Vô Thường – Chương 1007: Đau thương tan nát cõi lòng. – Botruyen

Tải App Truyện CV

Vô Thường - Chương 1007: Đau thương tan nát cõi lòng.

Dung Thanh Thu lại càng biến sắc, nhanh tay kéo Dung Thiếu nãi nãi lên, nhưng
mà đập vào mắt là một màn làm cho con ngươi Dung Thanh Thu phóng to trợn tròn.

Ở giữa ngực của Dung Thiếu nãi nãi không biết từ khi nào đã có một thanh chủy
thủ găm vào đó! Thanh chủy thủ đâm vào hơn nửa, đến thẳng vào tim, máu tươi
chảy ra nhiễm đỏ quần áo trắng như tuyết của nàng.

Vừa rồi mượn động tác khom lưng dập đầu, Dung Thiếu nãi nãi đã dùng chủy thủ
tự sát một cách thần không biết quỷ không hay, không một ai ở đây phát giác ra
cả.

– Tuyết nhi!

Dung Thanh Thu kêu lên một tiếng bi thiết, bị trọng thương như vậy lại còn ở
bộ vị kia, căn bản không thể cứu sống được, hiển nhiên Dung Thiếu nãi nãi đã
chuẩn bị tâm lý chết từ trước cho nên mới giấu chủy thủ sẵn ở trong người, cho
nên thời gian mọi người nghị luận nàng cũng không hề phản ứng gì.

Hóa ra đây chính là nguyên nhân, đó là trong lòng nàng đã đặt dấu chấm hết.

Không thể giữ được thân thể băng thanh ngọc khiết của mình lại không thể báo
được ân tình của gia chủ đối với Tiêu gia, đến giờ lại còn bị người khác định
lợi dụng để gả vào Đường gia, Dung Thiếu nãi nãi chỉ còn cách dùng đến phương
pháp này để giữ lại một điểm danh dự cho mình.

Lời nói của Dung Thanh Thu còn chưa hết, một làn gió thổi tới, ở trước mắt mọi
người chợt lóe ra một bóng người, phía trong nội đường lại thêm một người nữa,
Dung Thanh Thu cảm thấy tức giận, đang chuẩn bị đuổi cổ tên kia ra ngoài nhưng
lửa giận dân lên lại nhịn xuống, bởi vì lão phát hiện người xông vào này dĩ
nhiên lại là đầu sỏ gây ra tất cả sự tình, Đường gia bảo Đường Phong.

Thanh chủy thủ cắm trước ngực Dung Thiếu nãi nãi làm cho trong lòng Đường
Phong cũng đau đớn như vậy, cuối cũng hắn cũng minh bạch vì sao hôm qua có cảm
giác bất an rồi, Ra là như vậy, mỹ nhân hôm qua ở trước mặt đã dự tính đến
chuyện phát sinh ngày hôm nay, hôm qua nàng đã nghĩ đến lối thoát cho chính
mình.

Trong nháy mắt nhìn thấy khuôn mặt của Đường Phong, Dung Thiếu nãi nãi mở to
đôi mắt một chút, hai tay cố gắng hết khí lực chạm vào gương mặt Đường Phong,
miệng nói mơ hồ không rõ:

– Cảm tạ ngươi!

– Đừng nói nữa, đừng có làm bất kỳ động tác gì, ta sẽ không để cho nàng chết
đi đâu!

Đường Phong khẩn trương đặt Dung Thiếu nãi nãi ở trên mặt đất, động tác rất
nhẹ nhàng, sợ nếu không cẩn thận sẽ xúc động thương thế của nàng, vào lúc đó
vận dụng tá thi hoàn hồn, cảnh giới Linh Giai thượng phẩm bắn ra, cương khí ôn
hòa quán nhập vào bên trong cơ thể bảo vệ tâm mạch của nàng.

– Vô dụng thôi…

Dung nhan của Dung Thiếu nãi nãi dần trở nên tái nhợt, hô hấp của nàng cũng
trở nên yếu nhược vô cùng.

– Tất cả ra ngoài!

Đường Phong không quay đầu trở lại, một bên nỗ lực dùng cương khí cứu lấy một
đường sinh cơ của Dung Thiếu nãi nãi, một bên mở miệng nói về tất cả mọi người
ở trong đại sảnh.

Không có bất kỳ động tác gì, tất cả mọi người còn chưa thoát khỏi một màn kinh
hãi vừa phát sinh.

– Đều cút ra ngoài!

Đường Phong quay đầu lại nổi giận gầm lên một tiếng, khí thể của Linh Giai
thượng phẩm xuất ra ngoài làm cho tất cả mọi người kinh hãi tỉnh lại.

