Cầm nhớ lại cái đêm ly kỳ này mà không khỏi thở dài 1 hơi. Giờ đây hắn đã về phòng của mình và thay 1 bộ quần áo tử tế hơn. Giờ nằm khểnh trên giường mà hồi tưởng.
Ai, sao hôm nay lắm sóng gió như thế. Hết bị Freya bỏ mê hoặc lại đến Athena bỏ rơi dọc đường phải đi ăn trộm quần áo.Thế nhưng lại bị chủ nhà bắt gặp mới đen.
May mà đó là người mà Cầm từng cứu không thì hôm nay to truyện rồi.
Đúng là làm việc tốt sẽ có hồi báo mà.
Mà cũng chính vì thế nên giờ đây anh chàng rút kinh nghiệm. dành hẳn 1 ô trong ba lô không gian mà hắn có được để chứa mấy bộ quần áo. Phải biết ba lô của hắn chỉ có 25 ô để đồ thôi. Mà mỗi ô đều có giới hạn. Do đó bình thường chỗ này Cầm chỉ để mấy loại thuốc quý cùng với những thứ quan trọng.
Giờ không ngờ cùng dường đến nỗi phải bỏ 1 ô để đựng quần áo. Đúng là bi ai mà.
Nhưng mà hắn sợ dính phải 1 ngày như thế này lắm. Lúc đó cũng không may mắn đến nỗi trộm nhà người quen đâu.
Với lại ở với mấy bà cô này thì chỉ sợ tình hình này không chỉ diện ra 1 lần a. Cứ phòng còn hơn chống.
Sau khi làm xong tất cả. Cầm ngã ngay ra giường làm 1 giấc ngon lành. Quá mệt mỏi rồi a.
…………
– Dậy, dậy đi. Con heo lười này.
Trong cơn mê. Cầm cảm thấy có ai đó đang gọi mình. Anh chàng lè nhè đáp:
– Yên lặng cho người khác ngủ tý. Thêm vài phút nữa thôi.
Rồi Cầm quấn trăn càng chặt hơn.
Nhưng bỗng anh chàng cảm thấy dường như có cái gì lạnh lẽo kề cổ mình.
Khé hé mắt ra định hô lên thì anh chàng lập tức tỉnh cả ngủ.
Vì kề cổ Cầm là 1 thanh gươm a.
Không biết từ lúc nào đã có 1 thanh gươm cách nát cái chăn mà kề lên cổ anh chàng. Chỉ cần sơ xẩy 1 tý là mất mạng ngay.
Cầm hỏng hồn vội lùi lại hết cỡ và ngã lăn ra đất.Cầm vội quay người đi mấy vòng cảnh giác nhìn về bên giường. Nhưng anh chàng lập tức ngạc nhiên hẳn lên. Vì người đó chính là Athena a.
Cầm không khỏi bực tức nói:– Cô bị động kinh hay sao mà lấy kiếm kề cổ tôi vậy.
– Thì ta chỉ gọi ngươi dậy thôi mà.
– Gọi dậy có cần làm như thế không.
– Thì ta gọi mãi mà ngươi không chịu dậy nên chỉ còn có cách đấy thôi. Mà nó cũng quá thành công đấy thôi,. Ngươi đã tỉnh dậy ngay rồi còn gì.
Cầm triệt để Im lặng rồi. có cách gọi người như vậy sao. Thật là hết nói mà.Anh chàng bực dọc nói
– Thế sáng sớm tìm ta có việc gì.
– Cũng không có gì. Chỉ là đến thông báo để ngươi chuẩn bị 1 chút, tối đi với ta đến 1 bữa tiệc giao lưu giữa các vị thần. Lần này chúng ta sẽ mang đi đứa con mà chúng ta đắc ý nhất để mà giao lưu. Ta đã mất nụ hôn chúc phúc nên không thể từ chối được. Ngươi phải đi cùng ta thôi.
– Nhưng mà cô có thể cáo bệnh không đi được mà.
– Ta thích đi. Làm sao, không được à. Hơn nữa nếu ta cứ từ chối cho bọn họ xem người đã nhận nụ hôn chúc phúc thì sẽ dẫn đến sự nghi ngờ không cần thiết đó. Và ngươi chắc cũng không muốn điều đó đâu.
Cầm ngẫm lại cũng đúng. Athena đã mất đi nụ hôn chúc phúc. Nhưng mà lại không có người nhận hiện ra, thời gian dài sẽ khiến cho mọi người sinh nghi. Nhưng mà có 1 vấn đề lớn a.
– Nhưng mà ta đã ra mắt vơi tư cách là người nhận nụ hôn chúc phúc của Freya rồi, Giờ không thể xuất hiện bên cạnh cô a. Như vậy sẽ khiến cho mọi truyện loạn mất.
Đúng vậy, lần trước Cầm cũng có đi với Freya đến 1 bữa tiêc dạng như này. Và hắn được giới thiệu là người nhận nụ hôn chúc phúc của nữ thần Freya. Cũng có rất nhiều vị thần nhớ mặt hắn a. Ai bảo hắn đẹp trai quá làm chi.
Nhưng điều đó lại gây nên rắc rối hiện giờ. Hắn không thể xuất hiện với tư cách người nhận nụ hôn chúc phúc của nữ thần Athena. Nếu không mọi truyện sẽ loạn lên mất.
Nhưng mà Athena vẫn rất bình tĩnh. Dường như đã tính trước đến chuyện này rồi. Chỉ thấy cô nói:
– Ta biết lo lắng trong lòng ngươi. Không sao, ta đã nghĩ hết rồi. ngươi xuất hiện cùng với Freya là hình dạng con trai. Giờ chỉ cần xuất hiện với ta dưới hình dạng con gái là được chứ gì. Mọi thứ quá đơn giản đi.
Cầm nghe vậy thì bỗng thấy chột dạ trong lòng. Vụ việc đêm qua vẫn còn rất mới mẻ a. nhưng ngoài miệng anh chàng vẫn rất cứng rắn:
– Ta đường đường là nam tử hán đại trượng phu đầu đội trời chân đi dép tổ ong.. à nhầm chân đạp đất thì làm sao có thể mặc nữ trang được. nhất quyết không được.
Miệng nói vậy nhưng trong lòng Cầm vẫn niệm ' ngươi không biết… ngươi không biết…' liên tục.