Cho dù ai chạy tới địa phương tràn ngập các loại kỳ hoa dị thảo như thế này
thì sợ rằng cũng không đành lòng đi tiếp, ít nhiều cũng muốn tìm kiếm một lần
để xem chính mình có vận khí tốt hay không.
Khác với những điện phủ khác, Linh Thảo Điện có lực mê hoặc vô cùng lớn đối
với những người tầm bảo. Như Đan Điện hay Võ Điện, nếu không đi vào trong
phòng và phá được các cơ quan then chốt thì căn bản không biết ở chỗ này có
bảo bối, càng không biết đẳng cấp của bảo bối như thế nào, điều này khiến cho
người ta có cảm giác như đang đánh bạc. Nhưng Linh Thảo Điện lại không như
thế, các loại kỳ hoa dị thảo ở ngay trước mặt, có thể nhìn thấy trực tiếp, đây
là điều khác biệt vô cùng lớn.
Cho nên Linh Thảo Điện có lực hấp dẫn trí mạng đối với những người tầm bảo.
Đoạn Tây Lâu nghiên cứu về Hư Thiên Điện vô cùng sâu rộng nhưng vẫn không biết
nhiều về các loại thảo dược, sức người cũng có hạn, từ khi năm tuổi Đoạn Tây
Lâu đã bắt đầu nghiên cứu về Hư Thiên Điện cho tới tận bây giờ, bản thân hắn
còn phải dành thời gian để tu luyện, sao có thời gian dư khác để đi nghiên cứu
thảo dược?
Cũng may đây cũng coi như là một nửa lĩnh vực của Đường Phong.
Phóng mắt nhìn lại, chỉ thấy hai bên đường trồng vô vàn các loại hoa cỏ, các
loại hoa cỏ ở đây cũng không phải quá trân quý, chẳng qua những hoa cỏ này đã
mọc lâu năm, so với những linh thảo bên ngoài tốt hơn rất nhiều.
Một trăm năm Hư Thiên Điện mới mở ra một lần, có thể nói những linh thảo tại
đây cũng đều có dược tính trăm năm, đương nhiên những linh thảo mới mọc không
thể so bì.
Một gốc linh thảo cách xa năm trượng cao tầm đứa bé có một chùm trái cây kết
quả, chùm quả to chừng cái móng tay, trái cây đỏ mọng khiến cho Đoạn Tây Lâu
yêu thích vụng trộm hái, hắn lén lút tiến về phía trước, đi tới vô cùng cảnh
giác liền hái trái cây trở về.
– Đại ca, thứ này…
– Hồng Nhan quả, không độc, tuy rằng dược tính của nó tương đối thấp nhưng
cây linh dược này có dược linh tràn đầy, kết tinh thành trái cây tự nhiên có
thể ăn được, ăn đi, có thể khôi phục chút ít.
Đoạn Tây Lâu vừa nghe, không hề nghi ngờ lập tức chia đôi chùm quả vừa hái
được cho Đường Phong một nửa, còn một nửa đưa vào mồm ăn luôn.
Nhai chùm quả trong miệng, Đoạn Tây Lâu nói:
– Ăn rất ngon.
Đường Phong cười khẽ, hắn ăn chùm quả Đoạn Tây Lâu phân cho chính mình. Từ khi
đưa Chu Tiểu Điệp ra khỏi Trảm Hồn Tông, Đường Phong cũng không đi ăn những
thứ đó, tuy rằng tới cảnh giới Linh Giai thì bản thân không có nhu cầu quá lớn
đối với thức ăn, cho dù mười ngày nửa tháng không ăn cũng không bị làm sao,
nhưng nhiều lần đại chiến, Đường Phong lại có thương tích trong người tất
nhiên muốn ăn vài thứ để tăng lên tốc độ khôi phục, mà trái cây ở đây là thực
vật tốt nhất.
– Đại ca, chúng ta có nên dừng lại bên trong Linh Thảo Điện mấy ngày hay
không? Dù sao đi nữa thời gian vẫn còn.
Đoạn Tây Lâu nhìn một thảm hoa cỏ xanh đỏ kéo dài vô tận có chút luyến tiếc.
Nói xong không chờ Đường Phong trả lời liền nhíu mày nói:
– Hay là quên đi.
– Tại sao?
Đường Phong nhìn thần sắc của hắn có chút không tình nguyện, dường như bị cắt
đi mấy miệng thịt.
– Linh thảo ở đây quá nhiều, tiểu đệ sợ mang theo không tiện! Hay là trước
tiên đi Công Pháp Điện quan trọng hơn, cùng lắm khi trở về thì dành một ít
thời gian để tìm kiếm nơi này một hồi.
