Cầm thấy Andrea đã yên lặng được đôi chút thì thở dài 1 hơi rồi cởi khăn bịt mồm cô nàng.
Chỉ được thế cô sổ 1 hàng:
– Ngươi nghĩ ngươi là ai mà đòi sánh với thần tượng' người lang thang' của ta. Ngài ấy đẹp trai, phong độ đầy nam tính lại thần bí khiến con tim ta thổn thức. còn nhìn lại ngươi xem, nam không ra nam, nữ không ra nữ. rõ ràng là 1 tên biến thái thích mặc đồ nữ mà. Đồ biến thái chết tiệt đòn sánh với thần tượng của ta. Đi chết đi @@@#[email protected][email protected]#[email protected]#[email protected]#@#%…..
Cầm nghe mà hoa cả mắt chóng cả mặt. Nhất là đoạn cuối thì hắn triệt để chịu thua luôn. Không thể không dùng khăn bịt miệng cô nàng lại mới khiến anh chàng từ trong cơn quay cuồng đi ra.
Thật đúng là không biết nói gì luôn. Không ngờ lại gặp Fan cuồng ở đây a. Đã thế không biết vì sao mà cô nàng thần thánh hóa anh chàng lên 1 cách đáng sợ nữa ấy chứ. Giờ không biết khi mà biết hắn là thật cô có vỡ mộng không nhỉ.
Hắn cũng không muốn phá vỡ giấc mộng của 1 người con gái nhưng mà tình hình này không cho hắn lựa chọn a.
Chỉ thấy Cầm thở dài 1 cái:
– Thế ta phải làm sao để ngươi mới tin ta là' người lang thang'.
– Ưm..ưm… ưm..
Andrea lại cất những tiếng ưm ưm đầy khó hiểu.
Cầm cũng đau hết cả đầu. Không cởi ra thì không hiểu gì, cởi ra thì cô nàng lại cho 1 tràng thì xác định.
Nhưng không chứng thực rõ thân phận để bị hiểu nhầm thì hắn xác định a.
Cầm chỉ có thể rào trước:
– Ta cởi khăn ra nhưng mà ngươi không thể lại hô nữa đó.
Cô nàng lại im lặng.
Thấy thế Cầm lại thở dài 1 hơi và tiến hành cởi khăn. Và lại được 1 tràng:
– Ngươi là ai mà cấm ta nói. Cái loại biến thá[email protected]$##@#4… Ưm ưm…
–
Chưa đến 1 giây hắn lại được 1 bát nước vào mặt không thể không bịt miệng cô nàng lại. Để cô nói nữa chắc hắn chết quá,
Đúng lúc này thì trí não Cầm lại được hoạt động. Chỉ thấy anh chàng tìm kiếm quanh phòng lấy 1 con dai tiến đến gần cô nàng, mặt trở nên đày sương lạnh nói:– Giờ ta mở khăn. Cô còn nói thêm lời nào thì ta cắt lưỡi.
]var abd_media=”media.adnetwork.vn”;var abd_width=500;var abd_height=281;var abd_skip=7;var abd_flash=true;var abd_popup=true;var abd_wid=1515641312;var abd_zid=1515641399;var abd_content_id=”#abd_itvcplayer”;var abd_position=0;
Câu nói đầy uy nghiêm cộng thêm cái khí thế bức người của 1 kẻ đã từng vào sinh ra tử khiến cô nàng hơi sợ hãi. Mà cũng đúng thôi, thân là người đã từng vào sinh ra tử mấy lần, đã giết không biết bao nhiêu quái thì khi mà Cầm bộc phát khí thế thì 1 cô nàng chỉ có đi theo đội sao đỡ được cơ chứ.
Thấy cô nàng đã có vẻ xuôi xuôi.CẦm mới thở dài được 1 hơi tiến đến cởi khăn cho cô nàng. Lần này cô ấy không hét lên thật.
Chỉ thấy cô kỳ quái nhìn Cầm:
– Cái khí thế đó. Chẳng lẽ ngươi là' người lang thang' thật.
– Ta đã nói rồi, ta là thật nhưng mà cô không tin đó thôi.
– Không thể nào, thần tượng của ta sao có thể là 1 tên biến thái được cơ chứ Nếu ngươi là ' người lang thang' thật thì chắc phải nhớ ta là ai chứ.
– Chịu thôi, ta cứu rất nhiều người sao có thể nhớ được cơ chứ.Nếu cô gợi ý thì may ra ta còn nhớ được.
– Được rồi. Ta gặp nạn tại tầng 33, bị 1 đàn bọ cạp đuổi theo.,
Nói đến là nhớ liền. Dù sao nhờ cô ấy mà Cầm cũng kiến đủ đồ để là luyện khí a:
– Cô là cô gái pháp sư khi đó. Ta nhớ cô bị đồng đội bỏ rơi do bị thương ở chân. May mà ta đi qua cứu cô 1 mạng. Hơn nữa hình như trong đội có 1 người quay lại cứu cô đúng chứ.
Andrea nghe xong thì đã có thể chắc chắn 1 chín 1 mười người này chính là ' người lang thang'. Người có mặt ở đó chỉ có cô, Robinson và người lang thang. Không nhầm vào đâu được. cô quan sát kỹ thì quả thật tạng người của tên biến thái này với ' người lang thang' cũng giống đến chín phần a. Andrea có thể cảm thấy có gì đó vỡ vụn trong người. Hóa ra người mà cô hằng thần tượng là 1 tên biến thái mò vào nhà người khác mà trộm quần áo phụ nữ để mặc. quả là biến thái đến cùng cực mà,
Cô cũng không còn hơi để mà nói nữa, chỉ có thể ngồi yên tại 1 chỗ mà thôi.
Cầm thấy thế tiến đến dùng tay đưa qua đưa lại quanh mắt của cô nàng và nói:
– Uy, cô có làm sao không.
– Trả lại đây…
– Trả lại cái gì. Ta không thể trả lại cô bộ quần áo này a. Giờ ta không có cái gì mặc. Cởi ra khiếm nhã lắm.