Vương Phi Mười Ba Tuổi – Chương 685: Sói Trước Hổ Sau – Botruyen

Vương Phi Mười Ba Tuổi - Chương 685: Sói Trước Hổ Sau

Edit: Phong

Beta: Pracell

********************

Sát khí, đó là một loại sát khí ẩn giấu vô thanh vô tức.

Ánh mắt xanh biếc kia, chính là ma quỷ nơi thảo nguyên.

Sói, vô số sói hoang nơi thảo nguyên.

Trời! Âu Dương Vu Phi hít một hơi khí lạnh. Sói, động vật độc
ác tàn nhẫn nhất thảo nguyên.

Chọc cái gì không chọc lại chọc đến bọn này.

Khóe miệng vô thức co rút, da đầu Âu Dương Vu Phi run lên, mắt
lướt nhìn chung quanh một vòng.

Con ngươi xanh biếc ẩn ẩn chi chít trong bụi cỏ, chớp lại chớp
một cái, vây thành hình tròn xung quanh bọn họ.

Mà ở phía xa xa kia, lại nghe thấy tiếng động của đàn sói, vốn
di chuyển nhẹ nhàng vô thanh vô tức, từng bước từng bước tiến lại, càng lúc
càng gần.

Âu Dương Vu Phi nghe thấy tiếng động ấy, cơ hồ muốn khóc.

“Lưu Nguyệt, sói! Trời ạ, sao lại nhiều sói như vậy? Chúng
ta đang bị bao vây.”.

Âu Dương Vu Phi truyền âm nhập mật, thanh âm mang theo sự bi
phẫn cùng cực, chúng ta đang bị bao vây, mới nghe tưởng như chỉ là lời nói quá
lên.

Một con sói không sao cả, mười con sói cũng không vấn đề,
nhưng hơn trăm con sói, đây lại là chuyện lớn.

Mà hiện tại, căn cứ theo tiếng nghe được từ bước chân sàn sạt
dẫm lên cỏ, hoàn toàn không thể đoán được đàn sói này đông đến cỡ nào.

Hiện tại hắn chỉ có thể khẳng định, đây chắc chắn là một bầy
rất đông.

Âu Dương Vu Phi muốn khóc, lần đầu tiên trong đời muốn khóc.
Cái gọi là mới ra hang hổ lại vào hang sói, hiện tại hắn cảm nhận được rất sâu
sắc.

Bóng đêm mù mịt, mang theo vẻ tăm tối quyến rũ.

Con ngươi xanh biếc u ám mang theo tầng tầng sát khí.

Sống lưng thẳng tắp, Lưu Nguyệt vẫn tiếp tục thêm củi vào đống
lửa, không hề ngẩng đầu.

Ánh lửa tỏa ra ánh sáng đỏ rực, chiếu lên khuôn mặt nàng.

Lúc Âu Dương Vu Phi nhìn thấy ánh mắt xanh biếc u ám kia,
nàng cũng nhận ra được, chúng thuộc loài dã thú nguy hiểm.

Nhưng mà, nàng chưa kịp động đậy, bọn chúng đã đi đến bao
vây hai người.

Bọn họ chỉ có hai người, còn bên kia quân địch lại rất đông.

Giữa đêm hè nóng bức, mà tại nơi này lại lạnh giá như băng.

Xuyên qua ánh lửa, Lưu Nguyệt nhìn thấy hình dáng đàn sói
hoang trong bụi cỏ.

Đàn sói thân xám, mạnh mẽ, đường cong mềm mại, là loài có cơ
thể phối hợp công thủ hoàn hảo đáng kinh ngạc, con ngươi hung tàn, tham lam,
đang tiến lại gần vây lấy bọn họ.

Sói, tuy không phải loài to lớn mạnh mẽ nhất.

Nhưng lại là loài khó đối phó nhất.

Lưu Nguyệt hiểu rất rõ chúng lợi hại bao nhiêu.

Thân ảnh màu xám dần dần lộ ra giữa bụi cỏ cao, từng bước tiến
tới gần.

