Lâm Động không đi ngược lại với hướng Mộ Linh San vừa đi nhưng Lâm Động cũng
không đi cùng hướng với cô bé. Hắn vẫn chỉ đi theo con đường được đánh dấu
trên bản đồ để đến Thiên Thương Vực.
Hắn không cố tình trốn tránh hay chờ đón cái gì, vì thế khi hắn bay trên biển
được khoảng một tiếng thì cảm nhận được hướng bên trái truyền tới một luồng
năng lượng cuồng bạo, vẻ mặt rõ ràng có sự bất lực.
Trong luồng năng lượng đó mang theo sát khí rất nặng, rõ ràng những kẻ đó có
lẽ là tiểu đội của Huyết Ma Sa Tộc mà hắn gặp hôm qua.
Trong đó lại có một đạo khí tức khá quen thuộc, điều này khiến nét mặt Lâm
Động thay đổi.
Lâm Động đứng trên không, ánh mắt phức tạp nhìn về phía xa, trên mặt biển phía
đó dường như có những trận sóng cuộn trào, thỉnh thoảng có âm thanh động trời,
hiển nhiên ở đó đang diễn ra một trận kịch chiến.
– Muốn đến đó xem không? Ta rất có hứng thú với tiểu cô nương đó!
Tiếng của Nham vang lên, Lâm Động nghĩ chắc Nham hứng thú vì không rõ thể chất
đặc biệt của Mộ Linh San.
– Ngươi cũng bảo tiểu cô nương đó không đơn giản. Tuy Huyết Ma Sa Tộc rất khó
đối phó, nhưng chắc cô bé cũng thoát thân được!
Lâm Động trầm ngâm rồi lắc đầu. Huyết Ma Sa Tộc không dễ gây vào, bọn chúng
còn phiền phức hơn Tà Cốt lão nhân, mà Lâm Động lại không muốn dính vào những
rắc rối đó. Dù sao hắn và Mộ Linh San cũng chỉ gặp mặt một lần.
Uỳnh uỳnh!
Lâm Động vừa dứt lời thì từ phía xa tỏa ra một luồng năng lượng cuồng bạo,
ngọn sóng cao hàng trăm trượng cuộn lên rồi đổ ập xuống.
Lâm Động nhìn về hướng đó, môi mím lại, cuối cùng ánh mắt hiện vẻ bất lực:
– Đi xem sao! Nếu cần thì ra tay giúp cô bế!
Lâm Động cũng không biết tại sao hắn lại chọn cách giúp đỡ, có thể vì hắn
không muốn nhìn thấy một tiểu cô nương đáng yêu thế lại chết trong tay Huyết
Ma Sa Tộc, hoặc có thể vì một loại cảm ứng kỳ lạ mà ngay cả hắn cũng không thể
nói rõ được.
Thứ cảm ứng này tuy vô cùng mơ hồ nhưng quả thật Lâm Động cảm nhận được, thứ
đó dường như được bắt nguồn từ Thôn Phệ Tổ Phù trong cơ thể hắn!
Ánh mắt Lâm Động lấp lánh, thứ cảm ứng đó đến hắn cũng không thể chắc chắn có
thật hay không. Nhưng nếu thật, lẽ nào Mộ Linh San lại có quan hệ gì với Thôn
Phệ Tổ Phù sao?
Lâm Động lắc lắc đầu vứt hết suy nghĩ phức tạp đi. Nguyên lực hùng hồn bao bọc
quanh cơ thể, sau đó hắn lao tùm một cái xuống biển nhanh chóng tiến về hướng
tỏa ra năng lượng kia.
o0o
Trên Hải vực trống trải, hàng trăm con Sa Ngư đỏ rực vây lại thành một vòng
vây, bên trên mỗi con là một gã Huyết Ma Sa Tộc cao lớn.
Lúc này ánh mắt bọn chúng đều đầy sát khí khóa chặt nơi trung tâm vòng vây. Ở
đó là tiểu cô nương mặc thanh y với hai bím tóc đang đứng trên không. Đôi mắt
linh động đen láy của cô bé cũng nhìn bọn người xung quanh đầy phẫn nộ.
