Đế Tôn – Chương 597: Vô Cùng Kinh Khủng – Botruyen

Tải App Truyện CV

Đế Tôn - Chương 597: Vô Cùng Kinh Khủng

Chỉ có đi Đế chiến chi địa, xem có thể tìm được U Minh Thần Thủy hay không!

– Giang lão đệ, Đế chiến chi địa cực kỳ nguy hiểm, không có thực lực cường
đại như thần ma, tiến vào trong đó rất khó tự vệ.

Chu Thập Tam thấy hắn cố ý đi Đế chiến chi địa trước, thở dài, chỉ rõ phương
hướng, liền bồng bềnh mà đi, cười nói:

– Nếu ngươi hồi tâm chuyển ý, muốn đi đào mộ phần. Hoặc là cướp bóc Ma Thần
Minh Hà Chi Thủy, liền đi Trầm Luân Địa ngục tìm ta. Ta đi trước một bước!

Giang Nam đưa mắt nhìn hắn đi xa, thầm nghĩ:

– Nếu Đế chiến chi địa thật sự nguy hiểm, ta đây liền trở về Huyền Minh
Nguyên Giới!

Đột nhiên, một cổ khí tức kinh khủng xa xa truyền đến, Giang Nam trong lòng
vừa động, quay đầu nhìn lại. Chỉ thấy mấy chục chiếc lâu thuyền cự hạm chạy
nhanh trên Vạn Thi Lộ, hùng hổ đánh tới.

– Tam Dương Luyện Ngục, thật là âm hồn bất tán! Ta vì bọn họ bắn nổ tung một
vòng Thái Dương, bọn họ ngược lại không biết cảm kích, còn tới truy sát ta!

Oanh…

Từng đạo Ma Quang phá không đánh tới, uy năng mênh mông.

Lúc này Giang Nam tế lên Thiên Dực Thần Chu, gào thét bay đi, né tránh Ma
Quang oanh giết.

– Xích Viêm Thần Tộc tiểu quỷ, ngươi hủy Thái Dương của chúng ta, ta diệt
ngươi cửu tộc!

Bao gồm nhiều cường giả của Tam Dương Luyện Ngục như Đại Tế Tửu, Tế Tửu,…
hiển nhiên là không giết chết thề không bỏ qua, khống chế lâu thuyền đại hạm
điên cuồng chạy tới, phẫn nộ quát:

– Tiểu quỷ, chỉ sợ ngươi chạy trốn tới chân trời, chạy trốn tới chư thiên vạn
giới. Cũng chỉ có một con đường chết!

– Tiểu tử bốn đầu, còn không ngừng lại nhận lấy cái chết?

Giang Nam mắt điếc tai ngơ, gia tốc hướng Đế chiến chi địa bay đi, thầm nghĩ:

– Những người này đuổi tận không buông, chỉ có đi Đế chiến chi địa, mới có
thể bỏ rơi bọn họ!

Rất nhiều cường giả Tam Dương Luyện Ngục túc túc ở trong khe hẹp thế giới đuổi
giết hắn mấy tháng.

Trong khoảng thời gian này, tu vi của Giang Nam thậm chí đạt tới Thần Đài Cảnh
viên mãn, tùy thời có thể đi vào Sinh Tử Đài Cảnh.

Ở trong kẽ hở thế giới hư không phi hành, không có bất kỳ linh khí, đối với tu
vi tiêu hao khổng lồ, cũng may trong Tử Phủ của Giang Nam có một ngọn Ma Linh
Dịch tạo thành đại hồ, không cần phải lo lắng tu vi tiêu hao.

Qua một lúc lâu, hắn rốt cục đi tới Đế chiến chi địa, rất xa Giang Nam liền
cảm giác được khí tức vô cùng bị đè nén truyền đến, phảng phất có vô số Thiên
Thần Ma Thần đứng vững vàng ở phía trước.

Hắn ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy ở xa xôi phía trước, đột nhiên xuất hiện một
mảnh đại lục mênh mông không giới hạn, chỗ đại lục này rách tung toé, trên bầu
trời hiện đầy tinh cầu tàn phá, mà trên mặt đất, thậm chí còn có thể thấy
nhiều chỗ đội lên một viên cầu cự đại, rõ ràng là trên tinh cầu rơi xuống, đập
đến mặt ngoài đại lục.