Dưới ánh lửa chiếu rọi, con ngươi u ám kia càng tỏa ra sát
khí rợn người.

Con ngươi xanh biếc bị ánh lửa nhuộm thành đỏ thẫm, miệng mở
rộng lộ ra răng nanh trắng lóa dày đặc khiến người khác run sợ.

Ánh lửa bập bùng chiếu rọi bầy sói chung quanh.

Thân hình chưa động, nhưng sát khí đã tràn ra quanh thân.

Nhè nhẹ âm trầm, giống như Diêm La địa ngục.

Lưu Nguyệt nhìn chằm chằm con sói đầu đàn, sát khí tản ra bốn
phía.

Lúc con sói đầu đàn đối diện với Lưu Nguyệt sát khí đầy
mình, bước chân chậm dần, rồi dừng lại.

Dã thú, vốn rất nhạy bén.

Sát khí của Lưu Nguyệt rất mạnh mẽ, khiến cho nó cảm nhận được
nguy hiểm, một sự uy hiếp thực sự.

Con sói đầu đàn đứng lại, đám sói phía sau như nhận được chỉ
thị, cũng lập tức dừng lại.

Quây xung quanh đống lửa, lạnh lùng mắt đối mắt với Lưu Nguyệt.

Nhìn tình cảnh trước mắt, Âu Dương Vu Phi táp miệng, truyền
âm nhập mật cho Lưu Nguyệt: “Làm sao bây giờ?”.

Cứ đối đầu như vầy không phải biện pháp hay.

Dù hiện tại con sói đầu đàn vẫn bất động, nhưng đám sói phía
sau vẫn tiến đến càng ngày càng nhiều.

Bọn họ vẫn đang trong hiểm cảnh.

Lưu Nguyệt vẫn bất động không trả lời.

Ánh mắt vẫn tập trung nhìn con sói đầu đàn.

Trong đêm trăng không tiếng động, hai luồng sát khí đối đầu
gay gắt.

Mà dưới ánh lửa, Lưu Nguyệt chậm rãi vươn tay, ở chỗ góc áo
làm hai động tác tay.

Âu Dương Vu Phi nhìn thấy, lập tức hiểu ra.

Thân hình còn chưa kịp động, tay đã bắt đầu hành động.

Nhanh tay nhặt lên đám củi còn thừa bên đống lửa làm thành
cây đuốc lớn.

Thêm nhiều, thêm nhiều củi nữa hình thành một quả cầu lửa cực
lớn.

Đàn sói nhìn thấy động tác của Âu Dương Vu Phi, không ngừng
gầm gừ, ở trong bóng đêm tĩnh lặng lại càng thêm ghê rợn.

Con mồi ở ngay trước mặt, đàn sói có phần không kiềm chế được.

Có điều, dưới sát khí lạnh như băng của Lưu Nguyệt, con sói
đầu đàn không nhúc nhích, những con sói khác đành cố sức kiềm chế lại.

Tuy thân hình không động, nhưng con ngươi xanh biếc dữ tợn
không ngừng dõi theo Âu Dương Vu Phi.

Động tác của Âu Dương Vu Phi rất nhanh.

Con sói đầu đàn đang đối đầu với Lưu Nguyệt.

Nhưng nếu sát khí của Lưu Nguyệt bị dao động, bọn họ nhất định
sẽ bị vạn sói xé xác.

Tốc độ rất nhanh, quả cầu trong tay Âu Dương Vu Phi càng lúc
càng lớn, rồi lại buộc chặt hai cái.

“Đi!” Ngay tại lúc Âu Dương Vu Phi buộc chặt quả cầu lửa lại,
Lưu Nguyệt quát nhẹ một tiếng, thân hình nhảy lên trên không, xoay người một
cái, hướng phía ngược lại với con sói đầu đàn chạy đi.

Ngay tại thời khắc đó, con sói đầu đàn vẫn bị sát khí của
Lưu Nguyệt chế trụ.

Nhịn không được cảm giác tức giận khi bị con người áp chế, một
tiếng sói tru phá không mà ra, vang vọng trong đêm trăng.

