Những Thần Ma Thần Thông này cực kỳ nguy hiểm, nếu hơi có động tĩnh, trực tiếp
tự đánh giết tới đây, có thể nói là sát cơ nặng nề, vì vậy Đế chiến chi địa
mới có thể bị liệt thành cấm địa, cấm địa của Địa ngục và Chư Thiên thế giới.
Nhưng Giang Nam bởi vì Giang Tuyết truyền thụ cho phương pháp phong ấn khí
tức, nên ở trên đường bình an không việc gì, cũng không kinh động bất kỳ Thần
Thông, hữu kinh vô hiểm.
Hắn thậm chí tiến vào trong đại điện do Thần Thông tạo thành, đi thăm dò điêu
lương bích trụ, cuối cùng cũng không có kích hoạt đạo Thần Thông này.
Chẳng qua là, nhìn quy nhìn, nhưng Giang Nam như cũ đối với vô số Thần Thông
của Ma Nhai Thiên không thể làm gì, căn bản không cách nào thu.
– Mảnh nhỏ Thần minh chi bảo!
Giang Nam đột nhiên trong lòng trực nhảy, chỉ thấy phía trước có một thanh đại
kiếm tà tà cắm trên mặt dất, đại kiếm đã gảy lìa, nhưng như cũ cao tới mấy vạn
trượng, phía trên hiện đầy Thần Ma đạo tắc, hóa thành hoa văn kỳ dị.
Bất quá uy năng của thanh đại kiếm này đã mất hết, không có nửa phần uy năng,
thậm chí Thần kim cũng bị một loại Thần Thông kỳ lạ đánh cho biến thành vật
liệu đá bình thường!
– Thần minh chi bảo cũng bị tổn hại, có thể thấy được tình hình chiến đấu lúc
Đế chiến là kịch liệt bực nào! Bất quá mặc dù đại kiếm này không có bất kỳ uy
năng, nhưng đạo tắc hoa văn phía trên cũng là một hi thế chi bảo!
Hắn thu đại kiếm vào trong Tử Phủ của mình, lại thấy một cụ phục thi khổng lồ
nằm trên mặt đất, giống như dãy núi liên miên phập phồng, đây là Ma thi, thi
thể Ma Thần, trên thi thể mọc khắp đóa hoa kỳ quái, mỗi một đóa hoa đều cao
ngàn trượng, quỷ dị mỹ lệ, trong hoa truyền đến tiếng ca mê người, nụ hoa mở
ra, chỉ thấy bên trong là một Nữ Nhi Quốc.
Ở trong Nữ Nhi Quốc của đóa hoa, từng cái từng cái thiếu nữ dung mạo xinh đẹp
ngân nga ca xướng, trong nước chơi đùa vũ đạo.
Tiếng ca kia động lòng người, để cho Giang Nam hồn khiên mộng nhiễu, thần
không biết quỷ không hay đi tới gần Ma thi, đợi sắp đi tới trước những đại hoa
kia, hắn mới chợt cảnh giác, chỉ thấy phía trước từng đóa từng đóa đại hoa mở
ra, lộ ra từng cái từng cái miệng to như chậu máu, hiện đầy hàm răng sắc bén,
đợi chờ hắn tiến lên. Mà cô gái trong hoa như cũ ngân nga ca xướng, dụ dỗ hắn
tiến lên.
– Nguy hiểm thật!
Giang Nam bứt ra trở lui, đột nhiên, chỉ nghe tiếng nước chảy truyền đến, tiếp
theo phía trước một đạo Bạch tuyến vọt tới, trong nháy mắt liền tới chỗ nầy,
là sóng lớn cao tới mấy vạn trượng, ầm ầm đánh tới!
– Năm loại sắc thái, là Bắc Minh Thần Thủy so sánh với U Minh Thần Thủy thua
kém một bậc!
Giang Nam mới vừa nghĩ tới đây, liền thấy Bắc Minh Thần Thủy hóa thành sóng
gió động trời ầm ầm chụp đến, có một loại khí thế thiên địa lật úp vạn vật
không còn!
Hắn vội vàng lắc mình bay lên trời cao, chỉ thấy phía dưới lũ lụt ngập trời,
bọc cụ Ma thi kia đi về phía trước, Ma thi kia ngâm trong nước, rất nhanh bầy
hoa khô héo, cô gái hóa trong hoa hóa thành bụi phấn, tiếp theo Ma thi hủ
thực, rất nhanh biến thành Bạch Cốt, sau đó Bạch Cốt cũng tan rã, biến mất
không thấy gì nữa.
Đây chính là uy lực của Bắc Minh Thần Thủy, bị một đạo Thần Thông thúc dục,
như cũ có thể dễ dàng luyện hóa Ma Thần Chi Thể!
Bắc Minh Thần Thủy về phía trước chạy chồm, rất nhanh biến mất không thấy gì
nữa, trên mặt đất ngay cả một chút tích thủy cũng không có để lại.