Chỗ đại lục này rách tung toé, nhưng tràn đầy một cổ khí tức thần thánh, cổ
khí tức thần thánh này không phải cái loại trang nghiêm túc mục như ở trong
Thánh Địa, mà là rầm rộ!

– Tam Khuyết đạo hữu nói, trên phiến đại lục này nguyên vốn cũng là một Địa
ngục thế giới, tên là Ma Nhai Thiên. Bất quá đáng tiếc chính là, Quang Vũ Thần
Đế suất lĩnh cường giả Thần Giới xâm lấn, đem Ma Nhai Thiên đánh cho tan vỡ,
một chút cũng không có sinh cơ.

Lúc này Giang Nam khống chế Thiên Dực Thần Chu vọt đi vào, thầm nghĩ:

– Tiến vào nơi đây, tộc nhân Địa ngục sẽ gặp phải khí tức cường giả Thần Giới
áp bách, mà người chư thiên vạn giới tới đây, cũng sẽ gặp phải khí tức của Sa
La Ma Đế cùng những Địa ngục cường giả khác còn sót lại áp bách, vì vậy biến
thành một mảnh tuyệt địa. Bất quá Ma Ngục Huyền Thai Kinh của ta xuất từ Địa
ngục, mà dung hợp tâm pháp chư thiên vạn giới tính bằng đơn vị hàng nghìn, hai
loại khí tức này áp chế đối với ta, hẳn cũng không coi là quá lớn.

Thiên Dực Thần Chu cẩn thận từng li từng tí bay vào Ma Nhai Thiên, chạm mặt
chính là từng ngọn núi lớn hùng vĩ cao tới mấy chục vạn trượng, dãy núi phập
phồng, nguy nga tráng lệ.

Bất quá núi này không phải núi chân chánh, mà là đạo tắc chi chít ngưng tụ
thành, tích chứa Địa Từ Nguyên Lực vô cùng nồng nặc, Giang Nam còn chưa đến
gần, liền cảm giác được dẫn lực cường đại của Địa Từ Nguyên Lực, cơ hồ đem
Thiên Dực Thần Chu kéo vào trong núi!

Nếu bị kéo vào trong núi, liền sẽ lập tức xuất động đạo Thần Thông này, thần
ma Thần Thông bộc phát, chỉ sợ trong khoảnh khắc là có thể để cho hắn chết
không có chỗ chôn!

– Ở chỗ này, không thể phi hành lung tung, nếu không nhất định sẽ có đại họa!

Giang Nam trong lòng lẫm nhiên, thu Thiên Dực Thần Chu, đi bộ tới trước.

Ở phía sau, rất nhiều cường giả của Tam Dương Luyện Ngục đuổi giết đến, lâu
thuyền chiến hạm dừng ở phía ngoài Đế chiến chi địa, chư cường giả hai mặt
nhìn nhau, không dám đặt chân vào Đế chiến chi địa.

Một vị Hoàng Dương Thần Điện Đại Tế Tửu cau mày, trầm giọng nói:

– Nơi này chính là thần ma chiến trường, hai vị Đại Đế ở chỗ này giao chiến
qua, không nói hai vị Đại Đế, chỉ nói dưới trướng bọn họ, liền có không ít Ma
Tôn, Thần Tôn, Thần Chủ, Thiên Thần, Chân Thần, Chân Ma, khí tức Thần Thông
của bọn họ, hai trăm vạn năm không tiêu tan, chỉ dựa vào chúng ta, chỉ sợ
không cách nào xông vào nơi đây.

Thanh Ngưu Thần Điện Đại Tế Tửu tiếp lời nói:

– Bao năm qua có không biết bao nhiêu cường giả tới đây, ý đồ mượn khí tức
nhiều thần ma trong Đế chiến chi địa lịch lãm, khiến ình đột phá, nhưng hiếm
có người có thể sống đi ra ngoài, thậm chí còn có thần ma tiến vào trong đó,
chết ở chỗ này cũng không ở số ít!