“Ngao ô……………..” Đàn sói gào thét, tiếng vang tám hướng.

Mà ngay trong tiếng gào thét ấy, Lưu Nguyệt đã bị quây vào
vòng vây của đàn sói.

Trường kiếm trong tay vung lên, mạnh mẽ chém xuống chặn đường
đàn sói.

Mà ở phía sau, Âu Dương Vu Phi đã ngay lập tức đến hỗ trợ
bên cạnh.

Hai cây đuốc trong tay vung lên mang theo sức mạnh, vung mạnh
về phía Lưu Nguyệt.

Ánh lửa cực nóng, thế tới rào rạt.

Đàn sói gào thét, nhảy vọt về hướng hai người.

Lưu Nguyệt lọt vào giữa đàn sói, mi không chớp, mắt không
nháy, một thân sát phạt ngập trời.

Nàng vừa giơ tay nhấc chân, trường kiếm vung lên, màu máu đỏ
tươi bắn ra tung tóe, từng con sói lần lượt ngã xuống.

Không có động tác dư thừa, không có chiêu thức hoa mỹ.

Chỉ có một kích mất mạng.

Sát khí lạnh thấu xương, gặp phật giết phật, gặp thần chém
thần.

Một thân lạnh như băng, vẻ mặt kiên quyết.

Lưu Nguyệt vung trường kiếm mở một đường máu, hướng phía trước
xông ra.

Toàn thân như một pho tượng sát thần.

Phía sau, hai quả cầu lửa của Âu Dương Vu Phi bay múa, yểm
trợ phía sau Lưu Nguyệt.

Đàn sói bị Lưu Nguyệt giết đỏ cả mắt, mùi máu tanh lan tràn
dày đặc trong không khí, khiến cho chúng bắt đầu trở nên điên cuồng.

Dùng đủ các tư thế với tốc độ cực nhanh xông tới Lưu Nguyệt.

Âu Dương Vu Phi thấy vậy hai tay vung mạnh, quả cầu lửa bay
lên đập xuống người con sói.

Lửa cực nóng thiêu đốt da lông, sức nóng hừng hực khiến bầy
sói tản lùi lại phía sau.

Một trước một sau, Lưu Nguyệt cùng Âu Dương Vu Phi trong
vòng vây của bầy sói mở một đường máu, xông ra phía trước.

Tốc độ của đàn sói rất nhanh, một con ngã xuống, lập tức có
một con khác xông lên thế chỗ.

Dã thú vốn có bản tính tấn công bầy đàn.

Có điều, người chúng đối đầu lúc này lại là Lưu Nguyệt và Âu
Dương Vu Phi.

Âu Dương Vu Phi lúc này tuy bị thương, nhưng kĩ năng vẫn rất
thuần thục.

Còn Lưu Nguyệt, tuyệt đối là vua sát phạt. Chiêu thức cùng
sát khí sắc bén, hai người hỗ trợ lẫn nhau xông ra ngoài vòng vây.

Đây tuyệt đối không phải là con mồi ngon lành của đàn sói,
mà là sát thần.

Máu tanh văng khắp nơi, thi thể của đàn sói hoang nằm la liệt
trên đất.

Mở thẳng một đường máu, Lưu Nguyệt từng bước lui ra phía
sau, duỗi tay ra cầm lấy cây đuốc lớn trong tay Âu Dương Vu Phi.

“Mau!” Lạnh như băng ném ra một chữ.

Cùng lúc đó, Âu Dương Vu Phi rất nhanh ném quả cầu lửa trong
tay, ôm lấy Lưu Nguyệt, thân hình lóe lên, vận kinh công bay vào bóng đêm trước
mắt.

Tốc độ chạy của Lưu Nguyệt nhanh, nhưng tuyệt đối không theo
kịp khinh công của Âu Dương Vu Phi.

Đảo mắt một cái, hai người đã hòa vào trong bóng tối.

Cho dù đàn sói trong nháy mắt đã đuổi theo, nhưng cũng không
thấy được tung tích hai người.

