Lâm Động khẽ ngây người, lát sau hắn chầm chậm nhìn về phía Tạ Diêm, bình thản
nói:
– Có chuyện gì sao?
Tạ Diêm đan mười ngón tay vào nhau, nhìn Lâm Động thích thú nói:
– Hai hôm trước ta mới nhận được tin, Tà Cốt lão nhân của Tà Phong Động Thiên
bọn ta lại bị ngươi khiến cho trọng thương! Hắc hắc, ta cũng rất tò mò, một
Sinh Huyền Cảnh Tiểu thành rốt cuộc dựa vào cái gì lại làm được điều đó?
– Hình như không liên quan đến ngươi thì phải?
Lâm Động nheo mắt.
– Nhìn từ góc độ nào đó mà nói thì Tà Cốt lão nhân vẫn là người của Tà Phong
Động Thiên ta, ngươi đả thương lão chính là tổn hại đến thể diện của Tà Phong
Động Thiên!
Tạ Diêm cười nhạt.
– Vậy các hạ định bắt ta về tạ tội với lão quỷ đó?
Lâm Động cũng cười, chỉ là nụ cười đó sắc lạnh như đao.
– Đúng như trong lời đồn, ngươi rất ngông cuồng… Nhưng nếu có cơ hội thì ta
có thể đưa ngươi về cho Tà Cốt lão nhân xử trí!
Ngón tay Tạ Diêm lướt qua chiếc nhẫn ngọc trên ngón tay, cười nói. Từ lời nói
của Lâm Động, hắn có thể nhận ra sự khiêu khích, điều này khiến hắn có chút
không thoải mái. Dù sao trong số những đệ tử trẻ tuổi, không có nhiều người có
tư cách nói chuyện như vậy với hắn.
Tuy không biết Lâm Động dùng thủ đoạn gì có thể đả thương Tà Cốt lão nhân
nhưng Tạ Diêm không cho rằng đó là sức mạnh của bản thân Lâm Động.
Có lẽ đó là sự trợ giúp từ bên ngoài, Tà Cốt lão nhân không kịp trở tay nên
mới thành ra như vậy.
– Chỉ sợ ngươi không có bản lĩnh đó!
Lâm Động cười nhạt.
– Vậy sao?
Tạ Diêm nhếch mép cười.
Hai người cứ đứng trên không nhìn nhau, không khí xung quanh lạnh băng băng.
– Tạ công tử, hôm nay là Đấu giá hội do Thiên Thương Các ta chủ trì, không
thích hợp cho những chuyện tranh đấu. Mong công tử nể mặt Thiên Thương Các,
tạm thời gác lại cho!
Đường Đông Vũ ở bên cạnh chau mày, nói.
– Hắc hắc, nếu Đông Vũ muội đã nói vậy thì đương nhiên ta sẽ nể mặt!
Tạ Diêm quay lại cười với Đường Đông Vũ.
– Lần này ra ngoài ta có việc khác, còn ân oán của ngươi và Tà Cốt lão nhân,
lão ta sẽ tự ra tay. Vì thế, nếu không muốn rắc rối thì trước mặt ta, ngươi
nên thu lại cái ngạo khí kia đi, nếu không, hậu quả thế nào ngươi không muốn
thấy đâu!
Tạ Diêm nhìn Lâm Động, nhún vai:
– Có thể ngươi thấy lời nói này khó nghe, nhưng có những thứ ngươi không thể
động vào được, đó là sự thật không thể thay đổi. Ở Loạn Ma Hải này, nếu hậu
thuẫn không đủ thì đừng nên ngông cuồng là hơn!
Lâm Động nheo mắt nhìn Tạ Diêm, một lát sau hắn mỉm cười nói:
– Đa tạ đã nhắc nhở, nhưng câu nói này ta cũng trả lại ngươi nguyên đai
nguyên kiện, cái gọi là hậu thuẫn của ngươi chẳng có sức uy hiếp gì với ta cả.
Những gì ta từng thấy ngươi không tưởng tượng được đâu! Ngươi cũng đã nói, ân
oán giữa ta và Tà Cốt lão nhân không liên quan gì đến ngươi, nhưng nếu ngươi
cố nhúng tay vào ta cũng vui lòng tiếp thôi. Chỉ có điều… trước nay ta hành sự
không kiêng nể ai bao giờ, có những hậu quả mà ngươi không thể gánh chịu nổi
đâu. Vì thế nếu ngươi muốn làm gì thì ta cũng nhắc nhở, nên nghĩ vài lần trước
khi làm!
Nụ cười trên gương mặt tuấn dật của Tạ Diêm lúc này hoàn toàn biến mất, sâu
trong mắt hắn hiện lên sự tối tăm, lời nói của Lâm Động chẳng giữ thể diện cho
hắn chút nào…
Ở bên cạnh, Đường Đông Vũ cũng sững người vì những lời Lâm Động nói. Nàng biết
một số thông tin về Lâm Động, vì thế không cho rằng đó là hắn đang cố tình ra
vẻ.
Một người chạy thoát được khỏi tay của ba cường giả siêu cấp Chuyển Luân Cảnh,
đúng là có tư cách nói như vậy với Tạ Diêm!
– Hắc hắc…
Nụ cười trên gương mặt Tạ Diêm tắt ngấm, nhưng khóe miệng hắn lại phát ra một
tiếng cười lạnh lẽo, hắn siết chặt hai bàn tay, gật gù nói:
– Những lời ngươi nói ta nhớ rồi! Có điều ta nghĩ, sau đó cuối cùng ngươi sẽ
cảm thấy nực cười vì đã nói vậy thôi!