Những cường giả Thần Điện khác liếc mắt nhìn nhau, lắc đầu nói:

– Tiểu tử này tiến vào Đế chiến chi địa, chính là chịu chết, hắn chịu chết,
chúng ta không cần theo hắn. Mấy vị đạo huynh, tiểu tử này cướp sạch Thần Điện
của các ngươi, cũng không có cướp sạch chúng ta, xin thứ cho chúng ta không
thể cùng các ngươi cùng nhau đi vào.

Cường giả mười hai Thần Điện như Già Lam, Hoàng Dương nhíu mày, chỉ thấy cường
giả những Thần Điện khác rối rít cáo từ rời đi, chỉ còn lại có bọn họ.

– Hôm nay làm sao bây giờ?

Già Lam Thần Điện Đại Tế Tửu thấp giọng nói:

– Tiểu tử này cùng mập mạp kia cướp sạch mười hai Thần Điện của chúng ta, hôm
nay trốn vào Đế chiến chi địa, đi vào liền chỉ có một con đường chết, không
vào mà nói, lại không có biện pháp hướng chủ nhân khai báo…

Một vị Thần Điện Tế Tửu nháy mắt mấy cái, cười nói:

– Chúng ta bắt không được tiểu tử này, nhưng còn có tên mập mạp chết bầm kia.
Không bằng đi đem mập mạp kia chộp tới, cũng là một công lớn!

Ánh mắt chúng nhân sáng lên, vỗ tay cười nói:

– Ý kiến hay! Ý kiến hay! Mập mạp kia dung mạo kỳ lạ, chỉ cần hỏi thăm chung
quanh, khẳng định có thể tìm được tung tích của hắn!

– Ta muốn để ập mạp kia hối hận vì ra đời trên đời này!

Chư cường giả khống chế lâu thuyền chiến hạm rời đi, mà ở trong Đế chiến chi
địa, Giang Nam cẩn thận, hắn nhìn Đế chiến chi địa từ đàng xa, chỉ cảm thấy
bên trong vô cùng hiểm ác, nhưng tiến vào trong đó, mới phát hiện sinh cơ dạt
dào, không chỉ có hữu sơn hữu thủy, hơn nữa còn có sinh linh còn sống.

Nơi xa thỉnh thoảng truyền đến từng tiếng thú rống rồng ngâm phượng minh, hắn
thậm chí thấy trong rừng sâu núi thẳm, có một đầu Hỏa Điểu khổng lồ giương
cánh bay cao, rõ ràng là một đầu Tam Túc Ô Kim!

Đầu Tam Túc Ô Kim này tản mát ra khí thế, giống như một Thần minh, Yêu Thần
chân chân chính chính!

Tam Túc Ô Kim rơi vào tiền phương của hắn, nghiêng cái đầu trên dưới đánh giá
hắn, yêu khí trấn áp hết thảy, Giang Nam lập tức phong bế khí tức toàn thân,
một cử động cũng không dám.

Đầu Kim Ô này chưa tính là sinh linh chân chính, là đạo tắc ngưng tụ thành,
nhưng có một tia linh tính, hẳn là thần tính cùng Thần Thông của thần ma sau
khi chết dung hợp, tạo thành tồn tại cổ quái!

Thần tính là thần hồn của thần ma, một luồng thần tính chính là một luồng tàn
hồn, tàn hồn không có ý thức, bám vào ở trên Thần Thông sẽ tạo thành một loại
sinh linh kỳ lạ tương tự như Tam Túc Ô Kim, so sánh với Thần Khư Thiên Ma càng
thêm cao đẳng, nhưng không có oán niệm oán khí, vì vậy không có nhiều tâm tình
mặt trái.

Nhưng mà, loại sinh linh này so với thiên ma nguy hiểm hơn vô số lần, thực lực
của thiên ma, mạnh nhất cũng bất quá là hư không thiên ma, tương đương với
Thiên Cung cường giả.

Mà chút ít sinh linh này là thần ma Thần Thông, tích chứa một kích toàn lực
của thần ma, thực lực mạnh kinh khủng, chỉ sợ mỗi một chỉ sinh linh thực lực
cũng có thể so với Tịch Ứng Tình, Thái Hoàng Lão Tổ, thậm chí mạnh hơn!