Dưới ánh trăng sáng tỏ, trên mặt đất còn lộ rõ sát khí quẩn
quanh chưa tan, cùng với mấy chục xác sói, máu nhiễm đỏ cả cây cỏ.

Ánh mắt xanh biếc lóe lên trong đêm tối.

“Ngao ô……………………..” Con sói đầu đàn giương đầu, tru lên một
tiếng.

Tiếng tru vang vọng, xuyên không phá mây, hướng thẳng lên trời.

“Ngao ô………………….” Đàn sói lập tức ngửa đầu tru theo.

Dưới đêm trăng mùa hạ, tiếng sói tru không khỏi tiếng người
ta cảm thấy sởn gai ốc.

Tru một tiếng giận dữ, đàn sói lập tức quay đầu, đuổi theo
hướng Lưu Nguyệt cùng Âu Dương Vu Phi chạy đi.

Bóng đêm tràn ngập, một màu đen tăm tối.

Bay nhanh mà đi, dưới đêm trăng, Âu Dương Vu Phi mang theo
Lưu Nguyệt, tốc độ có thể so sánh với thiên lý mã.

Trong nháy mắt đã bỏ rơi đàn sói lại phía sau.

Nhưng mà Âu Dương Vu Phi cũng không dám sơ suất, chạy thẳng
nửa canh giờ mới dám dừng lại.

“Không thấy chúng đâu, có lẽ đã bỏ đi rồi.” Buông Lưu Nguyệt
ra, chân Âu Dương Vu Phi mềm nhũn, gục xuống cỏ.

Nội thương của hắn còn chưa điều trị khỏi hẳn. Vừa rồi lại
liều mạng mà chạy, quả thật đã là quá sức.

Nội lực tích lũy được, cũng đã tiêu tán sạch sẽ.

Lưu Nguyệt đứng trên cỏ, mặt nhìn Âu Dương Vu Phi gục bên dưới,
không nói gì.

Sau liền ngồi xuống, ánh mắt nhìn về phía bọn họ vừa chạy trốn
khỏi.

Há miệng để thở, Âu Dương Vu Phi nhìn lưng Lưu Nguyệt, lên
tiếng hỏi: “Lưu Nguyệt, sao nàng không trực tiếp giết con sói đầu đàn, như vậy
sẽ dễ dàng hơn?”.

Giết thủ lĩnh, khiến cho đám quân không có người chỉ huy,
đây vốn là thủ đoạn Lưu Nguyệt quen dùng.

Thế nhưng hôm nay không làm vậy, lại quay đầu bỏ chạy?

Đưa lưng về phía Âu Dương Vu Phi, thanh âm của Lưu Nguyệt rất
lạnh: “Muốn chết ngươi cứ việc giết nó.”

Dã thú không thể có tâm địa gian xảo như con người.

Nếu khi nãy nàng giết con sói đầu đàn, chỉ sợ đàn sói bây giờ
lâm vào cảnh không có thủ lĩnh, vô cùng điên cuồng, hai người sẽ không thể
thoát thân như vậy.

Cái loại cùng chung mối thù này, nàng không muốn lĩnh ngộ lần
thứ hai.

Âu Dương Vu Phi nghe Lưu Nguyệt nói thế, khẽ nhíu mày, nhưng
không lên tiếng phản bác.

Hắn có cảm giác, về phương diện này, Lưu Nguyệt hiểu biết
nhiều hơn hắn.

Lau mồ hôi trên trán, Âu Dương Vu Phi giang hết chân tay nằm
trên cỏ: “Đủ kích thích. Biển lửa, đá lớn, đầm lầy, sói. Không biết lần sau còn
gặp được thứ gì trên thảo nguyên này nữa. Thật thú vị!”.

Tay chân giang rộng, Âu Dương Vu Phi phóng đãng thốt ra một
câu.

Hắn tung hoành trên thảo nguyên lâu như vậy, cũng chưa gặp
được những tình huống ấy.

Thảo nguyên, gặp được những chuyện này, cũng thật thú vị.