– Hà hà, Tiểu Công chúa Bất Tử Thánh Kình, ta thấy ngươi nên ngoan ngoãn theo
bọn ta đi. Ngươi nên biết bọn ta không biết thương hoa tiếc ngọc gì đâu!
Ở giữa vòng vây có một đầu Sa Ngư rất lớn, trên đó là nam tử hung hãn được gọi
là Hạ Thống lĩnh. Lúc này hắn đang nheo mắt cười, nhìn Mộ Linh San nói.
– Bọn Sa Ngư khốn kiếp các ngươi, biết thân phận của ta mà vẫn dám động thủ
với ta?
Rõ ràng Mộ Linh San vô cùng giận dữ, nhưng lời nói đó chẳng có chút sức uy
hiếp gì.
– Nhiệm vụ lần này của bọn ta vô cùng cơ mật, không một ai biết, hơn nữa
ngươi cũng là lén trốn ra ngoài. Loạn Ma Hải này rối loạn như vậy, ngươi gặp
phải bất trắc cũng là chuyện bình thường, sẽ chẳng ai nghi ngờ Huyết Ma Sa Tộc
bọn ta cả!
Hạ Thống lĩnh nhếch mép cười, răng hắn rất nhọn, dưới ánh sáng mặt trời phản
chiếu một thứ hàn quang lạnh lẽo.
– Dựa vào các ngươi mà cũng đòi bắt ta?
Đôi mắt to của Mộ Linh San đảo quanh không ngừng nhìn xung quanh.
– Hà hà, ta biết ngươi là thiên tài nghìn năm có một của Bất Tử Thánh Kình
Tộc, mới tuổi này đã tu luyện được Bất Tử Diễn Thiên Pháp, nhưng dù sao ngươi
vẫn còn quá nhỏ, hơn nữa đã bị Trưởng lão của bọn ta đích thân phong ấn, hiện
giờ ngươi có được mấy khả năng phản kháng chứ?
Hạ Thống lĩnh cười lạnh lùng.
– Hừ, vậy thì các ngươi cứ thử xem!
Mộ Linh San bỗng nhiên lao tới, lam quang trên tay lấp lánh, sau đó đập xuống
mặt biển:
– Kình Đào Mạch Ba!
Bùm!
Lam quang lan tỏa từ bàn tay Mộ Linh San, sau đó mặt biển bùng nổ, ngọn sóng
cao hàng trăm trượng quanh người Mộ Linh San cuộn lên, thanh quang tỏa ra thứ
sức mạnh kinh người.
Rầm!
Ngọn sóng đem theo sức mạnh kỳ lạ ập ra xung quanh, một vài cường giả của
Huyết Ma Sa Tộc không kịp trở tay bị chấn động bay đi.
– Không được để nó chạy mất, nếu không hậu quả tự chịu!
Ánh mắt Hạ Thống lĩnh đỏ ngầu, sát khí bùng phát, hắn tung quyền, kình lực
cuồng bạo đánh tan ngọn sóng khổng lồ, sau đó quét mắt hét lên.
– Rõ!
Cường giả Huyết Ma Sa Tộc cùng đáp lời, sau đó điều khiển Sa Ngư xông tới, tay
cầm tam xoa kích sắc nhọn, biến thành vô số quang ảnh tấn công Mộ Linh San.
– Vạn Kình Chưởng!
Mộ Linh San giẫm lên ngọn sóng bay lên, thân hình nhỏ bé linh động chuyển động
trên không, tung một chưởng ra, lam quang biến thành một con cá kình khổng lồ
to mấy trăm trượng lao ra khiến mấy chục cường giả Huyết Ma Sa Tộc bị đánh
lật.
Một chưởng đánh ra được một lỗ hổng, Mộ Linh San nhanh chóng bay về phía đó
định chạy di, nhưng thân hình to lớn của Hạ Thống lĩnh đã xuất hiện trước mặt,
kình phong mạnh mẽ công kích thẳng tới cổ họng Mộ Linh San.
– Cút ra!
