Màn đêm bao phủ Võ Hội Đảo, dưới ánh trăng lạnh lẽo, gió biển thổi ào ào qua
cả hòn đảo, cũng làm dịu bớt đi sự náo động do trận kịch chiến buổi sáng gây
ra.
Nhưng đằng sau cái yên tĩnh này lại có sự sục sôi còn ác liệt hơn, bởi vì tất
cả mọi người đều biết Võ hội hôm nay chỉ là trận đấu đào thải, trận chiến thủ
tháp ngày mai mới là cuộc chiến thật sự.
Đó mới là tinh túy thật sự của Võ hội!
Rốt cuộc là con hắc mã Lâm Động hay Thiết Tu La của Thân Đồ gia sẽ thắng? Ai
ai cũng chờ đợi kết quả vào ngày mai.
o0o
Trong khu vườn tĩnh lặng, Lâm Động ngồi khoanh chân, nhắm hai mắt lại, lực
thôn phệ tỏa ra hấp thụ nguyên lực ở xung quanh.
Khi nguyên lực được hấp thụ vào cơ thể, bên dưới lớp da Lâm Động hiện lên
thanh quang. Đó là Thanh Thiên Hóa Long Quyết đang tự động vận chuyển, ma
luyện thân thể Lâm Động.
Uỳnh!
Thanh quang lấp lánh một lúc lâu, sau đó đột nhiên dưới lớp da hắn phát ra
tiếng nổ, nhất thời thanh quang ngưng tụ lại, cuối cùng biến thành hoa văn
long hình, nhưng rồi lại nhanh chóng ẩn đi.
Khi hoa văn long hình biến mất thì Lâm Động cũng mở mắt, bàn tay xoa lên cánh
tay rồi thở phào. Trong cơ thể hắn giờ đã ngưng tụ được bốn đường Quang văn
Thanh Long, sáng nay hắn đã dùng hết một cái, nhưng cũng may đã tu luyện phục
hồi lại được. Như vậy ngày mai khi giao đấu với Thân Đồ Tuyệt cũng sẽ ở trạng
thái tốt nhất.
– Hắn ta…
Lâm Động ngẩng đầu lên, ánh mắt xuyên qua màn đêm, nhìn lên đỉnh núi ở trung
tâm Võ Hội Đảo. Ở đó có đối thủ lớn nhất của hắn đang trấn thủ Hồng Hoang
Tháp!
Từ cuộc giao đấu sơ bộ sáng nay, Lâm Động có thể nhận thấy có lẽ Thân Đồ Tuyệt
đã là Sinh Huyền Cảnh Đại thành. Khi nguyên lực của hắn hội tụ, Sinh Lực vô
cùng dồi dào, tựa biển lớn cuồn cuộn không dừng.
Thực lực đó mạnh hơn nhiều so với Ngụy Chân. Dù gì trong tầng thứ Sinh Huyền
Cảnh, giữa mỗi cảnh giới đều có khoảng cách vô cùng rõ rệt, muốn vượt qua một
bậc không phải chuyện đơn giản.
Nghĩ vậy Lâm Động không khỏi cảm khái. Thực lực như vậy mà Thân Đồ Tuyệt mới
chỉ đứng thứ ba trong số các đệ tử Hải vực Thiên Phong, thật không biết hai kẻ
đứng trên sẽ là nhân vật yêu nghiệt đến mức nào?
Quan trọng hơn là, Hải vực Thiên Phong chỉ là một trong rất nhiều Hải vực ở
Loạn Ma Hải. Các Hải vực khác cũng có những yêu nghiệt cùng tầng thứ, thậm chí
khủng bố hơn bọn họ!
– Không hổ là Loạn Ma Hải!
Lâm Động mím môi. Về tầng cấp chỉnh thể, Loạn Ma Hải đều hơn hẳn Đông Huyền
Vực, mà nguyên nhân có lẽ chính vì môi trường không yên bình ở đây.
– Ngày mai sẽ có một trận thảm chiến rồi!
Lâm Động lẩm bẩm, bất luận Thân Đồ Tuyệt có khó đối phó thế nào thì giờ hắn
cũng không thể buông tay được nữa. Hồng Hoang Tháp có liên quan đến việc thức
tỉnh Thạch phù, có ý nghĩa vô cùng quan trọng với hắn.
Vì thế trận chiến này, hắn không những không thể rút lui mà còn phải giành
chiến thắng!
– Hửm?
Lâm Động ngẩng đầu lên, chỉ thấy một thân ảnh thướt tha đang đứng ở cửa trang
viên, bộ váy xanh lam nhạt làm nổi lên những đường cong quyến rũ, chính là Cổ
Mộng Kỳ!
– Mộng Kỳ cô nương tìm ta có việc gì không?
Lâm Động cười, hỏi.
Cổ Mộng Kỳ khẽ cười, tiến lại gần Lâm Động rồi đưa tay lên, một cuộn quyển
trục da dê dày xuất hiện trong lòng bàn tay:
– Cầm lấy! Nghe Tiểu Yên nói ngươi cần bản đồ hoàn chỉnh của Loạn Ma Hải!
Ánh mắt Lâm Động hiện lên vẻ vui mừng, vội vàng nhận lấy vuốt ve thích thú. Có
nó trong tay, hắn có thể tra ra vị trí của tấm Tổ Phù thứ hai rồi!
– Đa tạ Mộng Kỳ cô nương!
Cổ Mộng Kỳ nhìn Lâm Động vui vẻ, khóe mắt cũng cong lên, nhất thời khẽ nói:
– Ngươi đã giúp Cổ gia ta nhiều như vậy, chút thù lao này là nên có mà!
