Võ Động Càn Khôn – Chương 876: Cường thế – Botruyen

Tải App Truyện CV

Võ Động Càn Khôn - Chương 876: Cường thế

Uỳnh uỳnh!

Quang trụ khổng lồ bắn thẳng lên trời, không gian xung quanh phát ra những âm
thanh như tiếng sấm rền, vô số đường gợn sóng năng lượng lan tỏa khiến không
gian như méo mó đi.

Vô số ánh mắt mang theo vẻ kinh ngạc nhìn cảnh tượng kỳ dị này, sắc mặt của
không ít cường giả đều trở nên vô cùng ngưng trọng, mức năng lượng này một
cường giả Sinh Huyền Cảnh Tiểu thành căn bản không thể động dụng được!

– Hắn thật lợi hại!

Một số ánh mắt nhìn về thân ảnh gầy gò bên trong quang trụ, ánh mắt ngưng
trọng lẩm bẩm. Bọn họ cảm nhận được sự khủng bố của công kích lần này của Lâm
Động. Rõ ràng hắn thật sự muốn một chiêu định thắng thua!

Nhưng một vài người có kinh nghiệm cũng không thấy lạ, đối mặt với ba đối thủ
thực lực cường hãn như vậy, càng kéo dài càng bất lợi cho mình, chi bằng dùng
toàn lực thi triển công kích mạnh nhất, một chiêu kích bại đối thủ. Vì lúc này
bất cứ công kích thăm dò nào cũng vô dụng!

– Nhưng mà… ba người bọn Ngụy Chân đâu phải loại tầm thường!

Mọi ánh mắt bỗng chuyển hướng sang ba thân ảnh trên quảng trường. Gương mặt
bọn chúng lúc này cũng có chút kinh ngạc vì động tĩnh mà Lâm Động đã tạo ra.
Nhưng rồi sắc mặt bọn chúng tối lại, bọn chúng hiểu rằng nến hôm nay ba người
bọn chúng bị Lâm Động đánh bại thì sẽ gây nên một đòn đả kích lớn thế nào tới
thanh danh của bọn chúng.

– Muốn dùng ba bọn ta làm bàn đạp sao? E là quá hoang đường!

Ngụy Chân nghiến răng, ánh mắt lạnh băng, nhất thời nhìn về phía Thần La:

– Thần La huynh, ra tay toàn lực đi. Tên tiểu tử này đúng là không đơn giản!

Sau khi thấy động tĩnh này, rõ ràng Ngụy Chân đã không còn khinh thường Lâm
Động nữa, hắn biết với công kích lúc này, chỉ một mình hắn e là cũng khó chặn
đứng được.

– Ừm!

Thần La gật đầu, tuy hắn không muốn thừa nhận, nhưng quang trụ năng lượng kia
đúng là cũng khiến hắn hơi sợ hãi.

Hai người nhìn nhau, ánh mắt đều lóe hung quang, một người cầm cự đao, một
người cầm trường thương, hai luồng năng lượng hùng hồn lập tức bùng phát từ cơ
thể hai người.

Nguyên lực quanh người bọn chúng như biến thành bão tố, xoay chuyển điên
cuồng, nguyên lực và không khí ma sát với nhau phát ra những âm thanh chói
tai.

Bên cạnh hai người bọn chúng, Ngụy Lực cũng thúc động nguyên lực trong người
lên cực điểm. Tuy nguyên lực hắn kém hai người Ngụy Chân một chút, nhưng thực
lực Sinh Huyền Cảnh Tiểu thành đỉnh phong cũng khá kinh người.

– Lâm Động, hôm nay ta muốn xem xem rốt cuộc ngươi có bản lĩnh thế nào mà dám
nói một chiêu giải quyết ba người bọn ta?