Đầu Tam Túc Ô Kim này rất nhanh liền đối với Giang Nam mất đi hứng thú, vỗ
cánh bay đi.

Giang Nam thở phào nhẹ nhỏm, xóa đi mồ hôi lạnh trên trán, hắn phong bế khí
tức bản thân, vẫn là Giang Tuyết truyền thụ cho hắn bí quyết, cho đến ngày
nay, hắn còn chưa phát hiện có Thần Thông gì so sánh với loại bí quyết này
càng thêm có thể đem khí tức phong ấn.

Hắn tiếp tục đi tới, đột nhiên từ trong vực sâu phía trước nhảy ra một thiềm
thừ lớn không cách nào tưởng tượng, trên ót là kim nhãn yêu dị, quanh thân
tràn ngập ma khí, há mồm phun ra nuốt vào linh khí cùng ma khí tràn ngập trong
thiên địa, thật dài khẽ hấp, chỉ thấy một vòng Tàn Nguyệt trên bầu trời đột
nhiên bị nó hút tới, cô lỗ một tiếng nuốt vào trong miệng!

Mặc dù Tàn Nguyệt kia bị đánh nghiền nát, nhưng mà lớn nhỏ ngàn dặm, lại bị
thiềm thừ này một ngụm nuốt vào, thấy vậy trong lòng bàn tay Giang Nam đều là
mồ hôi lạnh.

Lục thiềm nuốt vào Tàn Nguyệt này, ngây người một hồi lâu, đột nhiên lại vừa
phun, đem trăng sáng vứt ra ngoài, đầu lưỡi bá một quyển, kéo một đầu Khổng
Tước đang bay qua giữa không trung vào trong bụng.

Oa…

Lục thiềm đắc ý kêu to, tung người nhảy đi, nhảy ra không biết bao nhiêu vạn
dặm, bất quá Giang Nam thấy chỉ thiềm thừ này nhảy đến giữa không trung, còn
chưa rơi xuống, liền đột nhiên đinh trên không trung.

Phiến thiên không kia có Thái dương, phía dưới có thanh sơn lục thủy, có miếu
thờ, có cung điện Tiên khuyết, còn có mây trắng dằng dặc, tiên hạc ngao du.

Đột nhiên, hết thảy tất cả biến mất không thấy gì nữa, hóa thành một trang
giấy từ trong hư không vạch xuống, rõ ràng là một bức họa đồ, bức họa lay
động, chỉ thấy lục thiềm mạnh mẻ đến đáng sợ kia bị khắc ở trên bức họa này,
biến thành một phần của họa đồ!

– Con mẹ nó, nơi này rốt cuộc là địa phương nào?

Giang Nam thấy vậy da đầu tê dại, không nhịn được tuôn ra một câu nói tục.

– Bức Thanh Thiên Bạch Nhật Đồ này ý cảnh cao xa, là dấu vết một môn Thần
Thông cực kỳ cường đại ở trong hư không, so với Lượng Kiếp Trận Đồ của ta inh
hơn vô số lần!

Sắc mặt Giang Nam ngưng trọng, hắn một cái liền nhìn ra điểm mạnh của Thanh
Thiên Bạch Nhật Đồ, môn Thần Thông này là một môn trận pháp, biểu tượng là một
bức họa cuốn, uy lực cực kỳ cường đại, nhưng mấu chốt nhất vẫn là, môn Thần
Thông này có thể cắn nuốt những Thần Thông khác!

Mới vừa rồi chỉ lục thiềm kia cũng là một loại dấu vết Thần Thông, chính là bị
Thanh Thiên Bạch Nhật Đồ cắn nuốt, biến thành một phần của Thanh Thiên Bạch
Nhật Đồ.

Này nói rõ, Thanh Thiên Bạch Nhật Đồ có thể cắn nuốt những Thần Thông khác tới
tăng cường uy lực của mình, có thể nghĩ nếu như người tinh thông môn Thần
Thông này đang đối mặt với đối thủ, Thanh Thiên Bạch Nhật Đồ càng đánh càng
mạnh, càng đánh càng hăng, uy lực càng lúc càng lớn, đối thủ của hắn sẽ buồn
bực cùng chật vật cỡ nào!