– Cũng được.
Đường Phong gật đầu, chính mình có Không Gian Mị Ảnh nhưng không thể nói ra,
dựa theo suy nghĩ của Đường Phong thì phải hái hết sạch những linh thảo tốt
bên trong Linh Thảo Điện mới được, chẳng qua dù sao Đoạn Tây Lâu không giống
với chính mình, nếu mang nhiều thứ quá thì hắn sẽ bị trói buộc, không tiện cho
hành động kế tiếp.
– Chẳng qua chúng ta có thể đi dọc theo con đường này tìm kiếm một ít trái
cây, ăn chúng vào để nhanh chóng khôi phục thực lực.
Đoạn Tây Lâu cũng nghĩ thoáng một chút, vẻ mặt uể oải dần dần biến mất.
Sau khi hạ quyết tâm, tự nhiên hai người đi theo con đường lớn tiến về phía
trước.
Trái cây.
Trái cây đủ các loại, từ quả màu xanh, hồng, lam, hoàng, lục, cái nào sạch sẽ,
cái nào có độc, Đường Phong tự nhiên hiểu rõ ràng hơn ai hết, dưới sự chỉ điểm
của hắn, hai người nhanh chóng lấy được rất nhiều quả thành thục.
Bản thân những trái cây này không có đẳng cấp cao nhưng dược linh bên trong
rất tràn đầy, linh khí tại đây nồng nặc, có thể nói bản thân những trái cây
này lưu giữ linh khí tinh thuần cho nên có thể coi như là linh quả.
Một đường đi tiếp Đoạn Tây Lâu cũng giống như trước giảng giải liên miên với
Đường Phong.
Thế nên Đường Phong mới biết không phải Linh Thảo Điện không có nguy hiểm,
không đề cập tới những kỳ hoa dị thảo có độc tính của bản thân nó, riêng một
ít dược thảo trân quý thì đều có linh thú thủ hộ bên ngoài.
Bên cạnh kỳ trân dị bảo thì luôn có linh thú thủ hộ, đây là chuyện thường
tình. Ở bên trong Linh Thảo Điện cũng như vậy, linh thú tại đây có thực lực
rất mạnh, kém cỏi nhất cũng là thất giai, cùng cấp với cao thủ Linh Giai hạ
phẩm.
Nếu muốn thu lấy kỳ hoa dị thảo do chúng nó thủ hộ thì không ít khả năng sẽ bị
chúng giết chết.
Hai người đi dọc theo con đường một thời gian, Đường Phong đã thấy phía xa có
một thân ảnh của linh thú vô cùng sinh động, chẳng qua hai người cũng không
tiến nhập vào bên trong địa bàn của nó cho nên cũng bình an vô sự.
Dựa theo lời Đoạn Tây Lâu nói, nếu càng rời xa đường lớn thì đẳng cấp của linh
thảo sẽ càng cao, mà ở sâu bên trong Linh Thảo Điện thì thường xuyên sẽ gặp
phải những linh thú thủ hộ, còn nếu hai người cứ bước theo đường lớn đi về
phía trước thì cơ bản không có nguy hiểm.
Hơn nữa bên trong Linh Thảo Điện cũng có các cơ quan then chốt cùng cạm bẫy,
chẳng qua những cơ quan then chốt và cạm bẫy này đều bị các hoa cỏ che đi, so
với những điện phủ khác càng khó phá giải.
Hiển nhiên bên trong Linh Thảo Điện đã có người tới trước, hai người Đường
Phong và Đoạn Tây Lâu đi không tới một nén nhang liền nghe được một trận âm
thanh truyền tới từ bên kia, quay đầu nhìn lại chỉ thấy một lão giả đang đánh
nhau kịch liệt với một đầu mãnh thú giống như sư tử mà cũng giống như hổ.
Linh thú kia vô cùng uy mãnh, thân hình khổng lồ của nó có thể di động mạnh
mẽ, miệng có thể phun ra lửa, khi hành động còn phun ra linh khí hệ hỏa, mặc
dù có chút xa nhưng Đường Phong và Đoạn Tây Lâu cũng cảm nhận được một luồng
hơi nóng đập vào mặt.
