Vô Thường – Chương 973: Ngự Thần chi uy. – Botruyen

Tải App Truyện CV

Vô Thường - Chương 973: Ngự Thần chi uy.

Thứ nhất, trên tay Đường Phong không có Thiên binh, thứ hai, hắn cũng đang lo
lắng về sự an toàn của Âu Dương Vũ. Cho nên dùng Cương binh để thi triển là
lựa chọn tốt nhất, dù sao trừ mình ra, không ai biết một kiếm này cần dùng
Thiên binh thi triển.

Tiện tay lấy một thanh trường kiếm Cương binh từ trong Mị Ảnh không gian ra,
cảnh giới Linh giai hạ phẩm tăng lên đến đỉnh phong, cương khí trong kinh mạch
và đan điền vận chuyện rất nhanh.

Đường Phong hít sâu một hơi, từ từ nhắm mắt lại, một tay cầm chuôi thanh
trường kiếm.

Bỗng nhiên, xuất hiện biến đổi kinh thiên, làm cho người ta run, kiếm ý khủng
khiếp từ trên người Đường Phong phát ra, triệt để áp chế kiếm của của Âu Dương
Vũ đến cực hạn.

Đại địa vù vù, tâm thần của mọi người đang run rẩy, một kiếm tuyệt thế này,
bản thân một kiếm này chính là Thiên Kiếm!

Thời điểm kiếm ý phát ra, lỗ chân lông toàn thân mọi người như bị trói chặt,
kiếm ý trong không khí có cảm giác như vô kiên bất tồi.

Vô Cấp Kinh Mang Kiếm, tất cả mọi người đều biết nó tồn tại, nhưng chưa bao
giờ nhìn thấy Đường Phong thi triển nó lần nào. Cho tới lúc này, bọn họ mới
biết trên thế gian này lại có một kiếm như thế này.

Thần sắc Âu Dương Vũ càng ngày càng hưng phấn, thời điểm kiếm ý của bản thân
bị áp bách, chẳng những hắn không lo lắng chút nào, mà chiến ý toàn thân lại
được kéo lên.

Tàng Phong kiếm lại quay tròn, không khí vốn sền sệt, trở nên càng sền sệt
hơn.

Một loạt tiếng vang răng rắc vang lên lên, Cương binh trên tay của Đường Phong
từ từ rời khỏi vỏ, mỗi khi ra khỏi vỏ một tấc, kiếm ý lại được kéo lên, không
mất bao lâu, kiếm ý cường hoành đến nổi mọi người không thể không vận công
ngăn cản, lúc này mới bình yên vô sự.

Trên trán mọi người đổ mồ hôi lạnh, dù không bị trùng kích từ chính diện đã có
cảm thụ thống khổ như vậy, Âu Dương Vũ là mục tiêu của một kiếm này, vậy áp
lực của hắn lớn bao nhiêu?

Lại một tiếng vang nhỏ vang lên, dù âm thanh này rất nhỏ, nhưng lại không giấu
diếm được lỗ tai của Đường Phong, chuôi trường kiếm Cương binh này còn chưa
phát chiêu, đã xuất hiện một vết nứt, đúng là Cương binh không cách nào thừa
nhận được kiếm ý của Vô Cấp Kinh Mang Kiếm.

Đường Phong vẫn giữ nguyên động tác không nhanh không chậm, hắn rút ra không
phải là một thanh kiếm, mà là một tòa núi lớn.

Thân kiếm vừa ra khỏi vỏ được một phần ba, hai con mắt nhắm chặt của Đường
Phong mở ra, cùng lúc đó, một đạo kiếm quang từ trường kiếm lóe lên, nhanh như
thiểm điện đánh úp về phía Âu Dương Vũ.

Lúc Vô Cấp Kinh Mang Kiếm của Đường Phong rời khỏi vỏ, Âu Dương Vũ cũng động,
Tàng Phong kiếm liền run lên, trước người của hắn xuất hiện vô số vòng kiếm,
một tầng phủ lấy một tầng, dầy đặc đến mức không thể nào nhìn rõ được.

Tốc độ Vô Cấp Kinh Mang kiếm vô cùng nhanh, ngay lập tức nó đã đến, kiếm quang
đánh vào tầng ngoài cùng của vòng kiếm, đánh nó vỡ nát, nhưng cũng vì vậy mà
kiếm quang chậm lại một ít.

Từng đạo kiếm vòng vỡ nát, kiếm quang giống như cường đạo lục lâm, thế như chẻ
tre, một đường xông tới dễ như trở bàn tay, mắt thấy sắp phá tan toàn bộ phòng
ngực của Âu Dương Vũ.

Nhưng trong nháy mắt, thế cục đột nhiên thay đổi, sau khi phá liên tiếp mười
mấy đạo kiếm vòng, kiếm quang sáng bóng mạnh mẽ đã ảm đạm xuống, tốc độ cũng
không bằng một nửa lúc trước.