Dứt lời, Tạ Diêm quay lại cười với Đường Đông Vũ rồi quay người bước đi. Sát
khí bỗng chốc đậm đặc mang nhiều hàn ý.
Có thể thấy cuộc nói chuyện giữa hai người không hề vui vẻ chút nào.
– Ngươi làm vậy là đắc tội hắn rồi!
Đường Đông Vũ mím môi, nói với Lâm Động.
– Ta không thích phiền phức, nhưng nếu có người nhất quyết cứ gây chuyện thì
ta sẽ không nương tay!
Lâm Động cười nhạt, sau đó cung tay với Đường Đông Vũ:
– Đa tạ Đường cô nương! Ta vào chỗ ngồi trước, hiển nhiên Đấu giá hội hôm nay
sẽ rất đặc sắc!
Nói rồi hắn cũng không chần chừ thêm, dẫn Mộ Linh San về chỗ.
Đường Đông Vũ nhìn theo thân ảnh của Lâm Động, ánh mắt khẽ lay động. Xem ra
đến tám phần người này và Lâm Động ở Đông Huyền Vực là một… Vì tính cách, ngữ
khí của hai người đều như từ một khuôn đúc ra!
– Chẳng trách dám đối đầu với Tạ Diêm, thì ra cũng có bản lĩnh không vừa!
Đường Đông Vũ khẽ cười, sau đó quay người đi.
o0o
– Hắn ta thật đáng ghét, thật muốn đấm một cú cho hắn bay đi.
Sau khi ngồi vào chỗ, Mộ Linh San chu môi. Người cô bé nói đến đương nhiên là
Tạ Diêm!
Lâm Động khẽ gật đầu, hắn thấy dường như Tạ Diêm có ý tứ đặc biệt với Đường
Đông Vũ. Vừa đến đã nói với Lâm Động như vậy, rõ ràng là có ý khoe khoang cảnh
cáo hắn, nhưng cách thể hiện của Tạ Diêm hơi có vấn đề, vì hắn đã chọn cách uy
hiếp mà Lâm Động ghét nhất!
Điều này khiến Lâm Động vô cùng khó chịu!
Lâm Động từ xa nhìn Tạ Diêm đang ngồi xuống vị trí của khách quý. Lâm Động
nhắm hờ mắt, thầm nghĩ, mong là hắn ta đừng có gây chuyện, nếu không hắn cũng
mặc kệ Tà Phong Động Thiên là cái quái gì, chọc tức hắn là hắn giết!
o0o
Tạ Diêm dường như cũng rất nhạy cảm, liếc mắt một cái nhìn về phía Lâm Động,
ánh mắt càng trở nên tăm tối.
– Thiếu Động chủ, kẻ đó chính là Lâm Động đã đả thương Tà Cốt lão nhân sao?
Bên cạnh Tạ Diêm, một lão giả mặc hắc y, đôi mắt đục ngầu nhìn về phía Lâm
Động, nói.
– Ừm, một tên tiểu tử không biết trời cao đất dày!
Tạ Diêm nhàn nhạt cười.
– Nếu không phải hiện giờ đang có nhiệm vụ thì ta đã chặt đứt tứ chi của hắn
giải đến trước mặt Tà Cốt lão nhân rồi.
– Hắc hắc, Thiếu Động chủ không cần nổi giận. Nếu mọi việc thuận lợi, đến khi
Đấu giá hội kết thúc, lão phu ra tay bắt hắn là được, Thiếu Động chủ muốn xử
lý thế nào cũng được!
Lão giả mặc hắc y cười nhạt, nói.
Tuy chuyện Lâm Động đả thương Tà Cốt lão nhân khiến người ta khó lòng tin nổi,
nhưng bọn họ cũng biết chắc chắn Lâm Động có quỷ kế gì đó, và Tà Cốt lão nhân
do sơ suất nên mới trúng chiêu.
– Lấy được thứ đó trước đã!
Tạ Diêm nhìn quanh một vòng, nói:
– Lần này có không ít thế lực mạnh đến đây, hiển nhiên cũng đều vì thứ đó,
chưa biết chúng ta có lấy được nó không!
Lão giả kia gật đầu, hơi lưỡng lự một chút rồi hạ giọng nói:
– Thông tin đó có xác thực không?
– Vẫn chưa biết! Nhưng dù là thật hay giả cũng phải nắm được trong tay mới
yên tâm được.
Tạ Diêm nói.
– Ừm!
o0o
Lâm Động cũng thu lại ánh mắt, đang định nhắm mắt dưỡng thần thì cảm nhận được
có người nhìn mình. Hắn quay sang thì thấy ở phía trước bên phải có một nam tử
bạch y gương mặt khá anh tuấn đang mỉm cười nhìn hắn.
Người này thân hình cao ráo, hai tay thon dài, trắng một cách kỳ lạ, có cảm
giác lật tay là có thể xoay chuyển càn khôn.
Lâm Động nhìn hắn, ánh mắt ngưng tụ lại, lẩm bẩm:
– Càn Khôn Thủ Châu Càn! Đúng là náo nhiệt thật!
Lâm Động khẽ gật đầu cười với nam tử bạch y đó, sau đó nhìn đi chỗ khác, trong
lòng thầm tặc lưỡi. Đấu giá hội Thiên Thương đúng là nơi cường giả tụ hội, xem
ra Đấu giá hội lần này có nhiều trò hay rồi!
Keng!
Khi Lâm Động đang suy nghĩ thì ở trung tâm có tiếng chuông trong trẻo vang
lên, một thân ảnh mang sắc đỏ bay ra, chính là Đường Đông Vũ!
Lâm Động nhìn nữ tử mặc hồng y đáp xuống, bất giác ngồi thẳng lên, hắn biết
Đấu giá hội sắp bắt đầu rồi!