Nghe thấy lời nói mát mẻ của Âu Dương Vu Phi, Lưu Nguyệt lạnh
lùng quay đầu nhìn Âu Dương Vu Phi đang thả lỏng toàn thân: “Hành trình về sau
nhất định sẽ càng thú vị.”.

Lời nói lạnh như băng, mang theo hơi thở âm trầm.

Âu Dương Vu Phi nghe xong không khỏi sửng sốt, nhìn Lưu Nguyệt
cười nói: “Sao nàng lại biết?”.

Lời vừa nói ra, chợt nghe tiếng sói tru từ rất xa truyền lại.

Âu Dương Vu Phi nhất thời bật người ngồi dậy, rất nhanh thu
hồi lại vẻ cà lơ cà phất trên mặt: “Không phải chứ?”.

Thanh âm này…………….như đang hướng tới chỗ bọn họ!

“Ngao ô…………….”

Ngay trong lúc hắn đang nói, đàn sói không ngừng rống lên từng
tiếng ghê rợn, phóng lên trời cao, vang vọng khắp thảo nguyên, khiến cho người
ta dựng tóc gáy.

Gương mặt Âu Dương Vu Phi bắt đầu co rút.

“Sói, cực giỏi trong việc lần theo dấu vết, thù sâu, giết một
con trong đàn liền truy đuổi ngàn dặm, không giết chết đối phương thề không bỏ
qua.”.

Thanh âm lạnh như băng vang lên, Lưu Nguyệt lạnh lùng đứng dậy.

Đây mới là loài sói đáng sợ nhất nơi này.

Tình cảm của loài sói vô cùng kiên trinh, năng lực cũng xuất
chúng vô cùng, thân thể mạnh mẽ, săn mồi lợi hại.

Đây đều là những đặc tính Lưu Nguyệt yêu thích. Nếu hỏi nàng
thích động vật nào nhất, khẳng định chính là sói.

Có điều, trong tình cảnh hiện giờ, những điểm Lưu Nguyệt yêu
thích ấy, giờ lại cảm thấy vô cùng chán ghét.

Trốn ra khỏi vòng vây của chúng không khó, có điều trốn khỏi
vòng truy đuổi của bọn chúng mới là mục tiêu của nàng.

“Chết tiệt, sao nàng không nói sớm……………….?”

Bật người đứng lên, Âu Dương Vu Phi mới nói được nửa câu liền
đem nuốt trở lại.

Còn nói thế nào nữa?

Chẳng lẽ vừa rồi bọn họ có thể phá được vòng vây mà không giết
con sói nào sao?

Giết, tất nhiên là phải giết.

Bị truy đuổi, cũng là chuyện tất nhiên.

Nghe tiếng tru truyền đến từ phía xa, Âu Dương Vu Phi và Lưu
Nguyệt liếc mắt nhìn nhau một cái.

Quay đầu. Xoay người. Chạy!

Không nghĩ đến đàn sói đang đuổi theo, cứ như vậy mà chạy.

Dù sao thảo nguyên rộng lớn, thuận lợi chạy loạn.

Trời quang trăng sáng, thật sự là một đêm đẹp.

Mà ngay tại thời điểm Lưu Nguyệt và Âu Dương Vu Phi đang chạy
trốn đàn sói, Thu Ngân cùng Ngạn Hổ bên kia dẫn đầu ba nghìn tinh binh đang đợi
đại hỏa tắt.

Nơi này đất đen không có một ngọn cỏ, ngọn lửa bùng lên mạnh
mẽ, nhưng cũng tắt rất nhanh.

Một khắc trước vẫn là đại hỏa thấu trời, một khắc sau đã tắt
rụi.

Vượt qua đất đen, tiến tới cửa khe núi.

Không hề có lấy một binh mã Hung Nô ở đây.

Hiển nhiên là binh mã Hung Nô cho rằng không có người nào có
thể sống mà đi khỏi nơi này, cho nên, nơi này không cần để ý đến, như vậy cũng
tránh cho Thu Ngân chút phiền phức.