Vốn Vô Cấp Kinh Mang Kiếm không thể nhìn thấy rõ, nhưng hiện tại mọi người đã
nhìn thấy, nhìn thấy Vô Cấp Kinh Mang Kiếm rất rõ, nó đang đau khổ tiến về
phía trước, nhưng lại kiếm vòng của Âu Dương Vũ ngăn cản, mỗi khi phá tan một
đạo kiếm vòng, hào quang của kiếm quang ảm đạm một phần.

Âu Dương Vũ lúc này, vừa lùi lại vừa huy động kiếm vòng, dù kiếm quang bị phá
hủy không ít, nhưng đang tiến lên rất dũng mãnh…

Nhìn đúng thời cơ, Âu Dương Vũ ra tay, tuy Thiên Kiếm của hắn là phòng ngự,
nhưng không có nghĩa là hắn không biết tấn công. Tàng Phong kiếm xuyên thấu
qua vô số đạo kiếm vòng công kích lên kiếm quang, kiếm quang ba một tiếng, vỡ
nát.

Vẻ mặt của Đường Phong càng thêm kinh hỉ.

Lúc này uy lực của Vô Cấp Kinh Mang Kiếm không bằng lúc trước, tuy Đường Phong
đã đạt tới Linh giai hạ phẩm, khi thi triển kiếm chiêu, Cương binh vỡ ra, cho
nên uy lực một chiêu này, chỉ tương đương với bảy thành lúc đỉnh phong, ba
thành còn lại tán dật theo khe hở lúc xuất kiếm.

Nhưng dù vậy, Đường Phong cũng không ngờ rằng Âu Dương Vũ lại có thể ngăn cản
thoải mái như vậy, xem ra Thiên Kiếm phòng ngự này, đúng là quá xuất sắc. Xem
ra Âu Dương Vũ dựa vào thủ chi kiếm, cũng có thể đơn đả độc đấu chính diện với
cao thủ Linh giai trung phẩm, đối phương cũng không thể làm gì được hắn.

Một kiếm tuyệt thế bị Âu Dương Vũ ngăn cản rất dễ dàng, Đường Phong không cảm
thấy mất mặt chút nào, ngược lại kích thích lòng hiếu kỳ, Âu Dương Vũ hiện
tại, không biết có thể ngăn cản công kích của nó không?

Không đợi Âu Dương Vũ thở một ngụm, Đường Phong liền hô:

– Âu Dương tiên sinh coi chừng, mấy ngày trước đó ta lấy được một vật, vẫn
chưa thí nghiệm uy lực của nó, hôm nay thỉnh Âu Dương tiên sinh giúp ta nghiệm
chứng nó.

– Được!

Âu Dương Vũ cười lớn một tiếng. Đường Phong không nói rõ lắm, nhưng hắn cũng
nghe ra được một ít hương vị trong đó. Đợi lát nữa Đường Phong thi triển chiêu
thức, chỉ sợ còn mạnh hơn một kiếm kinh thiên vừa rồi, nếu không hắn cũng
không cần phải nói như vậy.

Đột nhiên kiếm ý toàn thân của Đường Phong tán đi, chuyển đổi thành một loại
khí tức khác.

Loại khí tức này không rõ là gì, nó rất quỷ dị, rõ ràng Đường Phong đứng ở nơi
đó, mọi người có thể nhìn thấy, nhưng lại cảm thấy có chút không thích hợp.

Loại cảm giác này làm cho người ta không hiểu ra sao, hoàn toàn không rõ tình
huống trong đó thế nào.

Đường Phương cười cười, khí tức quỷ dị phát ra càng nồng đậm hơn.

Sau khi thu phục được Ngự Thần đến giờ, Đường Phong vẫn không có cơ hội thí
nghiệm của chuôi Thần binh này, lần này mắt thấy thủ chi kiếm của Âu Dương Vũ
xuất chúng như thế, cho nên muốn thử xem hắn có thể tiếp được một chiêu này
hay không.

Bản thân Thần binh Ngự Thần là cung, nhưng nó không phải cung, nó có thể dung
nhập vào đan điền của mình, dung nhập vào trong hơi thở của mình, há có thể
dùng lẽ thường mà phán đoán nó chứ?

Nói một cách đại khái, cung cùng ám khí đều có tính chất giống nhau, đều là
thứ đồ vật trong âm thầm có thể giết người. Ẩn núp trong bóng tối, dùng phương
vị không thể nào tưởng tượng được, đánh lén giết người. Cũng chính là vì
nguyên nhân này, Ngự Thần mới chọn Đường Phong làm chủ nhân. Đường Phong tinh
tu ám khí chi đạo, điều này càng làm tính tình của hắn hợp với Ngự Thần.

Ông… Một tiếng vang nhỏ phát ra, âm thanh giống như tiếng người ta kéo căng
dây cung truyền vào tai mọi người.