Các hộ pháp trưởng lão Dung gia chạy vội ra ngoài, dưới uy áp khổng lồ của
cảnh giới Linh Giai thượng phẩm, không một ai có thể nán lại.

– Thỉnh thiếu hiệp cứu nàng!

Dung Thanh Thu là người cuối cùng ra ngoài, cũng thuận lợi đóng cửa phòng lại.

– Yên tâm, tuyệt đối ta sẽ không để cho ngươi chết một cách vô ích!

Đường Phong cắn chặt răng, xuất ra một viên linh đan từ trong không gian Mị
Ảnh.

Linh đan tỏa ra ánh sáng vàng rực rỡ, sinh cơ vô tận toát ra ngoài, vừa mới
lấy ra thì khí sắc của Dung Thiếu nãi nãi đã có một tí chuyển biến tốt đẹp.

Bất tử kim đan! May mà lúc đầu Mạc sư tỷ luyện chế đã thành công, trong đó một
viên đưa cho lão nương Diệp Dĩ Khô, còn Đường Phong mang theo mình một viên
tùy thân.

Loại linh đan này đủ để người nửa sống nửa chết tâm mạch bị hủy như Âu Dương
Vũ có thể kéo lại được một mạng, không biết hôm nay có thể cứu được Dung Thiếu
nãi nãi không.

Âu Dương Vũ có thể cứu được, lý do đầu tiên là thực lực của hắn cao thâm, thứ
hai là tâm mạch hắn bị hao tổn nhưng mà vị trí bị thương không giống với Dung
Thiếu nãi nãi.

Nói thì vậy, cho dù bất tử kim đan dược hiệu thần kỳ nhưng mà cũng không có
khả năng cứu sống được người chết! Sinh cơ của một người một khi bị chặt đứt
thì cho dù linh đan diệu dụng gì ăn vào cũng vô dụng.

Đường Phong run run cầm lấy, nhét viên bất tử kim đan vào trong miệng Dung
Thiếu nãi nãi, lại lấy lực đạo ôn hòa để nó tiến nhập vào bên trong, sau đó
lập tức vạch áo của Dung Thiếu nãi nãi ra, lộ ra vị trí vết thương của nàng.

Một màn đập vào mắt này làm trong lòng Đường Phong máy động, hiện giờ ở trên
bộ ngực no tròn của Dung Thiếu nãi nãi có cắm một thanh chủy thủ. Chủy thủ cắm
ngập vào sâu bên trong không lộ ra chuôi, máu tươi chảy xuống tí tách từ vết
thương xuống thành dòng, nhìn qua vô cùng thê thảm.

Chắc chắn nàng phải dùng khí lực rất lớn, bằng không không có khả năng chủy
thủ cắm sâu được vào như vậy, chẳng qua cũng may là chủy thủy chặn ở đầu vết
thương, nếu không máu tươi chảy ra sợ rằng còn nhanh hơn không ít.

Bất tử kim đan đã ăn vào, Đường Phong cũng vận dùng Tá Thi Hoàn Hồn, dùng thực
lực Linh Giai thượng phẩm để bảo vệ tâm mạch Dung Thiếu nãi nãi, che đi chỗ
máu trào ra ngoài, rồi cố gắng làm cho dược hiệu khuếch tán ra. Nhưng nếu như
vẫn không rút thanh chủy thủ này ra thì Dung Thiếu nãi nãi hẳn phải chết không
còn nghi ngờ gì nữa.

Hiện giờ nàng chỉ còn có một đường sống rất mỏng manh, bất kỳ một động tác nhỏ
nào đều có khả năng làm thương thế nàng xấu đi, Đường Phong thực sự không dám
động vào chuôi hung khí này.

– Tuyết nhi…Chưa bao giờ gặp mặt phu quân của mình….

Dung Thiếu nãi nãi run run vươn một tay lên, xoa trên gương mặt Đường Phong,
hai tròng mắt ánh lên vẻ buồn bã vô hạn mang theo một tia giải thoát nhưng
cũng có chút mùi vị lưu luyến, nhẹ giọng nói chuyện.

– Lại càng không biết tôn trọng lẫn nhau, tư vị cùng nhau đến đầu bạc răng
long… cả đời này… sợ là….sợ là… không còn cơ hội nữa. Ngươi không cần tự
trách, đây vốn không phải lỗi của ngươi. Tuyết nhi đã hết những ngày sống cho
qua rồi, kết cục này có lẽ là tốt nhất cho Tuyết nhi…

– Đừng nói nữa!

Hai mắt Đường Phong đỏ bừng, cố nén xúc động trong lòng, cương khí ôn hòa mạnh
mẽ quán nhập vào trong thân thể Dung Thiếu nãi nãi, cố gắng giữ lại một đường
sinh cơ của nàng.