Mộ Linh San gặp phải nhiều tầng ngăn cản, đôi mắt đen láy hiện lên sự phẫn nộ,
sau đó bàn tay có lam quang lóe lên, một tấm lá chắn màu đen che được toàn bộ
thân thể xuất hiện. Tấm lá chắn này rất dày và chắc chắn, đen tuyền một màu,
bên trên có rất nhiều hoa văn ảo diệu, khi nó xuất hiện một thứ năng lượng đặc
biệt tỏa ra khiến cả không gian như rung chuyển.
– Sinh Tử Quan Cái?
Hạ Thống lĩnh nhìn thấy tấm lá chắn trong tay Mộ Linh San thì đồng tử co nhỏ
lại, không kìm được kêu lên:
– Ngươi trộm cả Thánh vật của Bất Tử Thánh Kình Tộc?
– Liên quan quái gì đến ngươi?
Mộ Linh San không hề khách khí chửi lại, sau đó tấm lá chắn trên tay đập về
phía Hạ Thống lĩnh.
Chỉ thấy hắc khí bùng phát, không ngờ hắc khí lại mang theo thứ Tử Khí chỉ
cường giả Tử Huyền Cảnh mới có.
Nhưng khi hắc khí sắp bùng nổ thì thân thể Mộ Linh San cứng lại, một đạo huyết
quang lan ra nơi ngực, chỗ huyết quang này mơ hồ có hình Sa Ngư.
Trước sự công kích của huyết quang, lam quang quanh cô bé lập tức bất ổn, thậm
chí thân thể cũng loạng choạng.
– Hắc hắc, tuy ngươi có Sinh Tử Quan Cái, nhưng đã trúng phong ấn, với sức
mạnh hiện giờ, muốn dùng nó thì chỉ tự chịu khổ mà thôi!
Hạ Thống lĩnh thấy thế, lập tức cười hung hăng, sau đó tung một chưởng, kình
phong nhanh như chớp đánh lên Mộ Linh San.
– Hự!
Kình phong oanh kích lên người Mộ Linh San, cô bé lập tức bay ngược ra sau, hự
lên một tiếng, sắc mặt trở nên tái nhợt.
– Bọn Sa Ngư thối các ngươi đáng chết bằng hết!
Mộ Linh San nghiến răng, hiển nhiên gần đây đã chịu không ít thiệt thòi.
– Ha ha, không ngờ lại có thêm thu hoạch bất ngờ. Tuy trong tay ngươi chỉ là
cái nắp của Sinh Tử Quan nhưng vẫn là Linh bảo Thuần Nguyên, có điều sau này
nó thuộc về Huyết Ma Sa Tộc chúng ta rồi!
Hạ Thống lĩnh ngửa lên trời cười lớn, sau đó bỗng bay tới, cây kích trong tay
xé tan không khí đâm thẳng tới Mộ Linh San.
Mộ Linh San nhìn huyết quang đang ngày một gần người, vẻ mặt càng thêm tái
nhợt.
Rầm!
Nhưng khi Mộ Linh San chuẩn bị gắng gượng dùng Sinh Tử Quan Cái thì mặt biển
phía dưới bỗng bùng nổ, cột nước bắt lên, một đạo hồng quang bay ra rồi biến
thành một chiếc đỉnh khổng lồ, miệng đỉnh phình to hút Mộ Linh San vào trong.
Keng!
Khi cự đỉnh hút Mộ Linh San vào trong thì cây kích đỏ rực đâm tới, âm thanh
kim loại vang lên, năng lượng cuồng bạo lan tỏa gây nên những đợt sóng lớn.
– Ai?
Biến cố bất ngờ khiến sắc mặt Hạ Thống lĩnh thay đổi, quát lên.
Vút!
Không một ai đáp lại, cự đỉnh hút Mộ Linh San vào rồi biến thành hồng quang
bay về phía chân trời.
– Đuổi theo cho ta!
Hạ Thống lĩnh lập tức quát lên, thân hình bay đi trước tiến, theo sau hắn là
hàng trăm con Sa Ngư khác.
Sự tĩnh lặng trên mặt biển chính thức bị phá vỡ!