Ít nhất linh thú này cũng có thực lực bát giai, hơn nữa còn là linh thú hệ hỏa
có tính tình nóng nảy, hiển nhiên không hề dễ đối phó, nhưng thủ đoạn của
người tu luyện kia cũng rất lợi hại, đầu tóc lão giả đó đỏ rực, mặc dù đã già
nhưng tinh thần vẫn rất hoạt bát, vẻ mặt rạng ngời, chiêu thức giao nhau nhau
giống như mây bay nước chảy vô cùng sinh động, không có chút chậm trễ, hơn nữa
lão giả này cũng tu luyện cương khí hệ hỏa, trong lúc giao thủ với linh thú
thì cương khí nóng bức tuôn ra nhiều thêm khiến cho không gian xung quanh cả
hai vô cùng thô bạo.
Mà một người một thú chiến đấu ở trong phạm vi khoảng chục trượng có một gốc
linh thảo đứng sừng sững tại nơi đó, một mảnh dược viên chỉ có một cây linh
thảo duy nhất, cho dù màu đất xung quanh cũng trở nên đỏ hồng, phóng mắt nhìn
lại, gốc cây kỳ hoa màu đỏ phảng phất như đang hừng hực thiêu đốt, nếu nhìn
qua thậm chí còn cho rằng nó chính là một ngọn lửa.
– Liệu Nguyên Hỏa!
Ánh mắt Đường Phong sáng ngời, hắn thầm nghĩ thảo nào ở đây có một linh thú hệ
hỏa thủ hộ, thảo nào lão giả tu luyện cương khí hệ hỏa liều mạng tranh đoạt
như vậy.
Một gốc cây Liệu Nguyên Hỏa này là thiên địa chí bảo, chỉ một gốc cây màu đỏ
như vậy có chứa năng lượng hệ hỏa vô cùng lớn, nếu người tu luyện cương khí hệ
hỏa hoặc sở hữu cương tâm hệ hỏa ăn vào thì khi hóa giải xong dược lực bên
trong thì thực lực sẽ tăng trưởng lên, mà tốc độ tăng trưởng sẽ phụ thuộc vào
người đó có thể hấp thụ bao nhiêu dược lực.
Loại linh thảo này từ trước tới giờ chỉ sinh trưởng bên trong vùng đất khô cằn
nóng bức, ví dụ như miệng núi lửa, thỉnh thoảng cũng có thể tìm được bảo bối
này, chẳng qua tỷ lệ vô cùng thấp.
Nhưng khiến cho Đường Phong không nghĩ tới chính là bên trong Linh Thảo Điện
dĩ nhiên cũng có Liệu Nguyên Hỏa. Hơn nữa nhìn trạng thái của linh thảo màu đỏ
này hiển nhiên đã sinh trưởng trong thời gian dài, dược linh của nó tuyệt đối
rất cao.
Một gốc linh thảo màu đỏ kia, cho dù là linh thú hay lão giả đều có tác dụng
rất lớn.
Một người một thú tranh đấu khốc liệt tự nhiên cũng là chuyện thường tình.
– Đại ca…
Đoạn Tây Lâu lén lút kéo góc áo Đường Phong.
– Chúng ta hãy đi trước thế nào, xem ra người nọ…
Đường Phong hồi phục tinh thần lặng lẽ liếc mắt, hắn nhìn thấy ánh mắt của lão
giả kia cũng đang nhìn lại về phía bên này, mặc dù đang đánh nhau kịch liệt
với linh thú thì lão giả đó vẫn ứng phó vô cùng thành thạo.
Bốn mắt giao nhau, nhất thời Đường Phong mừng rỡ!
Thật là oan gia ngõ hẹp a! Lão giả này mình nhận thức được.
Đại trưởng lão của Tư Đồ thế gia, Tư Đồ Cừu có thực lực đã cảnh giới Linh Giai
thượng phẩm!
Đường Phong cô dọng không ít những âm hồn của cao thủ Tư Đồ thế gia, tự nhiên
biết được dáng dấp của Tư Đồ Cừu.
Có lẽ đối phương cũng nhận biết được diện mạo của Đường Phong, chẳng qua hiện
giờ Đường Phong đang sử dụng Tá Thi Hoàn Hồn để che đi tướng mạo của bản thân.
Tư Đồ Cừu là Linh Giai thượng phẩm, là cao thủ đứng đầu trong thiên hạ, tuy
rằng linh thú kia cũng rất cao nhưng cũng không quá bát giai, tương đương với
người tu luyện cảnh giới Linh Giai trung phẩm mà thôi. Hiện giờ chưa phân ra
thắng bại cũng chỉ do Tư Đồ Cừu hạ thủ lưu tình.
Lòng ham muốn của Tư Đồ Cừu rất lớn, hắn không chỉ muốn một gốc cây Liệu
Nguyên Hỏa mà còn muốn thu phục linh thú hệ hỏa này.
