Thái Hoàng ngây ngô đồng niên, trưởng thành lịch trình, cùng với trở thành đệ
nhất thiên hạ cường giả, người gần với thần nhất, cưới thê tử là nữ nhân mỹ lệ
nhất, đi tới một bước này của hắn đã có thể nói nhân sinh không hối hận.
Ở đây, có thể cùng hắn tranh nhau, bất quá le que hai người, Ma La Thập cùng
Huyền U Đạo Nhân. Để cho Giang Nam xem không hiểu chính là, hắn chẳng biết tại
sao Thái Hoàng là nhân vật thành công như vậy, lại còn chọn tu luyện công pháp
như Huyền Đô Vong Tình Thiên Thư.
Sau một lần Thái Hoàng Lão Tổ ra cửa lịch lãm trở về, hắn liền bắt đầu bế quan
tiềm tu, sau khi xuất quan, hắn ở trước mặt nữ nhi của mình giết thê tử mình
yêu nhất, đem một tia chấp niệm không bỏ cuối cùng trong lòng mình chém giết.
Bất quá nội dung về lần lịch lãm đó, đã không tồn tại ở trong trí nhớ của Thái
Hoàng, nói vậy trí nhớ lịch lãm lần đó đã bị Thái Hoàng xóa đi.
Sau Thái Hoàng Lão Tổ tựa như đổi một người khác, trí nhớ của hắn cũng bắt đầu
trở nên đơn điệu, Giang Nam xem trí nhớ của hắn, phát hiện thái độ của Thái
Hoàng đối đãi với trí nhớ của mình cũng giống như biến thành người đứng xem,
không mang theo bất cứ cảm tình nào đi đối đãi kinh nghiệm của mình, đem đủ
loại của mình cải thiện, làm ình gần như hoàn mỹ, không để lại bất kỳ nhược
điểm.
Đây là một loại thái độ đáng sợ, lấy ánh mắt không mang theo tình cảm xem kỹ
hết thảy của mình, nhìn xem thiếu sót trong tình cảm, Thần Thông cùng với tâm
pháp của mình, cho dù là Thần, cũng không cách nào làm được, không cách nào
hoàn toàn vứt bỏ thất tình lục dục, cũng không cách nào làm cho công pháp của
mình đạt tới chí thiện!
– Thái Hoàng nhất định có nhược điểm, hơn nữa còn là nhược điểm trên tâm
cảnh!
Trong mắt Giang Nam tinh quang chớp động, thầm nghĩ:
– Cái nhược điểm này, tất nhiên là núp ở trong đoạn trí nhớ bị hắn chém đi
kia! Chẳng qua là, lần đó Thái Hoàng lịch lãm, đến tột cùng là đi nơi nào? Cái
dạng gì tôi luyện, sẽ làm một người kinh thái tuyệt diễm tính tình đại biến
như thế?
Hắn trăm mối vẫn không có cách giải, mặc dù hắn nhìn trí nhớ của Thái Hoàng,
nhưng mà Thái Hoàng đến tột cùng là đi nơi nào, trong trí nhớ cũng không có
ghi lại.
– Trước không nghĩ chuyện này. Thái Hoàng hóa thân bị ta trói lại, thần tính
bị ta luyện hóa, Thần đỉnh trấn áp số mệnh của Thái Huyền Thánh Tông này, hôm
nay cũng trở thành vật vô chủ, nên thuộc về ta sở hữu!
Thái Hoàng Lão Tổ đem Thần đỉnh làm thành hóa thân tới tế luyện, hóa thân từ
trong đỉnh bay ra, bị Giang Nam khống chế, ngay cả thần tính cũng bị luyện
hóa, vì vậy miệng đỉnh này cũng thành vật vô chủ.
Giang Nam tiến lên thu Thần đỉnh, không hề lưu lại nữa, phi thân hướng nguyên
giới chủ tinh bay đi.
Nhưng vào lúc này, trong mi tâm hắn đột nhiên truyền đến một tiếng trống vang,
trong lòng hắn chấn động, vội vàng xem xét, chỉ thấy Chiến Thiên Ma Tôn giúp
hắn luyện hóa viên tinh hạch kia, giờ phút này trong lúc bất chợt từ ba tấc
vuông đột nhiên bành trướng đến chu vi vài mẫu, đạo tắc mà Chiến Thiên Ma Tôn
lưu lại trấn áp tinh hạch cũng bị băng đến sít sao, tựa hồ bất cứ lúc nào có
thể nổ!
– Nguy rồi!
Cái trán của Giang Nam toát ra mồ hôi lạnh, lần này không phải là vì hồ lộng
Thái Hoàng Lão Tổ mà cố ý bức ra mồ hôi lạnh, mà là trong lòng sợ hãi!
Viên tinh hạch này đường kính vạn dặm, vô cùng trầm trọng khổng lồ, có thể nói
đơn thuần sức nặng, cũng có thể sánh ngang nguyên giới chủ tinh!
Nếu như thể tích Tinh hạch khôi phục nguyên trạng, tuyệt đối sẽ trực tiếp làm
không gian Tử Phủ nổ tung, đem cả người hắn nổ tung!