Ngụy Chân nắm chắc cự đao, ngửa lên trời gầm một tiếng, hai mắt lóe đao quang
sắc lạnh, nguyên lực cuồng bạo bắn lên từ đỉnh đầu như biến thành hình ngọn
núi, ở trung tâm ngọn núi đó là một đỉnh núi hình đao được bao phủ bởi một
luồng đao quang mang sức mạnh có thể chép đứt mọi vật!

So với thanh thế bá đạo của Ngụy Chân, Thần La lại vô cùng âm hiểm, một luồng
khí xám đen lượn quanh người hắn, lượn quanh cả cây trường thương, phảng phất
như có tiếng quỷ rít gào vô cùng kinh hãi!

Mọi người đều nhận ra Ngụy Chân và Thần La đều đã thi triển thủ đoạn mạnh nhất
của mình. Rõ ràng bọn chúng cũng biết công kích của Lâm Động đã dùng toàn bộ
sức lực, chỉ cần chặn đứng được chắc chắn Lâm Động sẽ kiệt sức, bại trận là
chắc chắn!

Lâm Động lơ lửng trong quang trụ, đôi mắt đen sâu thẳm lạnh lùng nhìn hai
người khí thế bừng bừng, nhất thời thủ ấn đang biến hóa bỗng dừng lại.

Uỳnh!

Đúng vào khoảnh khắc đó, không gian phía sau hắn bỗng nứt toác ra, một vùng hư
vô đen ngòm hiện ra, bên trong là một thân ảnh mơ hồ mang chiến ý dáng sợ từ
thời Viễn Cổ xuất hiện.

Thứ chiến ý đó lan tỏa ra khiến không ít người da đầu tê dại. Bọn họ cảm thấy
huyết dịch trong người như sôi sục, không ngờ chiến ý đã xâm thực tâm thần bọn
họ!

– Grào!

Trong hư vô, thân ảnh đó ngửa lên trời gầm một tiếng, tiếng gầm mang đầy phẫn
nộ.

Ầm ầm ầm!

Cùng với tiếng gầm đó, nguyên lực thiên địa lập tức bùng nổ, cuối cùng thân
ảnh đó bước ra, bước chân ấy tựa như giẫm nát hư vô xuất hiện ở thế giới hiện
thực.

Rầm!

Thân ảnh đó không thể phá vỡ giới hạn thời gian không gian, nhưng khi bàn chân
hắn bước ra, một đạo cự ấn ánh sáng ngưng tụ từ chiến ý oanh kích phá vỡ hư
không bay thẳng về phía ba người Ngụy Chân.

Cự ấn khổng lồ ngưng tụ từ chiến ý này vẫn chưa chạm đất thì cả ngọn núi đã
rung chuyển, quảng trường phía dưới lập tức sụp xuống, biến thành một cái hố
khổng lồ đen sì!

– Sơn Nhạc Hóa Đao, trảm!

Ngụy Chân ngẩng đầu lên, vẻ mặt ngưng trọng nhìn cự ấn vượt hư không tới,
trước sóng năng lượng đáng sợ, toàn thân hắn toát mồ hôi, nhất thời ánh mắt
trở nên sắc lạnh, hai tay nắm chặt cự đao chém mạnh xuống.

Ầm!

Vào khoảnh khắc hắn chém cự đao xuống, ngọn núi phía trên đầu hắn bỗng rung
chuyển, đỉnh núi chính thoát ra, biến thành một cây cự đao hàng trăm trượng bổ
xuống quang ấn.

Thần La ở bên cạnh cũng gầm lên, khói xám lan tỏa quanh người, trên cây trường
thương của hắn cũng xuất hiện vô số gương mặt quỷ kỳ quái, tỏa ra một thứ khí
tức lạnh lẽo.

– Vạn Quỷ Phệ Hồn Thương!

Bàn tay Thần La bỗng đập mạnh lên cán thương, cây thương xé tan không khí,
biến thành một đạo hắc lưu tinh xuyên thủng hư không bắn thẳng về quang ấn.

– Nộ Kình Phệ Lãng Chưởng!

Phía sau, Ngụy Lực cũng thi triển đòn công kích mạnh nhất của mình.