Mọi người ra sức đẩy tảng đá chắn đường, tạo ra một khe hở.
Trong sơn động có rất nhiều dấu vết người đi đến, Thu Ngân cùng Ngạn Hổ đề cao
cảnh giác, lập tức một đường tiến vào trong động lần theo dấu vết.

Ánh sáng dần dần hiện ra, Thu Ngân cùng Ngạn Hổ cuối cùng
cũng thoát khỏi sơn động, nhưng mà nghênh đón bọn họ lại là sườn dốc, đầm lầy,
dấu vết lửa cháy cùng dấu chân của bầy sói.

Nhìn thấy đống lửa bị bới lung tung, xung quanh có dấu chân
của hơn một nghìn con sói, Thu Ngân cùng Ngạn Hổ im lặng, sắc mặt trắng bệch.

Đàn sói này bọn họ biết.

Hai người nhìn nhau. Phái người ruyền lại tin tức cho Hiên
Viên Triệt.

Đồng thời, Thu Ngân cùng Ngạn Hổ dẫn đầu ba nghìn binh,
không có ngựa, lần theo dấu chân của đàn sói.

Thảo nguyên gió thổi mây phun, Lưu Nguyệt cùng Âu Dương Vu
Phi không ngừng chạy lên phía trước.

Đàn sói đuổi theo phía sau. Mà ở phía sau chúng, Thu Ngân
cùng Ngạn Hổ cùng đang tức tốc chạy tới.

Đây thật sự là một cảnh tượng kì lạ.

Bầu trời cao rộng, không một gợn mây.

Chiến trường khói lửa tràn ngập, không vì Lưu Nguyệt mất
tích mà dừng lại, ngược lại càng lúc càng kịch liệt, máu tanh chảy xuống càng
lúc càng nhiều.

Hai quân đối đầu, một bước sai toàn quân đều bị diệt.

Lúc này, Khố Tạp Mộc cùng Lê Khoát, Khoát Ba Lực, Hàn Phi đã
tề tựu đông đủ tại doang trướng của Thác Bỉ Mộc.

“Theo tình hình trước mắt, Hung Nô còn hai mươi vạn binh mã,
rất có khả năng bọn họ sẽ mai phục ở phía đông, đợi chúng ta tổn thất…………….”.

Thác Bỉ Mộc khi nhanh khi chậm, khoa chân múa tay chỉ lên bản
đồ trên bàn.

Bởi vì có trong tay lệnh bài của Lưu Nguyệt, cho nên đám người
Khố Tạp Mộc đều nghe theo Thác Bỉ Mộc.

Mọi người trong lòng vừa lo lắng việc mất tích của Lưu Nguyệt
và Âu Dương Vu Phi, vừa tập trung lắng nghe sắp xếp của Thác Bỉ Mộc.

Lúc này, cả hai phía đều vô cùng rối loạn.

Nhưng không ai phát hiện ra những lời Thác Bỉ Mộc nói toàn bộ
là do Hiên Viên Triệt ở phía sau truyền âm nhập mật cho hắn.

“Cho nên, nơi này……………..”

“Báo, có một tiểu binh đến truyền tin.” Ngay lúc ấy, một
binh lính đột nhiên cao giọng xông vào báo cáo.

Hiên Viên Triệt cùng Thác Bỉ Mộc đồng thời ngẩng đầu, đây là
tín hiệu của Thu Ngân.

“Mau truyền lên!” Thác Bỉ Mộc lập tức ra lệnh, trực tiếp đoạt
lấy thư báo từ trong tay tiểu binh kia.

“Theo điều tra, chủ soái cùng quân sư không chết, nhưng hiện
nay đang bị đàn sói hoang truy đuổi, không rõ vị trí.” Ngắn gọn mà rõ ràng.

Đám người Khố Tạp Mộc nghe thấy những lời này, đồng loạt thở
dài một hơi.

Tâm tư treo ngược (lo lắng) suốt một đêm, lúc này mới được
buông lỏng.

Không chết là tốt rồi, không chết là tốt rồi!

Đã biết chủ soái của bọn họ không dễ chết như vậy mà.

