Giang Nam cẩn thận nhìn chằm chằm vào hóa thân của Thái Hoàng lão tổ, không
dám có chút lười biếng, mỉm cười nói:
– Đã từng có Chân Thần ra tay, cũng chưa từng cầm xuống ta. Ta đã từng ngao
du Địa Ngục, giết Ma tôn, Thần Chủ chi tử, bị người lưu vong đến vũ trụ chi
địa, nhưng như trước còn sống. Ngươi nên biết, ta đánh chết đồ đệ của ngươi,
tông môn ngươi, tiêu diệt vô số đồ tử đồ tôn của ngươi, ngươi cũng không làm
gì được ta, ta muốn đi liền đi, mặc dù chân thân của ngươi hàng lâm, cũng
không có biện pháp cầm ta.
Thái Hoàng hóa thân nhiều hứng thú nhìn hắn, sau một lúc lâu, đột nhiên cười
nói:
– Thú vị, thú vị. Ngươi cùng Tịch Ứng Tình đồng dạng, cũng có quá nhiều đồ
vật không bỏ được. Ta từ trong ánh mắt của ngươi trông được đến đủ loại tình
cảm, đủ loại nhược điểm, tâm linh của ngươi nhìn như cường đại, đã là đại tông
sư, nhưng vẫn là quá yếu ớt, cùng Tịch Ứng Tình đồng dạng yếu ớt.
Hắn mỉm cười nói:
– Nam Hải thần đã già, chỉ là lo lắng Nguyên Giới an nguy, lúc này mới treo
mạng già không chịu chết. Nếu quả thật hắn hàng lâm, ta còn sợ hắn ba phần,
nhưng mà Thần giới đã phong bế, nghiêm cấm ra vào, hắn cũng không cách nào
chân thân hàng lâm đến Nguyên Giới. Mà ta ở bên trong Trung Thiên thế giới,
tùy thời có thể trở về. Ngươi cho rằng ngươi để cho Huyền Thiên Thánh tông
cùng những giúp đỡ kia trốn tới Nam Hải, liền có thể đối kháng ta sao?
Giang Nam trong lòng căng thẳng, Thái Hoàng nói không sai, chuyện Thần giới đã
phong bế nghiêm cấm bất luận kẻ nào ra vào này, hắn cũng đã sớm từ trong miệng
Nhạc Ấu Nương biết, Nam Hải tổ sư không cách nào chân thân hàng lâm, liền
không thể nào là đối thủ của Thái Hoàng!
Cũng tức là nói, nếu như Thái Hoàng lão tổ thật sự muốn diệt sạch hết thảy bọn
người Lạc Hoa Âm, Nam Hải cũng tuyệt đối bảo hộ không được bọn hắn!
Hiện tại, Giang Nam rốt cục cảm nhận được lúc Tịch Ứng Tình đối mặt Thái Hoàng
lão tổ, đến tột cùng đã nhận lấy áp lực lớn cỡ nào!
Đây là áp bách trên tâm lý, là tánh mạng thân hữu, hết thảy bị người khác nắm
trong tay!
Cái loại thân bất do kỷ này, cảm giác vô lực thật sâu, hắn đã có nhận thức cụ
thể!
Thái Hoàng hóa thân mỉm cười nói:
– Giang chưởng giáo, hiện tại ngươi còn có thể nói ngươi có thể tùy thời tùy
chỗ chạy ra lòng bàn tay của ta sao? Hiện tại, ta cho ngươi đi, ngươi cũng
không dám đi a?
Giang Nam trầm mặc, cái trán toát ra mồ hôi lạnh rậm rạp.
Thái Hoàng lão tổ hóa thân cười nói:
– Ta thích cảm giác hết thảy đều khống chế trong tay, cái này để cho ta cảm
thấy ta là chúa tể chúng sinh. Hướng ta ra tay đi!
Hắn nắm trí châu, lại cười nói:
– Để cho ta nắm giữ tu vi tiến cảnh của ngươi thoáng một phát, kể từ đó, ta
mới có thể một mực đem ngươi khống chế trong tay.
Hắn đứng chắp tay, đứng ở phía trên thần đỉnh, phảng phất hết thảy đều không
thể chạy ra hắn khống chế, cười nói:
– Tịch Ứng Tình cũng từng hướng ta xuất thủ qua, vì vậy hắn biến thành đá đặt
chân của ta. Ngươi cũng hướng ta ra tay, như vậy ta mới có thể cẩn thận nắm
chặt tu vi cùng thực lực của ngươi. Ngươi yên tâm, thực lực hóa thân này tương
đương với Thiên cung thất trọng, sẽ không vận dụng thần đỉnh, càng sẽ không
đem ngươi chém giết, bởi vì ngươi là công cụ trong tay của ta.
Giang Nam hít vào một hơi thật dài, ánh mắt nhìn thẳng Thái Hoàng lão tổ hóa
thân, chỉ hướng Nguyên Giới chủ tinh, trầm giọng nói:
– Có phải ta hướng ngươi ra tay, ngươi liền không hề hướng bọn hắn ra tay hay
không?
– Không sai.