– Xem ra ta muốn ở trong Đế chiến chi địa thu U Minh Thần Thủy, chỉ sợ phải
thất vọng. Đó là… Ma Ngục Huyền Thai Kinh lưu lại dấu vết đạo tắc!
Ánh mắt của Giang Nam đột nhiên sáng ngời, nhìn về phía nơi xa, chỉ thấy nơi
đó nổi lơ lửng một ngọn Ma ngục lành lạnh, tràn ngập một cổ khí tức quen
thuộc, đó chính là khí tức của Ma Ngục Huyền Thai Kinh. Chính là Ma Ngục Huyền
Thai Kinh tạo thành Ma ngục!
Trong lòng hắn nhảy loạn, vội vàng chạy về phía trước, Giang Tuyết truyền thụ
cho hắn Ma Ngục Huyền Thai Kinh chỉ có công pháp phía trước, có thể tu luyện
tới Thần Thông bát trọng cảnh giới, tâm pháp phía sau là Giang Nam tự mình
cướp đoạt các loại công pháp, bù lại kiến thức giải thích của mình, dung nhập
vào Ma Ngục Huyền Thai Kinh, do đó tự mình thôi diễn ra công pháp!
Cho tới nay, hắn cũng là một mình lục lọi, mà hôm nay rốt cục thấy Thần Ma cấp
cường giả tu luyện Ma Ngục Huyền Thai Kinh, có thể tham khảo, thậm chí hoàn
thiện thiếu sót của mình!
Đây mới là thu hoạch lớn nhất chuyến này của hắn!
Giang Nam đi tới trước đạo Ma Ngục Huyền Thai Kinh tạo thành Thần Thông kia,
trong lòng không khỏi cả kinh, chỉ thấy Ma ngục này cùng Ma ngục của hắn có
khác nhau thật lớn.
Ma ngục của hắn là ma ngục làm trụ cột, Địa Thủy Phong Hỏa kiến tạo đại lục
sông núi biển rộng, kiến tạo vạn vật, phía trên có mây trắng dằng dặc, trên
mây trắng là Nhật Nguyệt Tinh Thần.
Hắn là dùng Ma ngục làm trụ cột, dùng tâm pháp của chư thiên vạn giới chế tạo
ra một thế giới.
Mà Ma ngục trước mặt hắn này, là ở phía dưới sinh trưởng nhân loại, ở dưới Ma
ngục chế tạo ra một thế giới Địa ngục nặng nề, phảng phất là một cây cối sinh
trưởng, Ma ngục là hướng về phía trước sinh trưởng căn tu. Mà một thế giới Địa
ngục là thân cành của nó!
Mà ở trong một ít Địa ngục thế giới, cũng có thiên địa vạn vật tự nhiên, cũng
có cung điện kiến trúc đếm không xuể, phảng phất là từng ngọn Sâm La điện, còn
có rất nhiều Thần Ma ngồi ở trong Sâm La điện. Dung mạo thiên kỳ bách quái,
cũng không phải là cùng một người, đều có khuôn mặt bất đồng!
– Đây là vị tiền bối cao nhân tu luyện Ma Ngục Huyền Thai Kinh này, khi còn
sống đánh chết cường giả!
Giang Nam thấy khuôn mặt những Ma Thần này, trong lòng cả kinh, hắn tu luyện
Ma Ngục Huyền Thai Kinh, biết rõ chỗ cường đại của môn công pháp này, có thể
luyện hóa thần tính của người khác lớn mạnh bản thân, bất quá hắn ở lúc tu
luyện, mặc dù luyện hóa hai tôn thần tính Thần Ma, nhưng không có cắn nuốt trí
nhớ của đối phương, chẳng qua là đem trí nhớ của đối phương xem một lần liền
chém ra trí nhớ của mình.
Nhưng mà vị cường giả lưu lại Thần Thông địa ngục trước mắt này, lại cắn nuốt
luyện hóa trí nhớ của người bị chém giết, biến thành một phần trí nhớ của
mình, do đó ở trong Ma ngục sinh ra rất nhiều Thần Ma hư ảnh!
Đây mới thực là thủ đoạn của Ma!
Thật ra thì Giang Nam cũng có thể làm như vậy, cắn nuốt trí nhớ người khác có
thể tăng trưởng tầm mắt kiến thức của mình, tăng lên thực lực của mình, nhưng
tệ đoan cũng không nhỏ, dễ dàng tạo thành trí nhớ người khác cùng trí nhớ của
mình hỗn tạp, phân không rõ mình đến tột cùng là người nào, bị lạc mất mình.
Cho nên hắn cũng không có đi ra một bước này, mà là như cũ bảo lưu lấy mình
tinh khiết.
Những Thần Ma kia bị vị cường giả tu luyện Ma Ngục Huyền Thai Kinh này đánh
chết, có khoanh chân ngồi ở trong đại điện, cao giọng tụng kinh, có thì nhặt
hoa mỉm cười, tựa hồ là Ngộ Đạo, có khi là Phật Đà, từ bi vô lượng, có còn lại
là tà ma, cùng hung cực ác.