Trong bóng tối không nhận ra cảm xúc dao động trên mặt Hiên
Viên Triệt, nhưng vẻ mặt băng lãnh kia cũng hạ xuống vài phần.

Nhưng mà, không rõ vị trí. Nàng đã chạy đến nơi nào?

Sói hoang truy đuổi! Ánh mắt Hiên Viên Triệt lại trầm xuống.

“Nhưng mà bị sói hoang truy đuổi…………….” Lê Khoát lúc này mới
phản ứng lại, tạp lưỡi, sắc mặt ngưng trọng.

Khố Tạp Mộc, Hàn Phi nghe vậy cũng sắc mặt cũng xấu đi.

Bọn họ sống trên thảo nguyên, đối với đám sói hoang đương
nhiên là hiểu rất rõ. Bị sói truy đuổi………….chuyện này……………

“Xác định rõ phương hướng, toàn lực tìm cách cứu viện.”
Thanh âm chỉ huy của Hiên Viên Triệt vang lên bên tai, Thác Bỉ Mộc theo bản
năng nhắc lại.

“Rõ!” Lập tức có người tiếp lệnh.

Chạy loạn khắp thảo nguyên, muốn cứu viện, trước hết phải
xác định được vị trí.

Lúc này không có chim bồ câu đưa thư, chỉ có thể dựa vào sức
người để truyền tin tức, vậy nên nhất định phải xác nhận được vị trí của đám
người Thu Ngân.

Hiên Viên Triệt không quá lo lắng.

Sói hoang, Lưu Nguyệt có thể ứng phó được.

“Hiện tại, chúng ta tấn công tại nơi này……………..”

Cuộc chiến ác liệt, trống trận uy dũng, sát khí trải rộng khắp
thảo nguyên.

“Không được, không được. Ta phải nghỉ một lát.”

Trong lúc Hiên Viên Triệt đang xảy ra chiến sự, Lưu Nguyệt
cùng Âu Dương Vu Phi đang bị đàn sói đuổi theo, lên trời không đường, xuống đất
không cửa.

Nhanh chóng lăn xuống mặt đất đầy cỏ, Âu Dương Vu Phi rên
lên một tiếng.

Lưu Nguyệt thấy vậy cũng dừng bước ở chỗ Âu Dương Vu Phi nằm
lên, rất nhanh ngồi xuống, lấy ra mấy quả dại trên người, vừa bổ sung thể lực,
vừa điều tức.

Suốt một đêm, bọn họ chạy không ngừng, cũng chỉ nghỉ ngơi ba
lần, mà ba lần ấy, suýt bị đàn sói bắt kịp.

Bọn sói hoang này, thể lực lại tốt như vậy.

Không ngừng đuổi theo, không giết không từ bỏ.

Tốc độ tuy rằng không nhanh bằng Lưu Nguyệt và Âu Dương Vu
Phi.

Nhưng xét về sức bền, thì lại vượt xa rất nhiều.

Trong lúc Lưu Nguyệt cùng Âu Dương Vu Phi nghỉ ngơi, bọn
chúng vẫn không ngừng đuổi theo.

Đám sói hoang này, đúng là không chê vào đầu được.

Trên thảo nguyên không có thác nước, cho nên không thể che
giấu được hơi thở của bọn họ, cũng không cách nào ngăn cản đám sói hoang đuổi
theo.

Phóng hỏa? Được, cả thảo nguyên cùng cháy.

Chỉ sợ đàn sói hoang chưa bị chết cháy, bọn họ đã bị lửa
thiêu trước rồi.

Lại không quen thuộc địa hình. Hiện giờ bọn họ cũng không biết
đang chạy đi nơi nào.

Bởi vậy, muốn thoát khỏi đám sói này, hoàn toàn là mơ tưởng
hão huyền.

Lưu Nguyệt đau đầu suy nghĩ.

“Ngao ô……………” Hùng tráng mà thê lương, mang theo sự âm trầm
khiến người ta sợ hãi.

“Mẹ nó!” Hung hăng đấm xuống mặt đất, Âu Dương Vu Phi thô tục
chửi một câu.