Uỳnh uỳnh!

Ba đạo công kích cực kỳ hung hãn xuyên thủng bầu trời với tốc độ kinh người
đâm thẳng lên quang ấn.

Bùm!

Vào khoảnh khắc hai bên va chạm, thiên địa như trở nên tĩnh lặng, sau đó tất
cả cùng nhìn thấy một luồng năng lượng cuồng bạo bùng nổ! Nhìn tựa ngọn núi
lửa phun trào trên không trung, thanh thế kinh hãi dị thường.

Năng lượng cuồng bạo hoành tảo tứ phía, một vài cường giả bị sóng năng lượng
thừa chấn động khiến hộc máu, vội vàng bay tuốt ra phía sau.

Trưởng bối của bốn Gia tộc cũng ra tay, nguyên lựa hùng hồn biến thành tấm lá
chắn bảo vệ chỗ ngồi của Gia tộc mình mới giảm bớt được tổn thất. Nhưng khi
sóng năng lượng chạm vào lá chắn cũng gây nên âm thanh chói tai khiến không ít
người mặt biến sắc.

Những làn sóng năng lượng dư thừa kéo dài đến mấy phút mới dần tan, lúc này cả
đỉnh núi đã thành một đống phế tích, không ít người xui xẻo bị chấn động nhìn
vô cùng thảm hại.

Sự náo loạn kéo dài một lúc, sau đó tất cả mọi người cùng nhìn lên trời, bọn
họ muốn biết kết quả lúc này!

Mọi người nhìn chăm chăm lên bầu trời, nhìn thấy có bốn thân ảnh đang lơ lửng…

– Phụt!

Ngụy Lực phụt máu ra đầu tiên, sau đó y phục toàn thân phát nổ, máu bắn ra từ
lỗ chân lông, khí tức yếu ớt, thân thể rơi thẳng xuống đất, rõ ràng đã bị
trọng thương!

– Sao có thể?

Ngụy Chân tóc tai rối loạn, gương mặt đầy vết máu, hai tay run rẩy nắm lấy
thanh cự đao, từng giọt máu tươi chảy xuống từ thanh đao, ánh mắt vốn sắc lạnh
của hắn lúc này đầy kinh hoàng và không cam tâm. Hắn không thể tin được với
sức mạnh của ba người bọn hắn vẫn bị Lâm Động ép tới mức này!

Bên cạnh Ngụy Chân, tay Thần La cũng nắm chặt trường thương, thân thể run rẩy
của hắn đã cho thấy trong lòng hắn không hề bình tĩnh.

Đôi mắt đen của Lâm Động chăm chú nhìn hai người bọn Ngụy Chân, sau đó thân
thể hắn phát ra hai âm thanh trầm đục, trên cánh tay hắn, hai cái huyết động
phát nổ, nhưng hắn chỉ liếc nhìn một cái rồi chuyển sang nhìn hai kẻ kia.

– Các ngươi thua rồi!

Giọng nói lạnh lùng phát ra từ miệng Lâm Động.

– Phụt!

Đúng lúc ấy, hai người bọn Ngụy Chân cùng phụt máu, cự đao và hắc thương trong
tay bọn chúng xuất hiện vết nứt, ánh sáng cũng tối hẳn đi.

Máu tươi bắn ra, hai người như hai con chim gãy cánh, cả người đầy máu rơi
thẳng uỳnh xuống mặt đất, tạo nên vô số đường nứt vỡ xung quanh!

Cả không gian tĩnh lặng một cách chết chóc, vô số ánh mắt nhìn hai thân ảnh
đầy máu đó mà miệng há hốc…

– Có thể tuyên bố kết quả chưa?

Trong sự im lặng đó, Lâm Động dùng bàn tay hơi run rẩy quệt đi vết máu trên
cánh tay, sau đó nhìn về phía lão giả của Thân Đồ gia, giọng nói bình tĩnh
vọng ra.