Thái Hoàng lão tổ hóa thân mỉm cười nói:
– Thái Huyền Thánh tông cũng là công cụ của ta, sức nặng của ngươi, so với
Thái Huyền Thánh tông nặng hơn, ta đáp ứng ngươi.
– Ta đây an tâm.
Giang Nam nhẹ nhàng thở ra, thân hình đột nhiên tăng vọt, hướng Thái Hoàng hóa
thân bay nhào đi, Thái Hoàng hóa thân mặt mỉm cười, nhìn xem hắn giống như
thiêu thân lao đầu vào lửa đánh về phía mình, cái loại cảm giác khống chế hết
thảy này lại xông lên đầu.
Bá…
Giang Nam khó khăn lắm xông đến bên cạnh của hắn, đột nhiên mi tâm lóe lên,
hai cái dây thừng như du long bay ra, giao thoa mà qua, trong chớp mắt đem vị
Thái Hoàng hóa thân này trói rắn rắn chắc chắc, đem pháp lực cùng thần thức
của hắn hết thảy phong ấn, chỉ còn lại có thần tính không cách nào phong ấn!
Thái Hoàng lão tổ hóa thân ngay cả nửa điểm pháp lực cũng không thể động, lúc
này thần tính bên trong hóa thân từ trong cơ thể bay ra, lại vào lúc này chỉ
thấy trong mi tâm của Giang Nam có một cái đại thủ chộp tới, một tay bắt lấy
đạo thần tính này của hắn, thu vào mi tâm cho Ma ngục trấn áp!
– Thái Hoàng, hiện tại ta có thể yên tâm nghiên cứu trí nhớ cùng hóa thân của
ngươi một chút rồi, ta không tin tìm không ra nhược điểm của ngươi…
Giang Nam lẩm bẩm nói.
– Mộ đạo hữu, Mộ đạo hữu?
Trung Thiên thế giới, Thái Hoàng Lão Tổ cùng mấy thần minh tọa đàm luận đạo,
đột nhiên một thần minh thấy Thái Hoàng khẽ thất thần, không khỏi cười nói:
– Đạo hữu, mới vừa rồi ngươi có hơi thất thần, chuyện gì có thể làm cho ngươi
cũng thất thần?
Thái Hoàng khẽ mỉm cười, phục hồi tinh thần lại nói:
– Chuyện nhỏ, một con kiến hôi lại nhảy ra khỏi chưởng khống của ta, để cho
ta có chút kinh ngạc.
Mấy thần minh liếc mắt nhìn nhau, bọn họ cùng Thái Hoàng cũng là bình thủy
tương phùng, không có bao nhiêu giao tình, bất quá một lần nói chuyện xuống,
cho dù là bọn họ cũng không khỏi không bội phục tu vi thành tựu của Thái
Hoàng, chuyện tình có thể làm cho người này động dung thất thần, khẳng định
không giống bình thường.
– Đã như vậy, Mộ đạo hữu sao không tự mình chạy tới?
Một thần minh cười nói.
– Một con kiến hôi mà thôi, dưới mắt còn không đáng giá nhắc tới.
Thái Hoàng lại cười nói:
– Hơn nữa, ta cùng với hắn đánh cuộc một lần, ta đã thua, bị hắn ám toán đắc
thủ, không đến nỗi vì một chút chuyện nhỏ trở về một chuyến. Đợi sau khi thành
tựu thần minh, ta lại đi phân trần cùng hắn.
Mấy thần minh thấy hắn không nói, cũng không tiện hỏi tới.
– Thần Ma luyện chế dây thừng trói lại hóa thân của ta, bắt một phần thần
tính của ta trấn áp luyện hóa, có ý tứ, so sánh với Tịch Ứng Tình có ý tứ
nhiều. Không biết ngươi có thể đi bao xa?
Trong lòng Thái Hoàng thản nhiên nói.
Bên cạnh Thần đỉnh, Giang Nam thoáng qua trong chốc lát liền đem thần tính
trong hóa thân của Thái Hoàng luyện hóa, thậm chí sưu hồn tác phách, đem trí
nhớ trong đạo Thần tính này của Thái Hoàng hết thảy đọc một lần.
– Thái Hoàng trí nhớ….
Trước mặt của Giang Nam thể hiện ra một vài bức họa, hết thảy của Thái Hoàng
cơ hồ hiện ra ở trước mặt hắn, kể từ một khắc khi hắn có trí nhớ kia, mãi cho
đến hắn cùng với Tịch Ứng Tình quyết chiến, rồi đến mới vừa rồi thần tính của
hắn bị Giang Nam trấn áp luyện hóa, hết thảy không có chút nào giữ lại!
Trong cuộc đời của Thái Hoàng kinh nghiệm vô số chiến đấu lớn nhỏ, dĩ nhiên
cũng có qua rất nhiều lần thất bại, thậm chí còn có thật nhiều trí nhớ thảm
thống, trắc lãm trí nhớ của một vị cường giả như vậy, cơ hồ tương đương với
Giang Nam đem kinh nghiệm chiến đấu của Thái Hoàng ôn lại một lần, đối với tâm
cảnh cùng kỷ xảo chiến đấu của hắn là vô cùng hữu ích.