Thứ này không dừng lại nghỉ ngơi một chút sao?

Bọn họ vừa mới dừng lại một chút đã liền đuổi đến nơi.

“Ngao ô………………..”

Tiếng tru vang vọng, xuyên phá trời cao, lan xa đến tận chân
trời.

“Không phải chứ, sao lại nhiều thế?” Âu Dương Vu Phi cơ hồ
muốn giết người, đáng tiếc ở nơi này một người để giết cũng không có.

Tối nay, không biết trên thảo nguyên rốt cuộc có bao nhiêu
con sói.

Một đường đuổi theo bọn họ, tiếng sói tru càng lúc càng lớn,
càng lúc càng nhiều, càng lúc càng dũng mãnh, dường như đàn sói đuổi theo càng
lúc càng đông.

Nếu ban đầu chỉ có hơn một nghìn con, thì lúc này, Âu Dương
Vu Phi không thể không hoài nghi, đàn sói đang đuổi phía sau bọn họ không đến một
vạn thì cũng là chín nghìn.

“Ông trời, ngươi thật không có mắt!” Âu Dương Vu Phi nước mắt
bay đầy trời.

Lưu Nguyệt nhìn Âu Dương Vu Phi khóc không ra nước mắt, đứng
dậy, nhấc chân, chạy!

Đối với trận chiến lâu dài, tiết kiệm thể lực là việc quan
trọng nhất.

Âu Dương Vu Phi thấy Lưu Nguyệt tung chân bỏ chạy, xoa xoa khuôn
mặt không nước mắt, xoay người chạy theo.

Tốc độ của hai người nhanh như tia chớp, vạch thành một đường
trên cỏ xanh.

“Nếu có một con ngựa thì tốt rồi.” Âu Dương Vu Phi vừa chạy
vừa oán giận.

Hắn vẫn đang bị thương a, sao lại phải chịu sự đối xử như vậy.

Không biết bọn họ đã chạy đến nơi nào.

Xung quanh một bóng người cũng không có. Giống như hơn trăm
vạn người đang giao chiến trên thảo nguyên không hề tồn tại.

Biết chạy đi đâu đây?

Âu Dương Vu Phi vừa dứt lời, đột nhiên bước chân của Lưu
Nguyệt chợt dừng lại, cúi người xuống, tai áp sát mặt đất.

Âu Dương Vu Phi lập tức dừng lại, nhìn dáng vẻ của Lưu Nguyệt,
có lẽ…………….

“Ngươi muốn ngựa, được!” Im lặng lắng nghe một lát, Lưu Nguyệt
bật người lên, trong mắt hiện lên tia cười lạnh, quay đầu đổi hướng chạy đi.

Âu Dương Vu Phi thấy Lưu Nguyệt cười không chút ý tốt, mặt
mày vừa động, lập tức không nghĩ ngợi gì liền quay đầu đuổi theo Lưu Nguyệt.

Tốc độ hai người rất nhanh, chỉ sau thời gian uống một chén
trà nhỏ liền nghe thấy phía trước vang lên tiếng vó ngựa, có người đang đến
đây.

Mừng rỡ ra mặt. Chính xác là mừng rỡ ra mặt, từ trước tới
nay Âu Dương Vu Phi chưa khi nào vui mừng như vậy, hai tay giang rộng, chào đón
đám người phía trước.

Trong lúc nhất thời sức lực toàn thân như khôi phục lại, vượt
Lưu Nguyệt, chạy vội lên phía trước.

Vượt qua mấy sườn núi nhỏ, đoàn người hiện ra trước mắt Âu
Dương Vu Phi.

Âu Dương Vu Phi nhìn đoàn người phía trước, sửng sốt.

Là binh mã của dân tộc Hung Nô, là một tiểu đội tuần tra của
binh mã Hung Nô.

Thật hay! Cứu tinh lại thành sát tinh. Trước có binh mã Hung
Nô, sau có đàn sói hoang.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Đang có 2 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Vulong11
  

Babbbd ndbd

Vulong11
  

Ngày a d dd d