– Ta từ Ứng Long Đại Thế Giới trở về đến nay, đã qua hơn bốn mươi ngày, đạo
tắc của Chiến Thiên Ma Tôn, hẳn là còn có thể duy trì một thời gian ngắn!
Giang Nam không dám chậm trễ, lúc này nhanh hơn độ đuổi trở về nguyên giới chủ
tinh, cũng không lâu lắm, hắn rốt cục trở lại bầu trời Nam Hải, trên Nam Hải
ngọc đài, tròng mắt mấy vạn người không nháy nhìn lên bầu trời, đột nhiên thấy
Giang Nam tay bày Thần đỉnh trở về, chợt bộc phát ra một mảnh hoan hô kinh
thiên động địa, tiếng gầm phách rách vân hải!
– Chậm!
Thái Phi Ngư nhảy ra kêu lên:
– Chúng ta tại sao có thể biết hắn là Giang chưởng giáo mà không phải Thái
Hoàng?
Vạn nhất Thái Hoàng lão tiểu tử kia đem Giang chưởng giáo luyện thành thân
ngoại hóa thân, cố ý kéo chúng ta rời ngọc thai thì sao?
Tiếng hoan hô của mọi người dần dần xuống thấp, phía sau Giang Nam hiện ra bốn
tòa Thần Phủ, hai hai giống như cái bóng, trầm giọng quát lên:
– Không nói nhiều, Thái Hoàng bị ta thắng một ván, đã không truy cứu chuyện
Thái Huyền Thánh Tông diệt môn nữa. Mọi người theo ta đi, lập tức cướp sạch
Thái Huyền Thánh Tông!
– Ngươi rốt cuộc là Giang chưởng giáo hay là Thái Hoàng hóa thân?
Có người đánh bạo nói.
Huyền Ẩn Đạo Nhân vội vàng kêu lớn:
– Hắn là Huyền Thiên Thánh Tông chưởng giáo ta, mặc dù Thái Hoàng đem hắn
luyện thành hóa thân, nhất thời trong chốc lát cũng không cách nào tu thành
Thần Phủ quỷ dị như thế!
Mọi người nửa tin nửa ngờ, Lạc Hoa Âm dẫn đầu chụp một cái đi ra ngoài, như
một Nộ Long chạy thẳng tới Thái Huyền Thánh Tông, sau một khắc Nhạc Ấu Nương
hấp tấp chạy như điên kêu lên:
– Sư tổ, chuyện tốt bực này, ngươi cũng không đợi ta?
Tiếng nói của nàng chưa rơi, đột nhiên một ngọc thủ dò ra, nhẹ nhàng đem nha
đầu này cầm tới, lao thẳng tới Thái Huyền Thánh Tông.
Nhiều đệ tử, trưởng lão của Huyền Thiên Thánh Tông hội ý, vội vàng gào thét
lao ra ngọc thai, những người khác thấy thế, nơi nào còn có hoài nghi?
– Nữ ma đầu giảo hoạt, không có lợi không dậy nổi, phía trên tất nhiên là
Giang chưởng giáo không thể nghi ngờ!
– Đi mau! Đi mau! Đi trễ, nữ ma đầu ngay cả nước lau nhà cũng uống không còn
một mống, một giọt cũng không dư lại cho ngươi!
Mọi người gào thét bay đi, Thái Huyền Thánh Tông ở dưới Thái Hoàng Lão Tổ
chống đỡ, thâu tóm mấy chục đại phái, tụ tập vô số tài phú, công pháp, tài
liệu, Thần mỏ, pháp bảo, Thần kim, thần vật, Linh Dịch, Linh Tuyền, Linh Thú,
bí cảnh, bảo trì,… cái gì cần có đều có. Hôm nay Thái Huyền Thánh Tông bị
bọn họ san bằng, Thái Hoàng Lão Tổ cũng không hướng bọn họ xuất thủ, những tài
phú này chính là vật vô chủ, người nào cướp được chính là của mình.
Những thứ khác không nói, chỉ những Linh sơn linh phong của Thái Huyền Thánh
Tông, chính là một khoản tài phú khó có thể lường được!
– Thần Tiềm, Hương Hương, mấy người các ngươi trước không vội đi Thái Huyền
Thánh Tông, lập tức dẫn người, đi những quốc gia mà Thái Huyền Thánh Tông cai
trị kia tiếp quản, hết thảy dùng danh nghĩa Tinh Nguyệt Thần Tông ta!
Phụ Văn Cung cuống quít kêu lớn.
Đám người Thần Tiềm hội ý, lập tức suất lĩnh nhân mã phi tới các nơi trong chủ
tinh, tiếp quản quốc độ thuộc hạ của Thái Huyền Thánh Tông.
– Phụ chưởng giáo không hổ là Lão Hồ Ly tích ác nhiều năm, khôn khéo không
thôi! Những quốc gia này hàng năm đều tiến cống, đoạt những quốc gia này, liền
tương đương với nhiều hơn một tài nguyên cự đại!