Linh thú bát giai đã khó có được, lại có thuộc tính giống với hắn, nếu như có
thể thu phục thì nhất định sẽ trở thành trợ lực rất lớn, hơn nữa linh thú này
tương đối bưu hãn, nếu có thể thu phục làm sủng vật thì mang ra ngoài cũng rất
mát mặt.
Bên này Tư Đồ Cừu và linh thú hỏa hệ đang chiến đấu hừng hực với nhau, bên kia
Đường Phong đang trầm tư suy nghĩ.
Thấy một gốc Liệu Nguyên Hỏa kia, cho dù Đường Phong đã nhìn thấy nhiều kỳ
trân dị bảo hơn nữa cũng không khỏi động tâm, nếu như nó vô dụng đối với chính
mình thì thôi, nhưng hết lần này tới lượt khác nó lại có tác dụng lớn với
chính mình. Tuy rằng mình không tu luyện qua cương khí hệ hỏa nhưng lại có
cương tâm hệ hỏa nha.
Chỉ cần ăn một gốc Liệu Nguyên Hỏa vào, uy lực của cương tâm hệ hỏa nhất định
sẽ tăng mạnh, ở trên đời này, thực lực mới là vương đạo.
Nếu như người khác theo dõi cây Liệu Nguyên Hỏa thì thôi, mặc dù Đường Phong
động tâm nhưng cũng sẽ không làm ra hành động chém giết cướp đoạt, có câu quân
tử ái tài, cướp của người khác có chút không hay lắm? Huống chi người ta còn
là một cao thủ đứng đầu, nếu làm không tốt có khi còn chọc giận hắn, loại
chuyện tình xuất lực không có lời tất nhiên Đường Phong không đi làm.
Nhưng mà hết lần này tới lượt khác người đang nhăm nhe cây Liệu Nguyên Hỏa lại
là Tư Đồ Cừu! Tuy rằng Đường Phong và hắn không có ân oán nhưng ân oán của
Đường Phong và Tư Đồ thế gia nói suốt mấy ngày cũng không xong, vô số đệ tử
của Tư Đồ thế gia chết trên tay chính mình, Tư Đồ Thiên Hà thì bị mình giết
chết, loại ân oán tầng tầng lớp lớp như vậy không thể cởi bỏ được.
Tư Đồ Cừu vốn là cao thủ Linh Giai thượng phẩm, rất khó đối phó, nếu như hắn
chiếm được Liệu Nguyên Hỏa, tăng thêm thực lực thì sẽ trở nên càng khó đối phó
hơn. Loại chuyện tình ngồi xem thực lực của địch nhân tăng lên không phải tính
cách của Đường Phong.
Cây Liệu Nguyên Hỏa này, chắc chắn chính mình phải lấy bằng được! Chỉ là thế
cục hiện giờ không phải để cho Đường Phong có hành động thiếu suy nghĩ.
Nếu chỉ là chính mình lẻ loi thì cũng không sao, trực tiếp lao lên chém giết
thì Tư Đồ Cừu còn có thể làm gì? Nhưng hiện giờ bên cạnh mình còn có Đoạn Tây
Lâu, chính mình không sợ nhưng Đoạn Tây Lâu phải làm sao đây? Khiến Đoạn gia
của hắn chọc vào một phiền toái lớn như vậy, sao hắn có thể sống được?
Phải tính toán cẩn thận mới được! Trong lòng Đường Phong âm thầm suy nghĩ.
Vẻ mặt Tư Đồ Cừu hung thần ác sát, người tu luyện cương khí hỏa hệ đều có tính
tình nóng nảy như vậy, hiện giờ bị người khác coi là con khỉ nhảy qua nhảy
lại, tự nhiên tâm tình không tốt chút nào.
Khí thế của lão gia này thô bạo ngang ngược, Đoạn Tây Lâu bị hắn trừng mắt
nhìn có chút cảm thấy sợ hãi, vội vã kéo y phục của Đường Phong, hướng hắn
chậm rãi lắc đầu:
– Đại ca…
Đường Phong còn chưa kịp trả lời thì Tư Đồ Cừu bên kia đã bạo phát, hắn một
mặt ứng phó với công kích của linh thú bát giai, mặt khác đẩy ra một chưởng
hướng tới phía Đường Phong và Đoạn Tây Lâu, miệng quát to một tiếng:
– Cút!
Một tiếng vừa kêu xong, Đoạn Tây Lâu liền cảm thấy có chút váng đầu hoa mắt,
suýt chút nữa ngã xuống mặt đất, chỉ biết ngây ngốc đứng tại chỗ.