– Không phải thù lao nên đợi khi ta giúp mọi người đoạt chức Quán quân rồi
mới nhận sao? Bây giờ đưa ta, không sợ ngày mai ta không thắng được Thân Đồ
Tuyệt, mang của chạy mất sao?
Lâm Động đùa.
– Có lẽ là vậy!
Cổ Mộng Kỳ hơi nghiêng đầu, bởi vì đứng gần nên Lâm Động có thể nhìn thấy
chiếc cổ thon dài, trắng mịn khiến người ta muốn cắn một miếng.
– Nhưng ta tin ngươi!
Cổ Mộng Kỳ nhìn Lâm Động, cười nói.
Lâm Động thoáng khựng người, nhất thời lắc đầu cười. Hắn cũng không ngờ Cổ
Mộng Kỳ lại có lòng tin lớn như thế đối với mình.
– Ngươi thật sự không muốn ở lại Cổ gia sao? Cổ gia sẽ không hạn chế gì
ngươi!
Cổ Mộng Kỳ lưỡng lự một chút rồi bỗng nói.
– Xin lỗi!
Lâm Động lắc đầu xin lỗi, hắn biết Cổ gia muốn lôi kéo hắn, nhưng hắn cũng
biết ở lại đây không thể khiến hắn trở nên mạnh thật sự được. Hắn không muốn
việc xảy ra ở Dị Ma Vực lần đó xảy ra một lần nữa…
Mắt Cổ Mộng Kỳ tối lại, nhưng nàng biết có nói thêm cũng chẳng ích gì, chỉ thở
dài rồi khẽ nói:
– Về bản đồ Loạn Ma Hải, chắc chắn Tiểu Yên cũng đã nói qua. Ở đây còn có
không ít Hải vực chưa được biết đến, nên ngươi cũng chưa chắc chắn tìm được
thứ ngươi cần trên bản đồ này.
Lâm Động gật đầu bất lực, hiện giờ hắn cũng là cũng chẳng có cách nào, Loạn Ma
Hải thật sự quá rộng lớn!
– Nhưng ở một số Đấu giá hội quy mô lớn có thể xuất hiện Hải Đồ của những Hải
vực chưa biết. Bọn chúng đều do Hải Yêu Tộc làm ra, nếu ngươi gặp Đấu giá hội
như thế thì đi thử vận may xem sao?
– Đa tạ!
Lâm Động gật đầu, những tin tức thế này với hắn là rất quý giá, bởi vì việc có
tấm Tổ Phù thứ hai vô cùng quan trọng với hắn.
Cổ Mộng Kỳ lắc đầu, nói vài câu khách sáo với Lâm Động rồi rời đi. Đôi mắt u
oán của nàng khiến Lâm Động phải thầm cười khổ. Lần đầu tiên hắn phát hiện
mình cũng có sức hấp dẫn như vậy, khiến Đại tiểu thư của Cổ gia động lòng…
Nhưng đáng tiếc, nàng có tâm nhưng hắn lại không có ý.
Sau khi Cổ Mộng Kỳ đi rồi, Lâm Động nhanh chóng đem Hải Đồ vào phòng mở ra,
dùng tinh thần lực ghi nhớ toàn bộ Hải Đồ vào trong não.
Hải Đồ của Loạn Ma Hải phức tạp ngoài sức tưởng tượng, Lâm Động phải mất nửa
tiếng đồng hồ mới nhớ hết được. Sau đó hắn nhắm chặt mắt, dùng bản đồ của tấm
Tổ Phù thứ hai để so sánh.
Sau hai tiếng, sắc mặt Lâm Động có phần khó coi, xem ra hắn vẫn chưa có được
kết quả mình muốn!
Lâm Động đặt tấm Hải Đồ xuống, ánh mắt dần mở ra, sau đó lắc đầu cười khổ. Hắn
so sánh bản đồ của tấm Tổ Phù thứ hai với rất nhiều Hải vực trong Loạn Ma Hải
nhưng vẫn không tìm được điểm chung. Rõ ràng tấm Tổ Phù thứ hai không ở những
Hải vực đã được phát hiện!
Lâm Động có chút thất vọng, nhưng rồi lại thầm thở phào. Tổ Phù ở vùng Hải vực
chưa được khám phá thì khả năng bị kẻ khác lấy mất là rất thấp!
– Xem ra phải tìm cơ hội đến Đấu giá hội để xem có được vài tấm Hải Đồ không?
Lâm Động lẩm bẩm, Loạn Ma Hải vô cùng rộng lớn, nếu tự dựa vào mình đi tìm thì
có lẽ vài năm cũng chẳng có kết quả.
Mà Lâm Động lại cần trong ba năm phải trở về Đông Huyền Vực, trong thời gian
này, hắn nhất định phải nâng cao thực lực, cũng phải tìm được tấm Tổ Phù thứ
hai. Nếu không, dù có quay lại Đông Huyền Vực thì hắn cũng không thể tiêu diệt
được con Dị ma cấp Vương đang bị trấn áp dưới Đại Hoang Vu Bi kia!
Do đó hắn cần nhất là những tấm Hải Đồ kia!
Lâm Động nhíu mày, lắc lắc đầu, cất Hải Đồ vào túi Càn Khôn rồi ngồi lên
giường khoanh chân lại. Chuyện Hải Đồ tạm gác lại đã, việc cần gấp là phải vào
Hồng Hoang Tháp!
Lúc này hãy dùng toàn lực ứng phó với trận đại chiến sẽ làm chấn động cả Hải
vực Thiên Phong!