay đang ôm theo cái thùng máy tính xách tay màu đen nặng nề, nghe
thấy câu nói này của cô nàng, thoáng sửng sốt một chút. Hắn cũng không nghĩ
muốn để cho người khác phát hiện ra bí mật điều khiển Robot của chính mình,
nhưng mà rõ ràng tối hôm qua mình đã sờ soạng gần như toàn bộ tất cả những bí
mật của cô thiếu nữ còn xử nữ này rồi… Mọi chuyện cũng đã đến nước này, hắn
thật sự không tìm ra được lý do gì để mà cự tuyệt cô nàng nữa.

Bọn quân nhân binh sĩ đứng dưới chân con Robot kia, thì lại là thật sự bị
những lời nói này của Thương Thu khiến cho cực kỳ chấn động. Bọn họ đồng loạt
ngửa đầu nhìn về phía cặp nam nữ trẻ tuổi đang ngồi trong khoang bụng của con
Robot kia, trong lòng thầm nghĩ cặp nam nữ này thật sự là hai người thanh niên
‘trâu bò’ nhất trong toàn bộ Liên Bang này a!

– Xem ra từ nay về sau những cơ hội để cho mình có thể nóng lên, phát nhiệt
cũng càng ngày càng ít đi a!

Cố Tích Phong nhìn thấy một màn này, có chút bi ai thầm nghĩ trong lòng như
vậy, sau đó xoay người hướng về phía doanh trại bên kia mà đi đến, vừa đi vừa
càng không ngừng lắc lắc đầu, cực kỳ cảm khái.

– Xuất phát!

Trên một cái bục cao tràn ngập băng tuyết cũng không quá mức rộng lớn, hai đầu
Robot màu trắng bạch như tuyết giống hệt như hai khối băng tuyết to lớn đột
nhiên thẳ rơi tự do xuống vậy, chậm rãi thoát ly khỏi cái bục tràn ngập băng
tuyết kia, hướng về phương hướng Đông Bắc Thiên Bắc bên kia mà chạy đi. Hứa
Nhạc cùng với Thương Thu ngồi trên con Robot đi đầu, phục trách công tác tiến
hành công kích cùng với chịu đựng toàn bộ hỏa lực nếu có. Bạch Ngọc Lan cùng
với Hùng Lâm Tuyền điều khiển con Robot thứ hai, mang theo vô số những linh
kiện thiết bị cần thiết chạy ngay theo phía sau. Sau đó hai con Robot mày
tuyết trắng kia tránh ra một cái động khẩu sâu thẳm tối đen ở phía trước không
xa, sau đó dần dần biến mất trong những làn gió tuyết rét lạnh mỏng manh nhưng
lại tràn ngập cùng với những tia bông tuyết mềm nhẹ khắp không gian.

Bên trong khoang điều khiển có chút tối đen, ánh mắt Thương Thu thoáng cụp
xuống, nhìn chằm chằm về phía màn hình cảm ứng điều khiển ngay ở trước người
của mình. Hệ thống dây đay bảo hiểm đã sớm tự động bắn ra, đem thân thể của cô
nàng chặt chẽ ràng lại ở trên chỗ ngồi của mình. Thế nhưng chuyện này tuyệt
đối cũng không hề ảnh hưởng đến những thao tác của cô nàng. Tốc độ đưa vào
thao tác của cô nàng tuyệt đối cũng không nhanh, những chỉ lệnh tiến hành cũng
đặc biệt đơn giản vô cùng, nhưng mà chỉ khoảng gần mười giây đồng hồ sau đó,
công tác tiến hành tự kiểm tra di chuyển cùng với công tác thích ứng tốc độ
của con Robot MXT đã hoàn thành một cách hoàn mỹ.

– Thật sự rất giỏi a!

Hứa Nhạc nhìn thấy những thao tác của cô nàng, phi thường nghiêm túc tán
thưởng một câu.

Đầu của Thương Thu cũng không hề ngẩng lên, chỉ bình tĩnh nói:

– Đừng có quên là, MX cũng không phải là do một mình anh nghiên cứu thiết kế
ra!

– Tôi cho tới bây giờ cũng vẫn đều cho rằng cô mới là công thần hàng đầu
trong việc nghiên cứu thiết kế ra con Robot MX này!

– Đúng vậy, tôi chính là mẹ ruột của nó! Chẳng qua là vẫn có loại thuyết
pháp, nói rằng anh chính là cha của con MX này, có đúng không?

Thương Thu đột nhiên ngẩng đầy nhìn lên, nở nụ cười liếc mắt nhìn Hứa Nhạc.

Con Robot MXT ở trên bề mặt sông băng bóng loáng trơn nhẵn mà di chuyển, căn
bản không thể nào sử dụng hình thức tiến lên thông thường, chỉ có thể bằng vào
những cái chân máy móc bằng hợp kim thô chắc không ngừng tiến hành những động
tác di chuyển mạnh mẽ mà kích động tiến lên. Mặc dù trong con Robot MXT có
thiết kế hệ thống giảm xóc, thế nhưng vẫn không có cách nào hoàn toàn tiêu
diệt sạch cảm giác chấn động. Hứa Nhạc tựa hộ bị cảm giác chấn động này khiến
cho thân thể cứng ngắc lại, những lời mà hắn chuẩn bị nói ra cũng đã vì vậy mà
nuốt hết trở vào.

Hắn một phen đem cái hòm máy tính xách tay màu đen quẳng vào trong cái gian
chứa đồ ngay phía sau lưng ghế ngồi của mình, hệ thống dây ràng tự động lập
tức bắn ra cố định nó lại. Trong mắt của Thương Thu nhất thời hiện lên một
chút thâm ý, hỏi:

– Đây là cái hòm áp cơ của anh à?

Hứa Nhạc cũng chưa có thời gian mà trả lời lại, liền nghe được bên trong hệ
thống liên lạc truyền đến thanh âm của Bạch Ngọc Lan:

– Thỉnh cầu chấp nhận đồng bộ!

– Chấp nhận đồng bộ!

Hắn ấn hạ cái nút thứ ba trên cây gậy điều khiển ngay bên cạnh người của mình.

Hai con Robot màu tuyết trắng dùng mắt thường mà tiếp tục duy trì khoảng cách
song phương không đổi, ở trên những khu sông băng gập ghềnh khó đi mà không
ngừng di chuyển về phía trước, càng ngày càng xa.