Lượng Kiếp Trận Đồ của Giang Nam mặc dù cũng cực kỳ cường đại, nhưng mà so
sánh với Thanh Thiên Bạch Nhật Đồ vẫn là phải kém sắc rất nhiều. Huống chi
Thanh Thiên Bạch Nhật Đồ chính là do vô số đạo tắc ngưng tụ thành, so sánh với
Đạo văn ngưng tụ thành trận đồ, uy lực tự nhiên có khác biệt trời vực.

Bằng thực lực của hắn bây giờ, đối với tấm Thanh Thiên Bạch Nhật Đồ này chỉ có
thể hâm mộ, mà không cách nào mạnh mẽ thu đạo Thần Thông này.

Hiện tại hắn cuối cùng biết, vì sao to gan lớn mật như Tam Khuyết Đạo Nhân,
cũng không dám tiến vào đế chiến chi địa, đế chiến chi địa căn bản không phải
cấp bậc tu sĩ như bọn họ có thể tới!

Nơi này chung quanh tràn ngập Thần Thông dư ba, vượt xa phạm vi tu sĩ cấp bậc
như bọn này có thể thu, hơn nữa mấu chốt nhất chính là, những Thần Thông này
thậm chí xâm nhuộm thần tính của Thần Ma chết đi, nguy hiểm vô cùng, đừng nói
tu sĩ như Giang Nam, Chu Thập Tam, cho dù Tịch Ứng Tình, Thái Hoàng Lão Tổ
tới, hơi không cẩn thận cũng muốn nuốt hận thu tràng!

– Bất quá, trong những Thần Thông này tích chứa kiến thức cùng giải thích
phong phú, nếu có thể tinh tế tham tường, thế tất có thể tăng tiến Ma Ngục
Huyền Thai Kinh của ta!

Giang Nam khoanh chân ngồi ở trước mặt Thanh Thiên Bạch Nhật Đồ, đỉnh đầu xông
ra một luồng hắc khí, rơi xuống đất hóa thành Ma La Ma Thần hóa thân, lại có
một ánh lửa bay lên, rơi xuống đất hóa thành Xích Viêm Ma Thần hóa thân, cùng
hắn tham tường đạo tắc trong Thanh Thiên Bạch Nhật Đồ.

Hai đại hóa thân cộng thêm bản thể Giang Nam, tốc độ thôi diễn nhanh hơn. Bất
quá đáng tiếc chính là, Đạo cùng Ý của Thanh Thiên Bạch Nhật Đồ cực kỳ thâm
ảo, hẳn là cường giả cấp bậc Thần Chủ thậm chí Thần Tôn lưu lại Thần Thông dấu
vết, tối tăm khó hiểu.

Giang Nam cùng hai đại hóa thân lặng yên ngồi một lúc lâu, cố gắng đem kiến
thức bên trong hóa thành kiến thức giải thích của mình, đau khổ thôi diễn, hắn
đã từng thôi diễn thiên dấu vết đạo tắc quấn quanh thân thể Ma Thần. Đối với
Thần Ma đạo tắc đã có giải thích sâu đậm, nhưng Thanh Thiên Bạch Nhật Đồ như
cũ để cho hắn cảm giác được cực khổ gấp đôi.

Hắn ngồi xuống chính là hơn mười ngày, Thanh Thiên Bạch Nhật Đồ bỗng nhiên rầm
một tiếng cuồn cuộn nổi lên, hướng nơi xa thổi đi, biến mất không thấy gì nữa.

– Đáng tiếc, chỉ kịp thôi diễn ra một góc của cuốn trận đồ này. Nếu như cho
ta thời gian, nhất định có thể đem cuốn trận đồ này thôi diễn ra thất thất bát
bát, nhận được ảo diệu cắn nuốt những Thần Thông khác của môn Thần Thông này.

Giang Nam thở dài, tiếp tục đi thẳng về phía trước, đoạn đường này, hắn đi một
chút liền ngừng, gặp phải dấu vết Thần Thông của Thần Ma liền trực tiếp dừng
lại, thôi diễn một phen.